C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Những dấu chân trên cát

N

Bạn có bao giờ tự hỏi mình rằng:

Vì sao tôi có mặt trên đời? Hay Sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì?

Tôi thì đã từng.

Vô thức, tôi nghĩ đến những người có tầm ảnh hưởng lớn, những người đạt được sự thành công vĩ đại trong sự nghiệp của họ, như Bác Hồ, như Mahatma Gandhi, như Bill Gates, như J.K Rowling, … Những người ấy thật may mắn vì đã có câu trả lời cho chính mình, chắn hẳn họ biết rằng ý nghĩa của sự có mặt của họ trên đời là để giải phóng, để giành độc lập cho một đất nước, để trở thành tỷ phú phần mềm, để là nhà văn trở thành tỷ phú đầu tiên trên thế giới,… Còn một người bình thường như mình thì sao?, bất giác, tôi tự hỏi.

Vâng, chuyện tôi viết bài này đồng nghĩa với việc ở thời điểm hiện tại, tôi đã tìm thấy được đáp án cho câu hỏi lớn phía trên, một đáp án có thể áp dụng cho không chỉ riêng tôi. Không quan trọng bạn là ai, đang ở vị trí nào trong xã hội, hay thu nhập của bạn là bao nhiêu, bạn được yêu thích đến mức độ nào… đây là đáp án mà bất kỳ ai cũng đều có thể liên hệ được, đúng cho tất cả chúng ta.

Sự có mặt của bạn trên đời này có ý nghĩa rằng bạn được giao cho những trách nhiệm. Trách nhiệm khiến cho cuộc đời này của mình tốt nhất trong bất kỳ hoàn cảnh nào, trách nhiệm là một phiên bản tốt nhất của chính mình, và trách nhiệm là một người mang đến những ảnh hưởng tích cực tới những người xung quanh. Đó là một trách nhiệm mà chúng ta nên trân trọng bằng cả tấm lòng, cũng là một thách thức mà chúng ta nên làm những gì có thể để đón lấy.

Làm thế nào với trách nhiệm mà cuộc đời ban cho ta?

Lên tiếng khi chứng kiến một sự việc bất bình. Viết điều này khiến tôi nhớ lại một chuyện xảy ra cách đây mấy ngày, lúc chúng tôi đang trên tàu về nhà. Tàu khi đó khá thưa người, tiếng nói chuyện vui cười xôn xao thì bỗng nhiên bạn trai tôi đột ngột quát lên: “Này! Thôi ngay!” Cả toa tàu bỗng im phăng phắc, tôi ngơ ngác quay sang nhìn bạn ấy với một dấu hỏi chấm to đùng trong đầu. Theo hướng  ánh mắt của bạn ấy, tôi nhận ra lời cảnh cáo ấy nhằm về người đàn ông đứng phía trước chỗ chúng tôi ngồi. Bạn ấy đã quan sát và chứng kiến hành động thô lỗ và xúc phạm của người đàn ông đó với người phụ nữ mà anh ta đi cùng, và bạn ấy đã lên tiếng để ngăn người đó. Một lúc sau đó, người đàn ông dù trông vẫn tức tối, đã quay lưng, rảo chân bước sang toa khác. Tôi tự nhủ, giờ thì dù sao người phụ nữ ấy cũng được yên thân, trong một lúc. (Bài viết tham khảo: Trải nghiệm đặc biệt của tôi trong những ngày qua)

Một nụ cười trên môi. Những buổi sáng cuốc bộ từ nhà đến nơi làm việc, tôi đều đi qua một ngã ba, nằm cách một đoạn là tới chiếc cầu bê tông bắt qua con kênh nhỏ, đó cũng là nơi tôi nhìn thấy cô gái ấy. Từ bao giờ, mỗi ngày tôi đều mong đến đoạn đường này để nhìn thấy cô, trên chiếc xe đạp đi từ hướng ngược lại, hầu như lúc nào cũng là khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười tươi rói ấy. Có những buổi sáng, tôi bước đi đến nơi làm việc trong tâm trạng như một cái bánh đa ỉu, nhưng rồi bắt gặp nụ cười rạng rỡ từ người lạ ấy, tôi bất giác mỉm cười và cảm thấy như mặt trời như đang rọi chiếu vào trái tim mình. Tôi hiểu rằng một nụ cười vu vơ cũng có thể trở thành một điều kỳ diệu đối với người lạ. Mỗi lần nghĩ lại kỉ niệm đó, tôi lại tự nhủ: Hãy mỉm cười nào!

Quan sát kho thực phẩm của mình. Hãy xem bạn dự trữ trong tủ lạnh, hay kho đồ ăn của bạn nhiều hoa quả và rau củ tươi hơn hay là những nguyên liệu từ động vật nhiều hơn. Việc sản xuất lương thực, thực phẩm cho một số dân ngày càng đông hơn đã thúc đẩy công nghiệp hoá ngành chăn nuôi, điều này đã ít nhiều gây ảnh hưởng đến khí hậu và môi trường sống của chúng ta. Việc bổ sung dinh dưỡng cho cơ thể bằng những đồ ăn mang nguồn gốc thực vật vẫn có thể cung cấp cho chúng ta những dưỡng chất cần thiết và còn giúp bảo vệ môi trường, bảo vệ trái đất.

Dùng túi vải để đựng đồ khi đi siêu thị, đi chợ. Hơn nữa, bạn có thể dự trữ một túi vải xinh xắn xếp gọn trong một ngăn của túi xách để đề phòng hứng mua sắm bất chợt bất cứ khi nào. Trong 3,4 tuần trở lại đây, tôi nhận ra một sự thay đổi đang phủ sóng khắp mọi cửa hàng mà tôi ghé chân vào tại nơi đây. Từ các cửa hàng cafe cá nhân nhỏ lẻ, đến chuỗi cửa hàng tiện lợi và  các siêu thị,… họ đều có các thông báo về việc không cung cấp túi nilong miễn phí cho khách mua hàng nữa, và nếu như không tự mang túi của mình theo thì mà họ sẽ phải trả tiền để mua túi nilong. Còn nhớ những ngày đầu mang túi vải bên mình và phải nhanh mồm nhanh miệng nói với người bán hàng rằng mình có mang túi đây rồi trước khi họ thoăn thoắt bỏ đồ vào túi nilong, cho đến lúc này, tôi quả thật vui mừng vì những biến chuyển tích cực đang ngày càng mở rộng.

Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Chia sẻ đồ ăn với một người mà bạn phân vân rằng liệu bao giờ thì họ có một bữa ăn tiếp theo giống thế này. Giúp đỡ một người cần sự giúp đỡ của mình không chỉ là một điều có lợi đối với đối phương, mà còn khiến ta cảm thấy tốt đẹp về chính mình nữa, đó chính là hạnh phúc nhân đôi.

Lắng nghe bằng cả trái tim. Hãy chú tâm lắng nghe mà không bận rộn phán xét hay bình luận trong đầu, cũng không thôi thúc bản thân đưa ra lời khuyên giải hay giải pháp gì cả. Đôi khi, chỉ ngồi im lặng lắng nghe  thôi lại chính là điều tốt đẹp nhất mà bạn có thể dành tặng cho ai đó.

Cho bố, mẹ, hoặc bất kỳ người thân yêu của bạn biết rằng bạn yêu họ đến nhường nào, nói rằng bạn biết ơn tất cả những điều họ đã làm cho bạn, rằng bạn cầu mong sự mạnh khoẻ, hạnh phúc, và bình an đến với họ. Bản thân tôi đã từng cho rằng chỉ có hành động mới là phương pháp đúng đắn để thể hiện tình yêu đối với một người, thế nhưng sự thực là lời nói yêu thương chân thành có thể khiến cho đối phương hiểu được rõ ràng nhất, và thẳng thắn nhất về tấm lòng mà ta dành cho họ. Và đó lại còn là phương pháp ít tốn kém nhất nữa, bởi “Lời nói chẳng mất tiền mua” mà phải không?

Chăm sóc cây. Chăm sóc cây không đòi hỏi quá nhiều sự chú tâm hay thời gian, nhưng mang lại những lợi ích lớn lao. Như tôi đã từng đọc một đoạn như sau trong một chuỗi bài viết của Coco chatting room: Việc dám có trách nhiệm với… những chiếc cây nhỏ xíu ấy đã tạo nên những thay đổi bé tí teo trong cuộc sống hàng ngày của mình, nhưng dần dà nó đã tạo nên một thay đổi tích cực về thói quen, hay nói rộng hơn là lối sống. Đối với mình, việc có trách nhiệm với một ai, hay một điều gì đó, sẽ khiến cho chúng ta có động lực để sống tốt hơn mỗi ngày. Đó như một dạng “kỷ luật mềm” vậy đó. Vừa có chút phiền toái, nhưng trong cái phiền toái là một tình yêu và một cảm hứng dạt dào. Quả thật như vậy, ngắm nhìn những chiếc lá non mới nhú, một nụ tầm xuân vừa hé là một hạnh phúc, cũng là phần thưởng cho sự chăm sóc và kiên nhẫn của những người chăm cây. Một chậu cây trong nhà không những khoác lên cho không gian một sức sống tươi xanh mà còn giúp lọc không khí, làm sạch môi trường. Thật quá nhiều lợi ích nhận lại so với những gì phải bỏ ra.

Khoảng thời gian buổi sáng của chính mình. Trước khi quẳng mình vào hàng tá những công việc phải làm, những nghĩa vụ cần phải hoàn thành, hãy cố gắng dành ra một khoảng thời gian nho nhỏ cho chính bản thân mình. Dù đó 30 phút tập yoga, hay 20 phút viết journal buổi sáng, hay có khi chỉ 10 phút ngồi yên tĩnh, hít thở sâu thì nó cũng có tác dụng, bởi sự ưu tiên dành cho bản thân mình luôn là cách hiệu quả để khởi động một tinh thần hứng khởi trước một ngày mới. Hãy bắt đầu bằng việc đi ngủ sớm hơn một chút buổi tối hôm nay để có thể dậy sớm hơn một chút vào sáng mai.

Nhìn khác đi về nghịch cảnh, bất hạnh của bản thân. Tôi nhận ra rằng chính những thời điểm khó khăn nhất, lại trở thành thời điểm đáng nhớ và hạnh phúc nhất. Sự mất mát ở một mặt của cuộc sống đã đem lại cho tôi sự hỗ trợ và tình thương yêu tràn đầy, trù phú ở những khía cạnh khác. Trong những lúc chông chênh, đã có biết bao nhiêu người thân thương đã ở bên cạnh và khích lệ tôi, những cử chỉ và hành động yêu thương nho nhỏ ấy đã in lại trong lòng tôi những dấu chân tích cực, và mỗi lần nghĩ đến, lại trào dâng một sự biết ơn vô hạn. (Bài viết tham khảo: Tôi viết lại quá khứ)

Và còn rất nhiều điều khác nữa.

Những dấu chân trên cát

Tôi thích biển.

Tôi thích sự tĩnh lặng và bao la của biển. Tôi thích những cơn sóng vỗ ào trên bờ cát. Tôi thích dạo bước trên cát với đôi chân trần, và cảm nhận đôi chân ngập trong cát, và đôi lúc tôi quay đầu lại và ngắm nhìn hàng dài những dấu chân của chính mình.

Mỗi bước tôi đi, đều lưu lại dấu chân của mình trong cuộc đời ngắn ngủi này. Và thực lòng tôi mong muốn chúng sẽ là những dấu chân tích cực. Đó cũng là điều tôi muốn gửi gắm qua bài viết này.


Nếu bạn yêu thích bài viết này và tìm thấy được ít nhất một thông tin hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc cân nhắc việc chia sẻ để ủng hộ người viết.
Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian