C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Về tháng 12, về những gì rất đỗi quen thuộc

V

Ngoài kia, không khí lễ hội lan tỏa khắp mọi nơi, âm nhạc mang màu sắc giáng sinh và năm mới vang lên trong khắp các cửa tiệm, người ta đang háo hức ăn mừng giáng sinh và đón năm mới.
Trong này, quanh cây thông (nhựa) được đặt khiêm tốn bên cạnh cửa ra ban công, ánh đèn nhấp nháy chuyển từ điệu Slow Waltz (Van Chậm) lả lướt sang điệu Tango cuồng nhiệt và rộn ràng, căn phòng tối giản này được khoác lên một diện mạo mới, một cảm giác ấm cúng và không khí vui tươi của ngày lễ cuối năm. Chẳng cần phải đợi tới ngày lễ Noel, tôi đã hăm hở mở tủ, lấy ra hộp đồ nghề, rồi ngồi hí hoáy lắp lắp, treo treo, giăng giăng. Xong xuôi, ngồi ngắm thành quả của mình và tự thấy hạnh phúc hoan hỉ trong lòng. Một thói quen đã được duy trì qua mấy mùa lễ.

Ngay lúc này, tôi đang viết. Bài viết biết ơn cuối cùng của năm 2019.

Và bởi vì chẳng nghĩ ra lối dẫn dắt nào khác, nên tôi tưởng tượng ra một đoạn hội thoại như này:
– Dạo này có gì mới không?- bạn hỏi.
– Cũng chẳng có gì mới cả.- tôi trả lời
– Vậy hãy nói cho tôi về những điều không mới ấy.- bạn thản nhiên yêu cầu.
Ôi chà, ra lại có người muốn nghe tôi kể lể về những thứ cũ rích cơ à.- tôi nghĩ.
– Được thôi. Tại sao không?- tôi nhún vai.

Bạn đã sẵn lòng?

NẾP SINH HOẠT QUEN THUỘC

Để bắt đầu, hãy cùng tôi điểm lại một chút về chuyện của tháng trước. Tôi sẽ không kể lể chi tiết đâu, bởi tôi chẳng tài nào nhớ được mấy về những chuyện xảy ra trong tháng 11 ngoài duy nhất một chuyện:

Tôi bỏ lỡ bài viết biết ơn của tháng!!!

Tệ hơn thế, tôi quên béng và thậm chí chỉ sực nhớ ra khi trong sổ tay ghi chép hàng ngày, tôi đã viết được hẳn thêm vài trang bắt đầu bằng dòng quen thuộc Ngày … tháng 12 năm 2019.

Sao tôi cứ mãi canh cánh trong lòng chuyện này? Bởi vì, đối với tôi nói riêng và đối với C-H-A-M, ừ thì cũng nói riêng, Biết ơn là chuyên mục “đinh”, là tinh thần xuyên suốt, và cũng là linh hồn của blog. Mọi thứ ở C-H-A-M bắt đầu từ hai chữ Biết ơn. Trong suốt gần 2 năm, tôi tự hào vì chưa bao giờ một lần lỡ hẹn với loạt bài Biết ơn này. Tôi thường viết bản nháp vào những ngày đầu của tháng, và bổ sung những sự kiện đáng ghi nhớ trong suốt tháng, rồi vào trước ngày đăng, tôi sẽ dành thời gian để chỉnh sửa, trau chuốt lại lần cuối. Câu chuyện của cả tháng trời được gói gọn trong bài viết biết ơn. Quên mất nó chẳng khác gì phạm tội tày đình (ừ thì tôi cũng hơi phóng đại chút chút)

Lý do muôn thủa không gì khác ngoài việc quá-bận.

Trong những thời điểm ăn nhờ ở đậu trên công ty nhiều hơn ở nhà, tôi bất đắc dĩ trở thành người bạn thân thiết với thức ăn nấu sẵn đựng trong hộp nhựa, những chiếc bánh mua vội tại cửa hàng tiện lợi trên đường đi làm. Diễn biến sáng nào cũng như sáng nào, mở mắt ra là chỉ còn đủ thời gian để xử lý các vấn đề “vệ sinh thực phẩm”, xóa dấu vết của lớp trang điểm còn vấn vương từ ngày hôm trước, và 3 phút sau ta lại tiến hành công cuộc trát phấn son từ đầu. 15 phút cho tất cả rồi phóng như bay khỏi nhà để đến công ty. Tan làm, bách bộ về nhà vào lúc mấy con gà hẳn là sắp đánh được giấc thứ hai trên chuồng ấm áp. Tới được nhà rồi, lòng tự nhủ chỉ là nghỉ lưng một lúc, thế mà khi mở mắt ra thì “Ô kìa, mặt trời, đẹp như quả bóng hồng!” Và rồi bạn cũng đoán được, diễn biến sáng nay cũng giống như sáng hôm qua và dự tính không có thay đổi vào sáng mai. Những chuỗi ngày mà khao khát xoay quanh những nhu cầu sinh hoạt tối thiểu như chuẩn bị được một hộp cơm tử tế, được ăn cơm ở nhà, nghỉ ngơi đầy đủ, được đi ngủ đúng giờ, không có những giấc mộng đêm hè về hồ sơ/giấy tờ … nghe sao xa xỉ. Ôi những thói quen tầm thường giản dị trở nên quý giá biết bao.

Hiện tại, sau một thời gian miệt mài đuổi theo deadline, tôi đã hạ cánh và trở về quỹ đạo sinh hoạt bình thường. Thời gian này, được ngồi trước bàn ăn, sắp sẵn những món ăn nóng hổi tự mình nấu từ những nguyên liệu tươi ngon, hay là được đọc vài trang sách trước khi thiếp vào giấc ngủ,… đối với tôi chính là niềm hạnh phúc không lời nào tả xiết. (Yes!)

 

NHỮNG ĐIỀU YÊU THÍCH QUEN THUỘC

Này, bạn có nhớ những bộ phim kinh điển được phát đi phát lại vào mỗi một dịp nào đó.

Hè năm nào cũng vậy, các đài truyền hình địa phương “thi đua” phát lại bộ phim truyền hình Tây Du Ký. Bộ phim mà chúng ta xem tới xem lui không biết bao nhiêu lần, bộ phim mà tôi thuộc lòng mỗi tập phim đến nỗi chắc như đinh đóng cột về diễn biến tiếp theo của câu chuyện. Con bé đó chính là Bạch Cốt Tinh biến hình thành chứ còn ai vào đây nữa, rồi xong, ông thầy lại chuẩn bị từ Tôn Ngộ Không rồi bla bla… Cơ mà, sau tất cả, hai mắt tôi vẫn dính vào màn hình và miệng vẫn há ra nuốt từng lời thoại nhân vật. ^^
Bạn biết không, mấy ngày lễ vừa rồi, tôi lên mạng gõ gõ Ở nhà một mình. Thưởng thức những pha đối đầu solo của cậu bé lém lỉnh, thông minh với hai tên trộm to đầu ngốc ngếch này vẫn là thú vui từ mùa Giáng sinh này qua mùa Giáng sinh khác.

Niềm vui đến từ việc lặp lại những gì thân thuộc. Bạn có đồng ý với tôi không?

Đó cũng là lý do vì sao, trải nghiệm tại một nhà hàng sang chảnh, “selfie góc nào cũng lung linh” cũng không đem đến niềm vui như khi tôi mở cửa bước vào một quán ăn nho nhỏ xinh xinh, nơi tôi thường lui tới đến độ thuộc lòng menu, nơi thấy tôi bước vào là chủ quán đã niềm nở hỏi ta “Vẫn món đó phải không?”.
Đó cũng là lý do vì sao, tham quan những danh lam thắng cảnh, khám phá những vùng đất mới không đem đến cảm xúc như khi trở về sau một chuyến du lịch, đặt chân vào cửa nhà. Trước khung cảnh nơi chốn quá đỗi quen thuộc này, trái tim tôi như vang lên bài ca hân hoan, rất đỗi dịu dàng. Căn nhà như đang cất tiếng: Bạn đã về đấy à.  

 

NHỮNG CON NGƯỜI QUEN THUỘC

Những người thân thuộc quá đến mức ta coi sự tồn tại của họ bên cạnh như một điều hiển nhiên. Thế nhưng lại là những người quý giá nhất trong cuộc đời ta.

Khi mới đọc đến tiêu đề đoạn viết người đầu tiên mà bạn nghĩ đến là ai? Gia đình ư?

Nếu như bạn nghĩ rằng tôi cũng suy nghĩ đơn giản như vậy thì …

Bạn đúng rồi đấy!

Còn ai hơn được những con người gắn bó trong suốt quãng đời dài nhất của mình.

Ông bà, bố mẹ. – Những người biết đến tôi từ khi tôi còn chưa ló mặt ra khỏi thế giới này, vẫn còn co rúc trong ngôi nhà an toàn nhất, yên bình nhất thế giới – cơ thể mẹ. Những người chăm sóc cho tôi từ khi tôi còn đỏ hỏn nhăn nheo. Những người, cho dù tôi lớn bằng cái đầu rồi vẫn lo lắng ngần ấy, chưa bao giờ hết đối xử với tôi như thể tôi còn bé xíu.

Anh chị em. – Là sự kết hợp hoàn hảo của tình bạn thân và tình cảm gia đình. Không có khoảng cách về thế hệ như với người lớn trong nhà, họ là những chiến hữu, là những đồng đội, đôi khi là đồng phạm trong những trò nghịch dại, quậy làng phá xóm. Là những người sống trong phần ký ức tươi đẹp của tuổi thơ tôi, cùng dại dột, ngây ngô rồi cùng trưởng thành. Dù cho những bon chen của cuộc sống người lớn khiến cho những buổi gặp mặt trở nên thưa thớt, nhưng cứ hễ thấy nhau là tôi hiểu rằng “xa mặt cách lòng” không tồn tại giữa những mối quan hệ này, những mối quan hệ chưa bao giờ bị thời gian làm cho phai nhạt.

Bạn thân. –  Bạn thân, bạn sẽ biết mình là người đó nếu tôi chủ động nhắn cho bạn rằng tôi muốn gặp bạn, bạn sẽ biết nếu như tôi thực sự dành thời gian để đi chơi với bạn. Một người hướng nội như tôi, giữ vòng tròn “mối quan hệ xã hội” ở một mức tối thiểu. Tôi là kiểu người thà một mình còn hơn là chia sẻ thời gian cho những mối quan hệ hời hợt, vô nghĩa. Bạn thân, hay nói cách khác, người bạn quen thuộc của tôi.

Và anh, người hiện tại là bạn trai của tôi. Tôi còn nhớ, đó là vào buổi gặp mặt đầu tiên, sau khi chia tay nhau để lên tàu đi về nhà, điều đầu tiên tôi nhắn cho anh là: mình đã có một buổi tối thú vị, cảm ơn vì cảm giác thân thuộc mà bạn đem lại trong buổi gặp đầu tiên này. Ai đó có thể nói rằng cảm giác gần gũi đó là dĩ nhiên, nếu như biết rằng chúng tôi đã trò chuyện với nhau qua điện thoại một thời gian kha khá trước khi quyết định và sắp xếp được ngày gặp mặt. Nhưng (dĩ nhiên là Nhưng rồi) nếu bạn cũng có những mối quan hệ với những người mà mức độ thân quen không tỷ lệ thuận với độ dài của thời gian quen biết. Dù có nói chuyện với nhau khá nhiều lần rồi, thế nhưng với bạn, họ chỉ đơn giản dừng ở mức độ “ừ thì tôi cũng biết người đó”,“thì chúng tôi cũng có nói chuyện vài lần”,… Tôi chắc bạn hiểu điều tôi đang muốn nói:

Cảm giác thân thuộc là một yếu tố quan trọng trong hầu hết các mối quan hệ thực sự.

Những mối quan hệ mới, dường như luôn đầy hứng khởi, nhưng những mối quan hệ dài lâu là những gì sâu sắc và sẽ còn lại lâu nhất và bền bỉ nhất. Đến cuối ngày, những người mà tôi muốn ở bên là những gương mặt mà tôi đã nhìn thấy gần như suốt cả cuộc đời này.


Nghĩ về một xã hội đề cao “hình ảnh”, để có thể trưng lên sân khấu FB, Instagram…ta liên tục cần đổi mới: những trải nghiệm mới, những nơi chốn mới, những bộ quần áo mới, những món đồ công nghệ mới… Mọi thứ thôi thúc chúng ta đua nhau kiếm ra cái gì đó mới. Nhưng sự thực, hầu hết chúng ta tìm thấy niềm vui chân thật nhất khi nghe thấy những bài hát cũ yêu thích, xem đi xem lại một bộ phim cũ yêu thích, nấu món ăn quen thuộc yêu thích, bên cạnh những người cũ yêu thích. Những thứ chẳng dễ gì diễn giải cho người khác hiểu, cũng không hẳn thích hợp để trưng lên mạng xã hội cho mọi người thấy, nhưng bản thân ta thì biết rằng niềm vui đó là không thể sánh được và vô cùng chân thật.

 

Chúng ta có thể THÍCH những thứ mới mẻ, nhưng chúng ta YÊU những gì thân quen.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM