C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

THỨ BẢY, NGÀY 30 THÁNG 12 NĂM 2018

T

2018 vô cùng yêu quý,

Không thể tin được vậy là hành trình của hai bọn mình chỉ còn tới ngày mai nữa thôi. Mình biết rằng thời gian thì vẫn luôn như vậy chỉ có cảm giác của con người là thay đổi thế nhưng điều đó cũng không thể ngăn mình thốt lên câu “Sao mà nhanh quá!”.

Khi bức thư này được gửi tới Bạn, có lẽ về mặt vật chất thì mình đang bị giới hạn trong khoang ngồi nhỏ hẹp trên máy bay nhưng trí tưởng tượng thì đang trôi dạt về một vùng biển bao la và ấm áp. Cả lúc này đây, mình cũng không thể thôi nghĩ tới những điều đang chờ đón mình ở chuyến đi sắp tới.


THÁNG NĂM TƯƠI ĐẸP

Còn nhớ gần tròn một năm trước đây, mình đã chào đón Bạn tại một nơi hoàn toàn đối lập –Thành phố của tuyết. Được phủ lên một nét đẹp lạnh lùng và băng giá, đó là một trong những nơi lạnh nhất tại Nhật. Hiển nhiên đó là “gu” của mình. Sau tất cả những chuyến “du lịch chậm” trong một năm vừa rồi, mình đã nghiệm được ra rằng điều tuyệt vời nhất của tất cả những hành trình nằm ở chỉ một và duy nhất: Con người. Họ là những người đồng hành, có thể là những người ngẫu nhiên ngồi cạnh ta trên máy bay (đôi lúc họ quay sang bắt chuyện hoặc im lặng tôn trọng sự riêng tư của ta), những người không ngại ngần giúp đỡ khi ta đang gặp rắc rối ở một nơi chốn “lạ nước lạ cái”, những ánh mắt trên đường đột nhiên giao nhau và họ-người nở một nụ cười thân thiện với ta… Và cuối cùng nhưng quan trọng nhất, đó chính là bản thân ta.

Nhắc đến điều đó, Bạn biết không? Rằng năm qua, một trong những điều đẹp đẽ nhất mà hai bọn mình cùng trải qua với nhau đó là Sự cô đơn. Mình biết, cái cụm từ cùng-nhau-cô-đơn nghe có vẻ ngớ ngẩn và vô lý; thế nhưng đó chính xác là như vậy. Mình đã luôn cho rằng Cô đơn là một thế lực hắc ám và vô cùng đáng sợ. Chẳng ai thoát khỏi nó. Mình cố gắng một cách tuyệt vọng, tránh né nó bằng tất cả mọi cách khả thi: ràng buộc vào những mối quan hệ tình cảm hời hợt; hoặc bận bịu với những điều chẳng thích nổi, hoặc nằm dài chán chường và than thở… Thế nhưng, Bạn đến và thổi một cơn gió lạ vào nỗi sợ hãi bấy lâu nay. Giờ đây mình cảm thấy nỗi cô đơn ấy dường như thật dịu dàng và tốt bụng. Mình yêu những giây phút cô đơn ấy, khi mà mình có thể im lặng hàng giờ đồng hồ, chẳng cần phải nói một câu nào với ai mà vẫn cực kỳ thoải mái. Để cho mình được cô đơn có lẽ là một món quà ý nghĩa mà ta cần hào phóng tặng cho chính bản thân mình. Đôi khi.

Một trong những sự kiện khiến mình thay đổi nhất trong năm qua chính là chuỗi bài viết về Sự biết ơn này. Mình biết là nếu cứ nhai đi nhai lại cái chủ đề này mãi thì thế nào cũng bị xem là cạn ý tưởng, thế nhưng thật sự thì mình không thể ngừng huyên thuyên về nó (ít nhất là hiện tại). Để kỷ niệm sinh nhật, mình đã chia sẻ những điều hạnh phúc nhỏ mà mình may mắn nhận được trong tháng đó. Khi ấy chưa hề nghĩ rằng đó cũng sẽ là bài viết mở đầu cho chuỗi những bài về chủ đề Biết ơn sau này. Để đăng lên đều đặn và giữ được tính chân thực của tất cả những gì viết ra, một cách tự nhiên mình để ý kỹ hơn đến mọi thứ rồi bất chợt nhận ra những chi tiết đắt giá được tạo nên bởi những thước phim quay chậm của cuộc sống. Những âm thanh của hạnh phúc, những hình ảnh của bình yên, những hương vị của tình yêu…

NHỮNG CHUYỆN KHÔNG VUI Ư?

Đúng là mọi điều không phải khi nào cũng thuận lợi và trôi chảy. Mình vẫn còn nhớ những lúc tinh thần  dường như bị ai đó nắm lấy và vắt kiệt; nó trói chặt tâm trí và ném mình vào một không gian vây kín bởi một nỗi buồn vô hình-vô hạn. Đó là những mảng màu xám mà không ai, kể cả mình có thể tránh khỏi được. Dù vẫn có thể hình dung ra được cảnh tượng lúc ấy, thế nhưng nếu như để cảm nhận lại hay hòa mình vào cảm xúc khi đó thì mình “bó tay”. Giờ đây nó chỉ đơn thuần như một dòng ký ức xa vời, và mình chỉ là nhân chứng đứng nhìn từ một khoảng cách gần vừa đủ mà thôi. Không còn nỗi đau mà nhẹ nhàng và nhanh chóng lướt qua; không để lại quá nhiều tàn tích.

đâu phải chỉ nhờ vào năng lực của chúng ta không thôi, mà chính sự lựa chọn của chúng ta mới chứng tỏ chúng ta thực sự là ai. – Dumbledore

Mình có thể nhớ tất cả những đau khổ hay bất hạnh xảy ra trong quá khứ thế nhưng mình không chọn điều đó. Chúng ta đều có quyền lựa chọn những điều muốn giữ lại giữa vô vàn những ký ức .Nếu phải vậy, mình muốn lưu lại nhiều nhất có thể những kỷ niệm tươi đẹp, những mảng màu sáng trong cuộc đời này. Và ngay cả trong bài viết này, không phải mình cố tình muốn cho mọi người chỉ thấy mặt tích cực không thôi; mà sự thực là không có quá nhiều cảm xúc cũng như những gì có thể nhớ về những sự kiện không hay đó.

Biết ơn vì ngày hôm nay mình vẫn còn tồn tại trên cuộc đời này. Nên giờ mình mới có thể ngồi đây trong căn phòng ấm áp, bất chấp cái lạnh cắt da ngoài kia và viết những dòng này gửi đến Bạn.


2018 à, cảm ơn vì đã bên cạnh mình suốt một năm qua. Và hẹn sớm gặp lại Bạn, dưới một cái tên mới và rất dễ thương – 2019.

Thân ái,

Hằng

1 Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM