C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Ngọn hải đăng của tháng 2

N

Nơi chốn thân thuộc

Còn nhớ lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, chỉ mất một vài phút để cô chắc chắn đây là căn phòng mà cô tìm kiếm bấy lâu nay. Một trong những điều khiến cô ngay lập tức gật đầu chuyển vào căn hộ này chính là khung cửa dẫn ra ban công. Nếu nhìn căn phòng như một khối vuông, thì khung cửa ấy gần như choán hết một mặt của khối vuông đó. Là khung cửa, nơi một khoảnh khắc vô tình ngước mắt lên vào một buổi chiều là thu được cảnh hoàng hôn vắt ngang bầu trời với những sắc hồng, tím, đôi khi sắc cam, sắc vàng. Hoàng hôn là chuyện sau này, được khám phá ra khi đã chuyển vào sống được một thời gian dài. Chi tiết cửa dẫn ra ban công ấy ban đầu thực ra có ý nghĩa khác. Liên quan đến tiêu chuẩn, điều nhất quyết không thể nhượng bộ ở một nơi sống lý tưởng, đối với cô, đó là  ánh sáng tự nhiên. Phía trước mặt căn hộ hoàn toàn quang đãng, không bị che chắn bởi một tòa nhà cao tầng nào, điều may mắn hiếm có khi sống tại một thành phố lớn. Thay vào đó, một “quần thể” cây xanh rậm rạp, lác đác là một vài căn nhà gỗ nhỏ nằm rải rác trong khuôn viên. Thời gian đầu, khuôn viên này trở thành một chủ đề cho cô cùng bạn bè bàn tán, xét về độ hoành tráng của khu nhà, giống như nơi ở của một gia tộc lâu đời hoặc cũng có thể của một gia đình quyền lực thuộc thế giới ngầm… Sau một thời gian quan sát đã hình thành nên những giả thuyết về sự kỳ bí diễn ra bên trong khu nhà rộng lớn, nhưng hiếm khi thấy người ra vào. Bây giờ, cô biết rằng nơi đó, không dành cho người còn sống.

Trong căn phòng này.

Nơi chất chứa những đồ vật có ý nghĩa tinh thần, mang đến niềm vui mỗi ngày. Số lượng đồ đạc trong phòng không nhiều. Mọi thứ được giữ tối giản hết mức có thể. Một kệ sách đặt nằm ngang, biến tấu thành bàn makeup xinh xinh. Là bộ ghế sofa màu xám, nơi cô có thể nằm duỗi thẳng chân đánh một giấc chiều mơ màng vào những ngày nghỉ. Là một giá gỗ màu trắng 3 tầng nho nhỏ, oằn mình dưới sức nặng của mấy chục cuốn sách. Tầng trên cùng của giá sách, dĩ nhiên vẫn là sách, nhưng được góp mặt thêm bởi chậu cây Monstera, thành viên bự nhất dù là em út trong gia đình cây khiêm tốn với 3 thành viên. Một niềm hạnh phúc tự hào nho nhỏ sau rất nhiều thất bại trong sự nghiệp chăm cây của cô.

Vẫn là căn phòng này.

Trên chiếc bàn ăn kiêm bàn làm việc (màu trắng vân xám, điểm xuyết ngẫu hứng vài vết ố), một bình hoa thủy tinh, la liệt vài cuốn sách, sổ tay ghi chép, chính giữa đặt một chiếc máy tính xách tay, người bạn cùng đồng hành với cô suốt hơn chục năm qua. Trước màn hình máy tính, có những khi cô vò đầu bứt tai, cắm cúi viết. Hàng giờ đồng hồ.

Những khoảnh khắc riêng tư, những hỷ nộ ái ố,…có bao nhiêu thứ được gói ghém, cất giữ ở nơi đây. Thật hạnh phúc vì vẫn luôn là nơi đây, trong căn phòng này.

 

Tàu điện

Từ khi chuyển qua nơi làm việc mới, cô bắt đầu đi làm bằng tàu điện. Đọc sách khi ngồi tàu dần dần trở thành thói quen mới trong thời gian gần đây. Sáng nay, cô rơm rớm khi theo dõi câu chuyện của Malala. Hành trình của một cô gái trẻ đấu tranh cho quyền được giáo dục cho biết bao em bé gái, phụ nữ trên khắp mọi nơi. Chủ nghĩa khủng bố- mặc dù được nghe nhiều lần nhưng thực sự không để lại trong cô nhiều ý nghĩa, chỉ đến tận khi cô đọc tác phẩm này. Cuộc sống vốn luôn là “ngàn cân treo sợi tóc”, như ta thường nói: nay sống mai chết. Thế nhưng mỗi ngày trôi qua đều bị phủ kín bởi một màu sắc của sợ hãi và hoang mang lại là một câu chuyện khác. Trong xã hội bần cùng, đầy những điều khủng khiếp ấy, vẫn tồn tại những cá nhân giữ tinh thần lạc quan, cố gắng không bị ảnh hưởng hay bị lay chuyển bởi những mưu đồ đen tối cùng những chiêu đòn tâm lý nham hiểm của thế lực xấu xa. Họ là những người con người phi thường dù hoàn cảnh có thể vô cùng tăm tối. Malala là như vậy. Kiên cường và dũng cảm.

“Bất cứ khi nào tôi thấy mình đang nhượng bộ với thất bại, tôi lại trò chuyện với chúa trời.”

Phải chăng là ở niềm tin, nơi sức mạnh được sinh ra. Tin vào một điều gì đó vĩ đại hơn chính bản thân mình. Tin rằng mình không chỉ là thân xác này, không chỉ là hình thể trong bộ trang phục này, càng không phải làn da này hay mái tóc này. Mà là sự sống, là nguồn tinh thần ẩn náu bên trong cơ thể hữu hình này, là lý tưởng và là ý nghĩa mỗi người có thể đóng góp cho cuộc sống này.

Cô tin. Mỗi ngày. Cô đều tin tưởng vào điều đó.

 

Ngọn hải đăng

3 ngày vừa qua, hôm nào cô cũng khóc. Khóc đến mệt nhoài. Đến kiệt quệ. Cô không cách nào diễn giải được bằng cách nào chuyện lại xảy ra như vậy. Đồng thời, cô chán ngán với sự mít ướt ấy của mình. Cô chán ghét chính mình vì gào thét và lớn tiếng với người cô yêu thương.

Nói như tác giả của cuốn sách Nghệ thuật của việc đếch thèm quan tâm, cô đang ở trong Vòng lặp địa ngục.

“Bạn bực mình trước những sự việc ngớ ngẩn và ngu ngốc nhất, và bạn chẳng biết vì sao nữa. Và việc bạn dễ dàng nổi nóng khiến bạn khó chịu hơn… Giờ bạn nhìn mình xem: bạn tức giận với chính mình vì đã tức giận vì trở nên tức giận.”

Hơn tất cả, điều khiến cô sợ hãi nhất là sau bao nhiêu năm tháng cố gắng thay đổi, cô không những không khác đi mà còn tệ hại hơn trước đây. Chỉ là cô không muốn im lặng như trước đây nữa. Chỉ là cô muốn được nói lên ý kiến, muốn được lắng nghe. Và từ lúc nào cô cướp lời, hay gào lên át tiếng người đối diện. Trong lúc ấy, mắt cô cũng đã ngấn lệ từ bao giờ. Cô không nhớ mình đã nói những gì, hay khi mọi chuyện bắt đầu vẫn nằm trong tầm kiểm soát nhưng bằng cách nào đó, nó được đẩy đến một khúc cua, chệch khỏi đường ray và càng ngày càng đi quá xa, xa đến mức cô không tài nào bắt kịp.

Dù sao thì lúc này, cô cảm thấy khá hơn nhiều so với cách đây mấy tiếng đồng hồ. “Cảm thấy”, chợt nhận ra cô lạm dụng từ này nhiều đến thế nào. Cảm xúc, đôi khi giống như một kẻ tráo trở, là kẻ cuối cùng trên trái đất mà chúng ta nên đặt toàn bộ niềm tin vào. Thế nhưng, là con người, chúng ta dựa dẫm vào cảm xúc nhiều hơn chúng ta có thể nhận thức được. Giờ đây, khi bình thường lại, cô hiểu sự vô định của cảm xúc là như thế nào. Cô hiểu rằng lúc này, cô bình tâm là vậy, nhưng có thể chỉ một lúc nữa, cảm xúc có thể đẩy lên cao hóa thành những âm thanh lanh lảnh vui tươi, hoặc cũng có thể rơi cái tõm xuống thành những tiếng nức nở tuyệt vọng. Là cảm xúc điều khiển cô hay là cô đang điều khiển cảm xúc?

“Đừng tin vào những gì bạn cảm thấy, hãy tin vào những giá trị.” Một lời nhắc nhờ về tính chất tình huống của cảm xúc, trái ngược với những giá trị, những điều tồn tại bền vững.

Câu nói vang lên trong đầu cô. Khi lý trí bắt kịp. Tự nhủ mình cần sáng suốt và phân định rõ giá trị mà mình muốn giữ lấy lại, về việc mình có thể làm để cân bằng lại, để thôi không trói buộc mình vào cảm giác tội lỗi về cách hành xử không phù hợp của bản thân trong quá khứ.

Ít ra cô vẫn còn biết giữ niềm tin vào những giá trị quan trọng đó. Niềm tin vào những giá trị. Như ngọn đèn hải đăng. Luôn vững vàng nơi đó, tỏa ánh sáng định hướng, chỉ lối cho cô cập bến an toàn trong những đêm đen giông bão.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM