C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Hay là…nói về trưởng thành đi.

H

Nào, hãy ngồi xuống đây và nói chuyện đàng hoàng như những đứa con nít xem nào.


Đôi lúc tớ chán ngấy cái kiểu nói chuyện sâu sắc và triết lý cao siêu. Đôi lúc tớ mệt mỏi vì phải tỏ ra nghiêm túc, hành xử như một người lớn thực thụ trong khi điều mà tớ muốn làm là rút dép ném ngay vào cái đứa thô lỗ, xấu tính không hiểu chuyện kia. Rồi cười vào bản mặt ngu ngốc ấy, lêu lêu cho bõ tức. Chuyện ai cũng phải lớn lên là một chuyện, nhưng chuyện đôi lúc tớ muốn bị tẩy não, quên béng đi là 1,2 năm nữa thôi là mình 30 tuổi cmnr (í chết, mình lớn rồi, phải nói chuyện lịch sự).

Tóm lại là nhiều lúc tớ chỉ muốn được vô tư, thích gì làm nấy.

 

Trưởng thành. Ok!

nhưng thành gì?

Nhớ lại lúc còn bé mỗi lần bị nói là Đồ-trẻ-con thì trong lòng đều tự nhủ ước gì thời gian trôi thật nhanh để trở thành người lớn và tận hưởng cái hay của việc làm người lớn. Nhưng bây giờ lớn rồi, thì tớ lại thấy chẳng có gì mà tận với chả hưởng. Tớ nhận ra khó khăn và trách nhiệm ngày một nhiều hơn, trong khi sự mãn nguyện với những thú vui nhỏ bé, cảm giác hài lòng và phấn khích chỉ với những thành tựu xíu xiu  thì ngày một lụi tàn.

Nhiều khi tớ tự bảo mình: biết trước trưởng thành sẽ thành cái này (thành tớ của bây giờ) thì thôi chẳng ham đâu. Nhưng, nghĩ kỹ lại thì cuộc sống của một người trưởng thành có phần nhàm chán và tẻ nhạt đấy, nhưng niềm vui đi kèm cũng nhiều lắm. Này nhé:

Trưởng thành rồi, mình biết ơn vì những ý kiến mình đưa ra giờ được cân nhắc, được xem xét thay vì bị phủ đầu bằng câu “trẻ con biết gì mà nói”. Xét cho cùng, thì hồi còn nhỏ cũng chẳng hẳn là vô tư đến mức thích gì được nấy, bởi lúc nào cũng có người lớn sẵn sàng chỉ bảo và dạy dỗ chúng ta không được thế này, phải làm thế kia. Thực ra chuyện như vậy lúc nào cũng xảy ra, ngay cả khi chúng ta đã lớn tướng rồi, thế nhưng bây giờ cãi lại không được thì mình sẽ cãi cùn là được, phải không? *nháy mắt

Trưởng thành rồi, mình biết ơn vì phần lớn có thể lựa chọn cuộc sống mình mong muốn. Được trang bị những gia tài kinh nghiệm và kiến thức nho nhỏ đủ để phân định được khả năng thực hiện hóa những ước mơ của chính mình. Hiểu được rằng con đường đến thành công thực tế rất nhiều chông gai nhưng mình chấp nhận và sẵn sàng đương đầu. Thấy được khoảnh cách giữa mình và ước mơ dần dần rút ngắn lại.

Trưởng thành rồi, mình biết ơn vì những trách nhiệm gánh trên vai. Dù đôi lúc chúng nặng nề và quá tải, đổi lại mình biết là mình được tin tưởng và nhờ cậy. Khi một ai đó đến tìm mình và nói rằng họ có chuyện cần nhờ mình giúp, hay khi họ tâm sự với mình những điều thầm kín, cũng là lúc mình hiểu rằng đối với họ mình là người có ích. Dù đôi khi, mình cũng rất áy náy khi phải nói Không với những nhờ cậy mà mình cảm thấy không phù hợp.

Trưởng thành rồi, mình biết ơn vì trở nên độc lập, có thể lo cho bản thân và bớt dựa dẫm vào gia đình. Là những lúc trong siêu thị/cửa hàng, ngó nghiêng chọn lựa những món đồ yêu thích, bỏ vào giỏ, ra quầy thanh toán, tự tay lấy những đồng tiền mình kiếm được để trả cho chúng. (Nhưng cuối tháng thì tình hình không được tươi sáng như vậy đâu.) Còn nữa, mỗi lần có lương là ngồi suy tính khoản này để làm cái này, khoản này để dành tiết kiệm/đầu tư,… Cảm thấy chuyên nghiệp và rất tự hào về bản thân mình. ^^

Trưởng thành rồi, thay vì chỉ nhận lại, giờ mình bắt đầu có thể cho đi. Nhận ra được những vất vả khi phải tự bươn chải, mình mới thấm thía được khó khăn của bố mẹ, ông bà. Cho đi sự đồng cảm, cho đi sự quan tâm và lời nói yêu thương, cho đi sự chia sẻ, cho đi những món quà nho nhỏ tới người thân yêu của mình. Cho đi, bản thân nó đã là nhận lại.

Trưởng thành rồi, mình biết ơn những ký ức thơ ấu, những điều ngày xưa để nhớ về. Phải đến gần đây, tớ mới được nghe kể về câu chuyện ấu thơ của mình, nhưng dưới góc nhìn của bà, của ông, của bố, của mẹ. Tớ nhận ra thế giới yên bình của tớ được bảo vệ khỏi giông bão, nếu có cũng chỉ là những gợn sóng lăn tăn đó là nhờ biết bao đấu tranh và cố gắng của người lớn. Rằng kí ức tuổi thơ tuyệt đẹp ấy của tớ được dựng lên nhờ mồ hôi, nước mắt của họ.

Trưởng thành rồi, mình biết ơn vì được làm những việc chỉ người lớn mới được phép: đồ uống có cồn và những trò chơi mạo hiểm. Đặc quyền đấy. High five! Có những khi thèm lắm một cốc bia mát lạnh, nghe tiếng cốc thủy tinh chạm vào nhau lanh canh. Tớ thích sau cái chạm cốc đấy, là bắt đầu nhấm nháp đồ ăn,luyên thuyên với nhau đủ mọi chuyện trên đời. Còn trò chơi mạo hiểm. Trên những chiếc tàu lượn siêu tốc, tớ hồi hộp nín thở không biết điều gì sắp xảy ra ở khúc cua tiếp theo. Nhưng la hét vẫn là màn ưa thích nhất của tớ. Cực đã!

 

Trưởng thành. Ok!

Thành con nít.

Nhưng trưởng thành rồi, điều biết ơn nhất là tớ vẫn có thể trở lại làm một đứa con nít vô tư bất-kì-lúc-nào-tớ-muốn.

Khi lén la lén lút ở khu vực sách thiếu nhi, rồi đàng hoàng ra quầy thu ngân để thanh toán cuốn Nhật ký chú bé nhút nhát. Để rồi hậu quả là ngồi giữa văn phòng khúc kha khúc khích với màn đối thoại căng thẳng của cậu bé trong truyện với bác sĩ:

– Thưa bác sĩ, cháu muốn có một bộ mông mới. Mông của cháu có một đường nứt.
– Tôi đã nói với cậu cả nghìn lần rồi. Mông ai mà chả có cái đường rãnh đó.

Xả xì trét cực đỉnh!!! Những trò ngớ ngẩn, những tai nạn và đôi khi những âm mưu ngây ngô của cậu bé trong cuốn sách làm tớ nhớ đến một thời say mê Nhóc Nicholas, Junie B. Toàn những cuốn sách cười rụng rốn. 

Hay là những lúc bày trò nghịch ngợm với lũ bạn ngớ ngẩn đáng yêu. Buôn chuyện bậy bạ xàm xí, trêu ghẹo nhân viên nhà hàng, rồi cười tét bụng khi thì thầm nói xấu một ai đó. (Thỉnh thoảng làm gái hư cũng có cái hay của nó nha!) Có khi nhảy múa loạn xạ, quẩy banh nóc trong phòng karaoke đến mức nhân viên phải ngó qua xem tụi này không biết có bị gì gì không. Cùng với tụi bạn thân, có trời mới biết chúng tớ có thể làm được những gì.

 

All the versions of you that didn’t love, brought you to the version of you, that you love now.- Lalah Delia (tạm dịch: Tất cả những phiên bản trước đây bạn đã từng ghét bỏ của chính mình, dẫn đến phiên bản con người hiện tại mà bạn yêu thích.)

 

Trưởng thành, tớ học cách biết ơn tất cả những gì xuất hiện trên quãng đường để đến được ngày hôm nay, ngày tớ trở thành con người hiện tại của mình.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian