C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Giải phóng bản thân khỏi sự tiêu cực

G


“Hãy giải phóng bản thân khỏi đời nô lệ tinh thần
Không ai ngoài chúng ta có thể giải phóng tinh thần của chính mình”- Bob Marley

Tara Westover, sinh trưởng trong một gia đình bài trừ “nền văn minh”, không đi bệnh viện khi đau bệnh , không đến trường, không điện thoại, thậm chí không “tồn tại”. Cuốn tự truyện của cô về hành trình từ cô bé miền núi thất học trở thành tiến sĩ của một trong những ngôi trường đại học danh giá nhất trên thế giới không chỉ là hành trình tìm kiếm tri thức, giáo dục mà còn là hành trình giải phóng bản thân khỏi những rào cản của gia đình, và khỏi những rào cản chính cô áp đặt lên bản thân. 

Xuất thân trong một gia đình theo giáo phái Mặc Môn một cách cực đoan, Tara đã được nuôi dưỡng bởi những tư tưởng hà khắc, và cổ hủ, đặc biệt là bị gieo vào đầu những định kiến, những áp đặt định hình lên phái nữ. Nhưng chuyện như bị đánh đập vì dám “đưa mắt” nhìn một chàng trai, hay bị gọi là đ* vì dám tô son bóng… ngày càng tăng lên khi cô bắt đầu bước vào độ tuổi “cập kê”, độ tuổi biết tò mò với những biến đổi trong cơ thể và với người khác giới. Nhờ nỗ lực học tập siêng năng, cô bước chân vào cánh cửa đại học. Từ đây, một thế giới thật lạ lùng và mới mẻ mở ra trước mắt cô.

Tại ngôi trường học, cô được khám phá những tri thức mới, năng lực mới của bản thân, nhưng cũng chính tại đây, cô liên tục rơi vào thế đấu tranh nội tâm giữa những điều mình được dạy bảo suốt mười mấy năm qua và những điều mình đang tiếp thu, giữa một Tara “vàng ròng”  trong con mắt của các vị giáo sư, tiến sĩ đáng kính và một Tara tội lỗi và bị quỷ Satan cướp mất linh hồn theo chính lời của các thành viên trong gia đình mình. 

Tôi muốn tin ông, muốn giữ lấy những lời ông nói để làm mới bản thân, nhưng tôi chưa bao giờ có thứ niềm tin đó. Dù tôi chôn vùi những ký ức sâu bao nhiêu, dù tôi nhắm mắt chặt đến mức nào đẻ ngăn chặn chúng, khi tôi nghĩ về bản thân, những hình ảnh về đứa con gái (xấu xa, tồi tệ) ấy cứ hiện lên trong đầu tôi…

Không ai ngoài chúng ta có thể giải phóng tinh thần của chính mình

Câu chuyện của Tara tuy lạ mà quen. Tôi tin rằng nhiều người chúng ta đã trải qua kinh nghiệm tương tự, dằn vặt giữa những điều mọi người nhận định về mình và những điều mình tự nói với bản thân, hay còn gọi là tiếng nói nội tâm.

Bản thân tôi vốn là người khá tự ti và “dị ứng” với những lời khen ngợi. Không biết bao lần tôi gạt đi những câu khen ngợi hoặc ngầm tự nhủ rằng “chỉ là phép lịch sự thôi chứ mình còn yếu kém lắm. Mình không xứng đáng với lời khen đó…” Trong suốt những năm tháng thiếu niên, tôi được nghe nhiều lời chỉ trích, phê bình tiêu cực hơn là ngợi khen và yêu thương, tôi hiểu rằng chính điều này đã dẫn đến tâm lý “Tôi chưa đủ tốt” của mình. Sau này, khi bắt đầu hiểu tâm lý tự ti ấy của mình xuất phát từ đâu cũng là lúc tôi đặt chân tiến vào hành trình xây dựng sự tự tin, và giải phóng tinh thần khỏi những suy nghĩ tiêu cực.

Hành trình của tôi bắt đầu từ những bài viết của chị Chi Nguyễn về lối sống tối giản. Tôi áp dụng lối sống này ngay sau khi chuyển ra ở một mình, bắt đầu bằng việc tối giản đồ đạc, tôi nhận thấy mình có thêm thời gian cũng như khoảng lặng về tinh thần. Bắt đầu từ lúc đó, tôi xây dựng thói quen viết journal và đọc sách. Càng đọc nhiều và viết nhiều hơn, tôi bắt đầu hiểu hơn về chính mình và lần đầu tiên trong đời, tôi tiếp xúc với khái niệm yêu bản thân.

Sự thay đổi đầu tiên là ở nhận thức, sau đó trở thành hành động. Từ một người chuyên nuôi dưỡng tiếng nói tiêu cực, phủ định giá trị của mình, tôi đã dần trở nên công bằng hơn với chính mình, biết tự yêu thương và thẳng thắn nói lên suy nghĩ của mình. Từ một người dễ cảm thấy xuống tinh thần, rơi vào vòng suy nghĩ luẩn quẩn “Mình thật kém cỏi vì đã phạm sai lầm” hễ bị chỉ trích hay nhiếc mắng, tôi giờ đây có thể nhanh chóng vực dậy, không vơ lời nhận xét đó về mình và bình tĩnh phân tích xem đâu là lỗi của mình đâu là lỗi do tác động của đối phương để sau đó tự cải thiện hoặc góp ý thẳng thắn với đối phương. Có một thời điểm, tôi bắt đầu nhận được phản ứng tích cực của những người xung quanh, có những người nói tôi thay đổi hay quá, như lột xác thành một người khác, có người nói tôi đã trưởng thành như thế này từ khi nào vậy, cũng có người tìm đến những lời khuyên của tôi,… lúc đó tôi chợt nhận ra rằng sự thay đổi bên trong thực sự đã phản chiếu qua hình tướng bên ngoài. 

Chẳng phải tinh thần của chúng ta vốn tự do? Chẳng phải những điều trói buộc chúng ta không nằm ở bên ngoài, không phải ở những gì người khác làm với chúng ta, mà là những gì chúng ta lựa chọn tin vào, ở thế giới quan của ta? Hãy tin tưởng rằng những tiếng nói nội tại của chúng ta còn mạnh mẽ và vượt trội hơn hẳn. Khi nhận thức được mỗi người đều sở hữu quyền kiểm soát tiếng nói nội tâm, quyền tìm kiếm tri thức, tôi tin chúng ta sẽ có thể tiến gần hơn đến sự tự do tinh thần, tiến gần tới bản dạng thật sự của chính mình.


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM