C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Tạ ơn tháng 11

T

Luôn luôn. Chắc chắn. Có một điều gì đó mà ta có thể biết ơn. 


Sau một giấc ngủ dài,

vẫn lớp chăn lông quấn quanh, tôi vươn mình ra khỏi giường kéo chiếc rèm cửa.Khung cảnh ngoài trời vẫn đang được khoác một màu xám ảm đạm. Lặng ngắm nhìn sắc màu ấy, cảnh vật ấy, cảm nhận cái lạnh đang hiện diện dễ khiến tôi như chùng xuống, trầm hơn. Tôi nằm ngẫm nghĩ.

Khoảng thời gian này công việc ngốn gần hết những năng lượng và thời gian trong một ngày của tôi. Giờ làm việc kết thúc muộn hơn, vẫn chưa đủ, ngày nghỉ cuối tuần còn thường để hẹn hò với đống hồ sơ chất cao trên bàn làm việc. Cơ thể mệt lả sau cả ngày dài trên công ty, tôi tạt qua siêu thị hay cửa hàng tiện lợi mua đại một món gì đó ăn qua loa, rồi nằm dài trên ghế, nghịch điện thoại cho đến khi ngủ thiếp đi…

Cứ thế trôi qua. Hết một ngày. Hết một tuần. Và hết tháng 11. Guồng quay ấy cứ cuốn, cứ cuốn đi, tôi tự hỏi mình có trót bỏ lỡ một điều gì trong những tháng ngày bận rộn ấy không.

Dù khá bận rộn, tôi mừng vì mình vẫn tận hưởng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi còn lại. Là một bữa ăn tối tại quán Việt cùng đồng nghiệp. Là một buổi chiều đi nghe hòa nhạc cùng cô bạn đáng yêu. Cũng không thể tin được là tôi đã đọc hết được ba cuốn sách, thành quả của những phút giây đứng trên tàu đi làm mỗi sáng. Và cuối cùng tôi đã hoàn thành bài viết Biết ơn tháng 11 này. Cuộc sống chính là thế. Không phải sáng nào cũng thư thả uống trà, nhẩn nha đọc sách. Không phải bữa ăn nào cũng lành mạnh và đủ chất. Không phải lúc nào cũng có thể lui tới phòng tập một cách đều đặn.

Luôn làm hết khả năng của mình.

Nhưng nhớ rằng hết khả năng của mình không có nghĩa là lúc nào cũng phải y hệt như nhau. Vạn sự sống động và luôn thay đổi, vì thế cái gọi là hết khả năng của bạn có lúc đạt chất lượng cao, và có lúc lại không được như vậy…Chỉ cần làm hết khả năng của mình- ở bất kỳ hoàn cảnh nào của cuộc đời bạn. Dù bạn đau ốm hay mệt mỏi cũng không sao, miễn là bạn luôn làm hết khả năng của mình, thì bạn không sẽ không việc gì phải phán xét mình cả.

Thời gian này mọi thói quen lành mạnh dường như đều chệch hướng khỏi quỹ đạo thế nhưng cũng không sao cả. Chỉ đơn giản tôi đã cố gắng hết sức mình rồi, vì vậy lời cảm ơn này tôi xin dành cho chính bản thân mình.

*** 
Bước chân xuống sân bay,

tôi tự nhủ “Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng thôi kệ, hãy cứ làm thôi!”

Yêu thích việc lên kế hoạch, mọi chuyến đi hay công việc hay kể cả việc mua sắm của tôi đều được lên sẵn kế hoạch cụ thể: mấy giờ, ở đâu, làm gì, với ai. Cảm giác chắc chắn khiến tôi cảm thấy an toàn và yên tâm hơn. Lần này thì ngoại lệ. Thứ duy nhất tôi có thể chắc chắn là giờ của chuyến bay. Không phải là tôi không có bất kỳ suy nghĩ gì về việc mình sẽ định làm, mà ngược lại, việc suy nghĩ ra quá nhiều khiến tôi bối rối và không biết phải lựa chọn cái nào mới là tốt nhất.

Kết thúc chuyến đi, tôi mừng là mọi chuyện đã không quá tệ như tôi đã lo lắng. Đúng hơn thì phải công nhận nó thực sự rất tuyệt vời. Những quyết định phút thứ 89 được tạo ra một cách ngẫu nhiên nhưng hóa ra lại khá thú vị. Việc phó mặc vô hình chung giúp tôi tháo gỡ được những lo lắng về chuyện sẽ xảy ra trong chuyến đi. Mọi chuyện đều được nhìn nhận một cách vẹn nguyên và mới mẻ bởi nó không còn bị so sánh bởi những kỳ vọng tôi đặt ra nữa. Vẫn có những khoảng thời gian trống được lấp đầy bằng những bước chân dạo bộ lang thang khám phá những góc phố nhỏ xinh xinh hoặc ngồi đọc sách trong một quán cà phê ven hồ lộng gió. Hành lý tôi mang theo về lại Nhật không chỉ là cuốn sách hay ho, vài chiếc váy áo xinh xắn, quà Việt cho bạn bè, mà còn là rất nhiều kỷ niệm yên bình và ngọt ngào.

Biết ơn cuộc phiêu lưu cuối cùng của tháng 11. 

***

Chuyến đi đầu tiên

được lên lịch trước hẳn một tháng trời. Sau khoảng 2 tiếng đồng hồ, chúng tôi dừng chân tại bến xe buýt để từ đó đi bộ đến ngọn thác trong xanh đang chào đón. Sau khi xoay sở xem đủ mọi thể loại bản đồ để định hướng đường đến cổng vào, hai đứa vẫn suýt lạc lối. Với những người không biết xem bản đồ, thì cho dù có trang bị áo blouse hay kính lúp, rồi dành ra hàng giờ nghiên cứu tấm bản đồ dưới mọi góc cạnh cũng không bao giờ có tác dụng bằng phương pháp đi-bừa. Vì sau đó sẽ xảy ra hai trường hợp: một là bạn phát hiện ra mình đi lạc và hoảng hốt quay lại rồi sẽ đi đúng đường; hai là… ăn may.

Dưới sự hướng dẫn của người dân, chỉ dẫn số một là cuốc bộ (khoảng 30 phút) dưới con đường lượn quanh chân núi, chúng tôi sẽ đến cổng vào. Chỉ dẫn tiếp theo: hỏi một bà lão bán hàng đường đi tiếp theo. Y như rằng chúng tôi lập tức nhìn thấy bà. Và đây là chỉ thị chúng tôi được dành cho: “Không vào được các cháu ơi. Đóng cửa rồi.”

Theo như bà nói thì do cơn bão của mấy tháng trước khiến cho đường lên đó và cả khu vực đó thiệt hại nặng. Khá nguy hiểm nên hiện tại sẽ không ai được vào cho đến khi khôi phục được.

Ngậm ngùi quay lại con đường cũ, hai chúng tôi bảo nhau chẳng lẽ mất mấy tiếng đến tận đây rồi mà đi về như vậy hay sao? Không chùn bước bởi sự cố, một kế hoạch B được tức tốc thay thế: Leo núi. Kế hoạch hoàn hảo tới từng chi tiết ngoại trừ bộ trang phục tôi mặc lúc bấy giờ hoàn toàn không phù hợp để đi leo núi. Nghĩ lại thì quả thực trong suốt con đường chinh phục lên tới đỉnh núi, tôi cũng bắt gặp vài ánh mắt ngạc nhiên và ái ngại khi người khác thấy bộ dạng của tôi lúc bấy giờ. Nhờ nó mà thay vì 2 tiếng trung bình để tới điểm cuối cùng, chúng tôi chỉ mất khoảng… 3 tiếng thôi. ^^

Đặt chân lên những bậc cuối cùng để tới đích. Bầu không khí mát dịu ùa lấy, cảnh quan tuyệt đẹp từ góc nhìn trên đỉnh núi ấy dường như xua đi cơn đau nhức nhối của đôi bàn chân, sự rệu rã của những bắp cơ. Để lại cảm giác khoan khoái vây quanh hai chúng tôi lúc bấy giờ.Phút giây lúc ấy không thể nào đẹp như vậy nếu như thiếu đi những lúc chúng tôi mệt đến mức muốn khuỵu ngã. Trên quãng đường đi, không biết bao nhiêu lần hai chúng tôi dừng lại chờ đối phương ngồi nghỉ mệt, cổ vũ và đỡ nhau bước tiếp. Thực sự cảm ơn em, người bạn đồng hành đã kiên nhẫn cùng chị trong suốt hành trình ngày hôm ấy.

Và bóng chiều cũng dần xuống, hai chị em bảo nhau đi xuống không tối thì sẽ không thấy đường đi nữa. thời gian càng trôi qua mọi vật càng chìm nhanh trong màn đêm. Chỉ mới 5 giờ mà xung quanh đen như mực, và thêm cái lạnh của mùa đông tại nơi vắng vẻ càng tô đậm cho sự tĩnh mịch hiu hắt. Do sơ suất của tôi mà hai đứa phải đợi tận hai tiếng mới có chuyến xe tiếp theo. Hai đứa con gái co ro dưới cái lạnh của chớm đông tại một vùng đồng núi hoang vu được bao phủ bóng tối. May mắn là chuyện đó đã không xảy ra, vì chúng tôi đã được một bác trai vô cùng tốt bụng lái xe đưa chúng tôi ra ga tàu. Cảm ơn bác, người lạ tốt bụng ^^.


Vậy là tháng 11, tháng của lễ Tạ ơn đã trôi qua.Tôi không thể thôi háo hức và chờ đón những bất ngờ và thú vị đang chờ đón ở tháng cuối cùng của năm 2018. Dù sao thì, hãy tiến lên thôi phải không nào.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM