C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Bỏ viết blog sau 3 năm kiên trì?

B


Cách đây nửa năm tôi từng suy tính đến việc bỏ blog cá nhân. Lý do tôi đưa ra lúc bấy giờ là vì muốn tập trung cho dự án mới, và một phần là vì đã lâu rồi tôi không còn đăng bài cố định trên blog hàng tuần như trước đây. Tôi cảm thấy đôi chút có lỗi vì đã bỏ bê blog của mình lâu như thế.

Lòng còn chút do dự nên tôi mang điều này ra tâm sự với bạn trai. Nghe tôi trình bày xong, anh liền lắc đầu phản đối. Anh bảo tôi rằng hãy suy nghĩ thật kỹ vì dù sao số lượng bài tôi viết trên blog cũng không phải là ít, chúng không chỉ chứa đựng những cảm xúc, kỷ niệm mà còn là nơi lưu trữ một phần tâm hồn tôi. Anh khuyên tôi giữ blog lại, không chỉ cho riêng tôi mà còn bởi anh tin một ai đó vẫn có thể tìm thấy điều bổ ích từ những điều con người cũ của tôi viết. Và nhất là, “Em không cần phải cảm thấy có lỗi vì không thể dành sự chú tâm cho cả hai dự án viết lách, không cần cảm thấy áp lực vì không viết thêm được bài mới, mà trước mắt hãy chỉ lưu giữ những bài viết lại nếu như em chưa thực sự chắc chắn muốn từ bỏ.”

Tôi chăm chú nghe anh nói. 

Rồi thời điểm quyết định cũng tới, trang host gửi email yêu cầu gia hạn tên miền. Trong lúc loay hoay chưa biết làm thế nào, tôi bất ngờ có cuộc nói chuyện với một người bạn quen dù đã khá lâu nhưng tới khi đó mới phát hiện ra là dân trong nghề viết. Cuộc nói chuyện không chỉ giúp tôi có thêm cảm hứng viết lách mà còn củng cố quyết định giữ lại blog CHAM. (Đọc bài viết:[7-day Challenge] Day 1: Thói quen tạo cảm hứng)

Mọi chuyện cứ thế trôi đi. Sau thời điểm gia hạn tên miền đã qua, tôi dồn lực cho dự án tạp chí online, chăm sóc Coco (cô mèo mà tôi nhận nuôi từ Trạm) cộng thêm khởi đầu công việc trong một lĩnh vực mới khiến tôi bận rộn hơn nhiều và hầu như không viết thêm được gì trên blog cá nhân. Vì bận nên tôi cũng không còn suy nghĩ nhiều về việc quyết định giữ lại blog là đúng hay sai.

Cách đây một tháng, một sự việc nho nhỏ xảy ra gợi nhắc tôi về quyết định trên. Một cô bé tôi chơi thân hồi còn ở Nhật nhắn cho tôi một tin khá dài. Nội dung đại khái là cô bé chia sẻ với tôi về những thay đổi tích cực cô bé đã có được trong quãng thời gian vừa rồi. Cô bé cảm ơn và nói rằng những điều tôi viết đã truyền cảm hứng cho sự thay đổi tốt đẹp ấy. Khó mà diễn tả cảm xúc hạnh phúc của tôi khi đọc những dòng tin nhắn dễ thương như thế. Vì nhờ em, tôi đã nhìn thấy những xung động tích cực nho nhỏ lan toả từ những điều mình chia sẻ. Đó cũng là mục tiêu cao nhất tôi hướng đến mỗi khi đặt bút viết.

Cuộc sống không có tính bền vững, vũ trụ thay đổi, vạn vật cũng không ngừng biến hoá, tôi đã chấp nhận sự thay đổi cần thiết đối với blog cá nhân ở thời điểm hiện tại. Sau khi gia hạn tên miền, tôi không còn đăng bài thường xuyên như trước đây nữa, tuy vậy, tôi không còn cảm thấy bị đè nặng bởi tâm lý cầu toàn “tất cả hoặc không có gì”, điều mà tôi nhiều lần mắc phải. (Đọc bài Vì sao từ bỏ sự cầu toàn đã giúp tôi hoàn thành được nhiều hơn? ) Hiện tại tôi vẫn đăng bài trên blog cá nhân, tuy không cố định nhưng những bài viết vẫn là những chia sẻ từ tận đáy lòng, vẫn là “những con chữ mà tôi yêu thương và trân trọng”. 

Hôm vừa rồi, tôi phấn khởi “báo tin” cho anh: “Em vừa mới đăng được một bài mới lên blog CHAM đấy. Không hiểu sao, em thấy nhẹ cả lòng mỗi lần đăng bài trên blog cá nhân anh ạ. Giống như kiểu vừa được trị liệu xong ấy. Thật may vì em đã lắng nghe lời khuyên của anh mà giữ lại CHAM.”

Anh cười “Anh hiểu em mà.” 🙂


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM