C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

“Tôi ước gì mình đã có dũng khí để bộc lộ cảm xúc của mình”


Đôi khi người lớn chúng ta mong ước được trở lại làm trẻ con, không hẳn chỉ vì những gánh nặng hay trách nhiệm mà trẻ con được miễn xá, mà còn vì lòng ngưỡng mộ sự hồn nhiên và vô tư của chúng. Mỗi chúng ta đều đã từng như những đứa trẻ, khi buồn thì khóc, khi vui thì cười, khi tức giận thì vùng vằng la lối, rồi ta lớn lên, cuộc đời (hay những người lớn xung quanh) dạy ta phải “khôn khéo”, phải giấu cảm xúc của mình vào bên trong, đừng bộc lộ quá nhiều. Chúng ta diễn xuất trước mặt người khác vì nhiều lý do, đôi khi là vì lợi ích kinh doanh, đôi khi là vì tiêu chuẩn và định kiến của xã hội,… nhưng cũng nhiều người trong chúng ta lựa chọn không sống thật bởi vì lý do rất riêng tư như mong muốn giữ hoà khí trong một mối quan hệ nào đó.

Nhưng bất kỳ mối quan hệ nào nếu chỉ tồn tại khi ta buộc phải hy sinh con người thật của mình, soi mói bản thân mình quá mức, luôn trong trạng thái kìm hãm, hay điều chỉnh hành vi và cảm xúc của mình sẽ không thể bền lâu. Bản thân mối quan hệ đó đã không có thật.

Đừng tin vào cách nghĩ như nếu thành người hoàn mỹ thì bạn sẽ được yêu thương, tình yêu thương thực sự sẽ không khiến ta phải gồng mình lên để diễn xuất, tình yêu thương thật sự sẽ không ra điều kiện với ta. Ta sẽ tự nhiên mong muốn cho đi mà không cần phải ai yêu cầu hay đề nghị.

Cảm giác ấy, hầu hết chúng ta đều từng trải qua trong giai đoạn đầu của mối quan hệ đôi lứa. Ta vị tha với những khiếm khuyết của đối phương, ta khát khao được trao đi rất nhiều yêu thương. Nhưng cảm xúc ấy biến mất cũng nhanh chóng hệt như cách nó khởi phát, bởi vì ta chẳng phải cố công gì để có được nó, bởi vì đó chỉ đơn giản là đam mê. Sau khi đam mê đi qua, ta cần phải nhận thức và nỗ lực hơn để duy trì yêu thương.

Thời đại hiện nay, nhiều người chúng ta còn gặp khó khăn trong việc đối mặt với cảm xúc của chính mình. Những khoảnh khắc hiếm hoi ta được một mình với cảm xúc và bản ngã chân thật cũng dần biến mất bởi những yếu tố xao nhãng chỉ có trong thời đại 4.0. Ta loay hoay với các mối quan hệ công việc, các mối quan hệ xã hội, rồi khi được một mình, ta dán mắt vào màn hình với đủ thứ hấp dẫn, hay ho. 

Nhận thức được những điều trên chính là khởi đầu của hành trình sống thật với chính mình, bởi từ bước nhận thức ta sẽ thôi thúc tìm ra giải pháp và từ đó dần dần thay đổi. Viết journal hàng ngày để hiểu hơn về cảm xúc ngự trị trong ta lúc bấy giờ, để nhận thấy những biến động hay những suy nghĩ sâu kín nhất chỉ có thể được bộc lộ trên những trang giấy. Đọc sách và blog để học hỏi từ những kinh nghiệm tương tự, và để không cảm thấy đơn độc trong hành trình này. Thiền tập để trao cho tâm trí những giây phút tĩnh lặng và thoát khỏi guồng quay của cuộc sống bận rộn… 

“Tôi ước gì mình đã có dũng khí để bộc lộ cảm xúc của mình” là một trong năm điều hối hận lớn nhất rất nhiều người mang theo khi cận kề bờ vực cái chết. Không thể bộc lộ cảm xúc của mình không chỉ ảnh hưởng đến mối quan hệ với những người quanh ta, nó còn ảnh hưởng đến sức khoẻ tinh thần và kìm hãm khả năng phát triển cao nhất của bản thân người đó. 

Hay như một tác gia lớn đã từng nói: “Việc hiểu con người bên trong của mình bản thân nó đã nắm giữ ý nghĩa cuộc sống.”  Chúc bạn sớm tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình!

Bài viết cùng chủ đề: Tôi quyết định… sống thật với chính mình.


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM