C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Tia nắng tìm thấy

T

Khi cơ thể không trong trạng thái tốt nhất, khi trái tim cảm thấy cũng nặng nề, vậy thì nơi đâu ta có thể tìm thấy sự biết ơn?

Mắc kẹt ngay chính tâm bão, thực khó khăn để nhìn thấy điểm ra.

Trong lúc viết ra những dòng này, tâm trí vẫn không ngừng lôi kéo tôi về những lời nói, những hành động gợi nỗi bất an. Chủ đích của nó, tôi biết chứ, nó muốn dìm tôi xuống, để buồn cùng nỗi buồn mà nó đang phải trải qua đây mà. Diễn biến lặp đi lặp lại trong mấy ngày, nói đúng hơn là 2 tuần, tôi gặp rắc rối trong nỗ lực đàm phán với tâm trí bất ổn này, việc giao tiếp một cách rành mạch mà không tự gây thêm một trận tranh cãi nào cả là điều hiếm hoi.

Tôi biết mình chẳng thể lúc nào cũng cần ai đó đảm bảo cho tôi một tương lai chắc chắn. Nhưng, bế tắc vì sự vô định của tương lai, của sự chia ly đang đến gần khiến tôi hành động ngược lại với nhận thức trên. Cố gắng kiểm soát ngoại cảnh, những thứ vốn nằm ngoài khả năng…

Thời gian gần đây mọi chuyện không suôn sẻ. Nhất là mấy ngày vừa qua, khi nỗi thiếu vắng và mong mỏi lên đến tột cùng, tôi đã đặt lên trên vai người ấy gánh nặng và trách nhiệm để khỏa lấp nỗi trống vắng trong lòng. Mọi cuộc đối thoại cứ loanh quanh và đi vào ngõ cụt.

Tôi cho rằng nguyên nhân là do sự mất cân bằng, vậy nên tôi cần tạm nghỉ để tìm lại chính mình. Đúng hay không, tôi không rõ, nhưng ít nhất là tôi biết mình đang tìm cách giải quyết. Có một điều tôi chắc chắn là: nếu có bất cứ chuyện gì không đúng đang xảy ra, nó hẳn là về tôi chứ không phải là về người khác. Vậy nên thay vì “ủ men” trong nỗi buồn, tôi muốn dành thời gian để phân tích ra điều mình có thể và không thể làm.

 

Điều tôi không thể làm:

  • Thay đổi suy nghĩ của người khác.
  • Khiến người đó hành động theo mong mỏi của tôi.
  • Chờ đợi người ta trở thành kiểu người mà tôi cần có.
  • Không hành động gì cả nhưng mong chờ mọi chuyện tự thân sẽ tốt hơn.

Điều tôi có thể làm:

  • Thay đổi suy nghĩ của chính mình về người khác.
  • Giao tiếp: nói sự thật với tinh thần hợp tác và giữ im lặng khi từ ngữ bắt đầu khó được kiểm soát. Một khoảng lặng sau những cuộc tranh luận kéo dài là cần thiết để nạp lại năng lượng, duy trì sự cân bằng.
  • Nhìn nhận sự cố gắng của người khác và biết ơn.
  • Sẵn sàng cho sự thay đổi bất kỳ lúc nào cũng có thể xảy ra.
  • Giữ niềm tin vào những điều tốt đẹp dành cho mình.
  • Cười từ trong gan (Ăn, cầu nguyện,yêu).
  • Làm hết sức mình.

 

Tự tạo niềm vui

Không cần phải làm điều đúng nhất, chỉ cần làm điều có vẻ đúng hơn một chút. Không cần phải sửa sai thành đúng, chỉ cần làm cho nó bớt sai một chút.

Những hạnh phúc nho nhỏ, những niềm vui be bé sẽ không làm cho vấn đề được giải quyết, nhưng nó phục hồi tinh thần từng chút từng chút. Điều đó sẽ giúp tâm trí trở nên “sáng và thoáng” hơn, và rồi “Ồ, thì ra mọi chuyện có thể được giải quyết đơn giản như vậy!”

Ngày hôm đó, tôi đi xem phim một mình (thú vui mới ^^). Một rạp chiếu phim ở khu dân cư nhỏ, rơi vào ngày mưa nên cả phòng chiếu phim chỉ vỏn vẹn 4 khách. Đó là bộ phim hoạt hình mà tôi muốn xem từ lâu. Say sưa với những thước phim tuyệt đẹp, cốt truyện bình dị và giai điệu nhạc nền trong trẻo, tôi đã có một quãng thời gian vui vẻ bình yên trong suốt 120 phút chiếu phim. Lời thoại mà tôi nhớ nhất ở bộ phim là lời chàng trai nói với cô gái: “Cậu không cần phải làm gì hết. Tớ không cậu cần phải làm Cô Gái Gọi Nắng. Chỉ cần là cậu thôi.” Cậu nói khi cuối cùng cậu đã tìm thấy cô, sau bao nhiêu biến cố, sau bao nhiêu lăn lộn kiếm tìm để mang cô trở về. Giờ phút ấy cậu nhận ra chỉ cần cô tồn tại là đã đủ rồi. Như tự nhắc mình thêm lần nữa: chỉ cần Cậu tồn tại là đủ rồi.

Sáng hôm nọ, một phần vì khó ngủ nên tôi dậy từ lúc tờ mờ sáng, vậy nên tôi quyết định ra khỏi nhà sớm hơn bình thường, chủ yếu để được đi bộ cho thư thả. Vừa bước chân ra khỏi tòa nhà, cái lạnh bao trọn lấy tôi trong bất ngờ, rồi ngay lập tức, tôi nhận ra màn sương mù vốn đang bao phủ lấy tâm hồn giờ trở nên hữu hình, phong tỏa khắp các lối đi trước mặt. Kỳ lạ thật khi từ chính đôi mắt này,tôi đang quan sát tâm trí mình theo đúng nghĩa đen. Màn sương này là nỗi buồn hiện tại của tôi, nỗi buồn của tôi là một màu trắng đục đang là là bay trong không khí lúc này. Nhưng mà, chỉ sau 20 phút, sương mù đã nhanh chóng rút lui, nhường lại cho ánh nắng ấm áp, vậy thì cớ gì tôi muốn buồn, buồn nữa, buồn mãi nhỉ. Lúc này, khắp trên các mái nhà san sát, nắng nằm phơi mình thong dong. Bầu trời lại được tô điểm hai sắc trắng và xanh. Cảnh vật trở về với độ sắc nét chân thật nhất của nó. Kìa, Nắng đã tìm thấy tôi rồi!

 

Những điều hạnh phúc nhỏ:

Biết ơn tiếng nói. Dù tôi rất rất yêu sự yên tĩnh, nhưng đôi lúc giọng nói của ai đó, một giọng nói vang vang khỏe mạnh từ phòng bên cạnh lại chính là điều tôi cần lúc này. Nguồn năng lượng đó đã giúp tôi sớm tìm lại được hứng khởi và tích cực.

Biết ơn chiếc bánh mì nướng nhân trứng cá ngậy thơm sáng nay mua tại tiệm bánh nằm trong ga. Thêm một chiến thắng nhỏ nhờ chăm chỉ dậy sớm.

Biết ơn lời chào bất ngờ từ cô bé học sinh tôi tình cờ gặp trên con đường gần nhà. Tôi không nhận ra em, vì lúc đó em đạp xe theo hướng ngược lại với chiếc khẩu trang kín mít trên mặt. Nhưng em nhận ra tôi trước và hạ khẩu trang xuống để chào tôi kèm theo một nụ cười tươi rói xinh xắn. Cảm ơn cô bé đáng yêu rất nhiều.

Biết ơn những điều tôi viết. Vì đó không gì khác ngoài hiện thân của thái độ hướng đến sự tích cực và giải quyết vấn đề chứ không yên phận với tủi hờn và bất mãn. Có những khó khăn không thể giải quyết ngay lập tức, mà cần phải từng bước từng bước dỡ bóc cho đến lúc tìm được giải pháp gần tốt nhất. Dĩ nhiên vẫn còn đó những nỗi lo sợ, nhưng dù sao thì tôi đã tìm lại được sức mạnh và quyết tâm rồi.


Cảm ơn nhé. Giây phút này.

Cảm ơn nhé. Tia nắng này.

 

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Cart

Chủ đề

Dấu trang của CHAM

Dòng thời gian