C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Thêm một câu chuyện vui

T

Một chiều lộng gió.

Lá cây lạo xạo phía trên đầu như đang hoà tấu nên bản nhạc của tự nhiên. Âm nhạc của tự nhiên, thứ âm nhạc chẳng cần đến một nhà soạn nhạc thiên tài, chẳng cần dàn thiết bị âm thanh tân tiến, hay một nghệ sĩ, danh ca nào để soạn tấu hay trình diễn, mà vốn đã tuyệt hảo rồi. Có những thứ mà việc của ta chỉ là để mặc nó tồn tại như nó vốn là, không can thiệp, không chỉnh sửa. Chỉ cần để nó được yên và rồi cứ thế mà thưởng thức nó.

Lúc này, tôi đang ngồi trên một khu đất trống nhô cao trong công viên.

Sau cả một ngày loay hoay hết công việc này đến nhiệm vụ khác: nghe podcast, viết bài mới, chỉnh sửa bài viết cũ,… đầu tôi bắt đầu ong ong. Tôi gấp máy tính lại, quyết định không chạm đến nó trong phần thời gian còn lại của ngày hôm nay nữa. Tôi thay sửa soạn quần áo cho chỉnh tề một chút. Tô thêm chút son chỉ để đeo ngay khẩu trang vào. Đúng là nhiều khi làm đẹp chỉ là vì nó mang tới niềm vui cho bản thân mình thay vì để cho thiên hạ thưởng thức. Khép cánh cửa lại sau lưng, tôi ra ngoài, định bụng chỉ đi dạo và hít thở không khí một lúc. Trong đầu tôi vẫn tồn tại một cảm giác mơ hồ về nơi mà mình đang đi dù đã ra khỏi nhà được một đoạn rồi. Thế nhưng chân tôi không vì thế mà ngừng bước. Bởi một cảm giác thôi thúc không tên. Thứ khiến tôi tiếp tục bước đi. Thứ khiến tôi có mặt ở nơi đây, ngay lúc này. Để chứng kiến những việc sắp tới đây.

Phía bên phải tôi là một đôi vợ chồng luống tuổi. Người chồng đang thổi đi thổi lại có một đoạn nhạc giống hệt nhau trên cây sáo đen, được điểm một vài nấc bọc mạ vàng của mình. Chăm chú vào cuốn tập bản nhạc đặt trước mặt, ông say sưa luyện tập một đoạn chưa hoàn chỉnh. Âm thanh tiếng sáo nổi bật giữa tiếng xào xạc mỗi khi gió lùa qua đám lá. Sát bên cạnh ông, bà ung dung ngồi lật giở từng trang sách. Đó là một cuốn sách nhỏ cỡ vừa lòng bàn tay được bà đặt trong lòng. Giữa khung cảnh thiên nhiên, nó đem lại một cảm giác bình yên. Nhưng cảm giác đó không tồn tại lâu, vì một xáo trộn nho nhỏ sắp xảy ra.

Sau vài phút, tiếng sáo của ông ngừng hẳn. Ông thôi không tập nữa, còn bà cũng ngưng ngón tay lật những trang sách. Lấy ra từ chiếc túi xách môt túi ni lông đựng những lát bánh mì, bà bắt đầu bẻ vụn thành từng miếng nhỏ, ném vào khoảnh đất ngay trước chỗ ngồi. Bà đang cho lũ bồ câu ăn. Chẳng mấy chốc, dân số bồ câu tăng lên đáng kể. Con này nối tiếp con kia bay tới, nhằm thẳng vào đám mồi béo bở được người đàn bà phúc hậu ấy ban cho. Chúng lanh chanh, và quanh quẩn bên chỗ ngồi của hai ông bà, hóng chờ những đợt ban phát tiếp theo. Nhanh chóng, cả chim sẻ cũng nhập bọn để thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn. Bữa tiệc thịnh soạn này bao gồm món khai vị, món chính và món tráng miệng chỉ độc là bánh mì khô khốc. Nhưng cũng có những nhân vật đứng ngoài cuộc chơi. Bay vèo qua trước mắt tôi đột ngột, một chú chim non. Chú thản nhiên lướt qua và chẳng ngó ngàng đến đám đông nhốn nháo ấy.

Mải dõi theo đến lúc chú chim biến mất vào trong bức màn xanh mướt của đám cây cối, đến khi quay lại và chú ý lại vào bữa tiệc cũng là lúc tôi phát hiện một kẻ lạ vừa mới xuất hiện. Tôi thầm nghĩ, với vẻ bề ngoài như thế thì chắc hẳn kẻ lạ này là một mối đe doạ với các vị khách hiện tại. Ấy vậy mà hoàn toàn trái ngược với những gì tôi dự đoán, sự xuất hiện đột ngột của kẻ lạ cao to, lực lưỡng và đen đúa ấy không hề khiến cho những vị khách háu ăn trong bữa tiệc nao núng. Không có bất cứ dấu hiệu gì cho thấy chúng sẽ dễ dàng bỏ đi khỏi bữa yến tiệc này chỉ vì một vị khách không mời. Chúng vẫn nhịp nhàng, di chuyển như đang múa điệu múa tập thể theo hướng tay của vị chỉ huy, không ai khác ngoài người phụ nữ đang ban phát lộc cho chúng. Sau khi hạ cánh xuống một điểm gần nơi bữa tiệc đang diễn ra, kẻ lạ mặt ấy hầu như không di chuyển quá nhiều khỏi địa điểm đó. Cho thấy một sự thận trọng. Nó áng binh bất động, quan sát đám đông ấy từ một khoảng cách vừa đủ. Chỉ di chuyển những bước đi chắc nịch sau khi chắc chắn rằng đó là một nước cờ hoàn hảo. Chậm mà chắc, giờ nó đã giành được miếng ăn đầu tiên. Một điểm thú vị tôi nhận ra rằng một khi kẻ lạ mặt đã đặt chân vào thì một khoảng trống được tạo xung quanh nó. Những con còn lại mặc nhiên cho rằng đó là lãnh địa cấm và thôi không bén mảng đến gần chỗ đó.  Một khi đã chiếm được vị trí đắc địa rồi thì có lẽ nó cũng có thể ung dung mà tận hưởng ních đầy dạ dày.

Nhưng dĩ nhiên chuyện không xảy ra theo cách đó. Người phụ nữ ấy hẳn đã có tính toán về cách để phân bổ nguồn thức ăn một cách hợp lí. Cứ thế, túi bánh mì vơi dần và cạn hẳn. Bữa tiệc cuối cùng cũng đến hồi kết. Đôi vợ chồng thu xếp đồ đạc rồi bỏ đi. Đám đông cũng giải tán. Nhưng chỉ một lúc sau, khi một cậu nhóc và người mẹ trẻ của cậu xuất hiện với một túi bánh mì mới trên tay thì tăng 2 cũng lại bắt đầu.

Thật khó tin khi việc ngồi ngắm người ta cho chim ăn thôi mà cũng có thể thi vị đến vậy. Một khoảng thời gian hay ho và đầy hứng khởi khi chỉ ngồi chú tâm quan sát. Viết đến đây, tôi nhớ đến một đoạn trong cuốn sách mà mình vừa mới đọc.

Để có được hạnh phúc, những gì ta cần thực là ít ỏi biết bao…

Những thứ ít ỏi nhất, nhẹ nhàng nhất, hiền lành nhất: là tiếng sột soạt của con tắc kè chạy trong đám lá khô, là một hơi thở, một cái liếc mắt, là những cái nhỏ mà làm nên hạnh phúc lớn lao. Hãy tĩnh lặng. – Friedrich Nietzsche


Nhân tiện, muốn khoe nho nhỏ là cuối cùng C-H-A-M cũng có một ngôi nhà chính thức trên Facebook- một Page hoàn chỉnh, sau một thời gian dài chia sẻ bài viết trên facebook cá nhân. Các bạn ghé thăm bằng link này nhé. 

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian