C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Ngôi nhà tháng 5

N

Về nhà

Cuối cùng thì cả quãng thời gian ròng rã cùng  rất nhiều tâm huyết đã được đền đáp trọn vẹn và hân hoan. Gia đình tôi mới “khăn gói” (cùng rất nhiều thùng hộp nữa ^^) chuyển về sống tại căn nhà mới. Đến lúc này thì đã được khoảng hơn 2 tháng rồi. So với nơi ở cũ thì cơ ngơi này rộng lớn hơn, tráng lệ hơn và lung linh hơn rất nhiều. Nhưng đâu cần phải so sánh nhỉ, vì đối với tôi, căn nhà cũ vẫn là nơi không thể thay thế. Không kể thực tế đó là mái ấm đầu tiên mà chúng tôi có, là nơi bố mẹ tôi cùng nhau tạo nền móng cho gia đình này, nơi góp nhặt những mảnh rời rạc rồi kết chúng vào một khối tạo nên một nơi gọi là Nhà. Cả quãng thời niên thiếu thăng bổng xuống trầm và bấp bênh của tôi sẽ không thể tròn trịa nếu vắng đi cái khối hình chữ nhật xanh xanh bốn tầng lầu ấy.

Nói về Căn Nhà Mơ Ước. Đây là thành quả, là trái ngọt sau biết bao nhiêu tháng năm nỗ lực và cố gắng của bố mẹ tôi. Là niềm tự hào được xây, được đắp thành một vật chất hữu hình. Là niềm hân hoan lấp lánh khi nhìn thấy sự vất vả được đền đáp.

Cứ đinh ninh rằng phải tới tận tháng 8 tôi mới có dịp hưởng ké Căn Nhà Mơ Ước này, thế nhưng một sự việc bất ngờ xảy ra khiến cho kế hoạch thay đổi và tôi được dịp ghé về nhà sớm hơn nhiều. Cứ nghĩ đến chuyện sắp đặt chân vào một ngôi nhà được bao quanh bốn góc bởi những thân cây xanh cao lớn mạnh mẽ nhưng vẫn mềm mại bởi những bụi hoa đủ màu sắc điểm xuyết xung quanh là tôi không khỏi cảm thấy sự hồi hộp như đang đập từng nhịp đều đặn trong lồng ngực.

Chuyến bay trễ hơn khoảng một tiếng, và chẳng còn mấy chốc nữa là tới nửa đêm khi  đặt chân xuống sân bay. Âm thanh lộp bộp từ cơn mưa mát mẻ bất ngờ táp vào cửa kính xe taxi cũng chẳng làm dịu đi cảm giác bồi hồi khó tả mỗi lúc càng về gần nhà hơn. Sau một hồi loay hoay trong khu phố mới mà đâu đâu cũng na ná nhau, cuối cùng tôi đã tới nơi. Tầng một của căn nhà còn sáng đèn hắt rọi cả một góc dù khi ấy đã gần nửa đêm. Rồi khi tiếng chuông đầu tiên dứt cũng là lúc tôi thấy hình bóng người đàn ông ấy, đứng lên từ phía sau chiếc ghế sofa giữa phòng khách. Tiến về phía cửa. Một cảm giác ấm áp thân thuộc lập tức ùa vào trong lòng.

 

Cánh cửa mở ra

– Xin chào, mình về rồi đây.
– Về rồi đấy à.

Tiếng nói vang lên ấm áp, dịu dàng và trìu mến trong căn hộ nhỏ. Một tiếng nói duy nhất. Rồi ngay tức thì sự im lặng tiếp tục chiếm lĩnh toàn bộ không gian nơi đây. Tôi sống trong căn hộ này đã được gần 2 năm. Một mình. Vậy nhưng tôi sẽ không chịu thừa nhận với bạn là tôi đã nói chuyện một mình đâu, mà tôi sẽ quả quyết rằng đó là cuộc đối thoại thì thầm nho nhỏ của chúng tôi mỗi khoảnh khắc ngắn ngủi diễn ra ngay thời điểm tôi đặt bước đầu tiên vào nhà. Chúng tôi ở đây là Tôi và Căn hộ mến thương này.
Tôi lần đầu tiên biết được “nó” khi đọc cuốn sách Nghệ thuật bày trí của người Nhật của Marie Kondo, và đến khi xem chương trình truyền hình đầu tiên của chị, tận mắt chứng kiến những điều kỳ diệu mà chị đem đến  cho tất cả những ngôi nhà mà chị đặt chân vào, tôi lại càng cảm thấy rằng “nó”-cái việc chuyện trò này thật sự mang một ý nghĩa đặc biệt dù có vẻ kỳ lạ.

“tôi ý thức sâu sắc về vai trò quan trọng của ngôi nhà vì bất cứ khi nào tới thăm nhà của khách hàng, tôi đều có thể cảm nhận được nó yêu quý những người sống trong nó đến mức nào. Nó luôn ở đó, đợi chờ khách hàng của tôi trở về và luôn sẵn sàng che chở, bảo vệ họ. Cho dù mệt mỏi đến thế nào sau cả ngày dài làm việc, nó vẫn ở đó để hồi phục sinh lực cho khách hàng của tôi. Khi họ không còn thích làm việc và dạo quanh trong nhà với trang phục “lúc mới lọt lòng”, ngôi nhà vẫn chấp nhận họ giống như mọi khi. Bạn sẽ không thể tìm đâu ra một người hào phóng hoặc dễ mến như thế.”- Marie Kondo

Dù tôi thực sự không thể lý giải được liệu mọi chuyện về đồ vật tưởng như vô tri vô giác này sẽ giống như trong bộ phim Câu chuyện đồ chơi (Toy Story) hay không. Rằng chúng cũng có những sự sống và cả những chuyến phiêu lưu hấp dẫn phía sau lưng tôi hay không? Nhưng tôi thích thú với ý tưởng gắn cho chúng mầm mống của sự sống. Sau cánh cửa gỗ ấy, là không gian nhỏ của riêng tôi, chờ đợi tôi sau cả một ngày dài, hàng ngày.

Thật hạnh phúc khi Nhà là không chỉ là một nơi duy nhất. Nhà có thể là bất cứ nơi đâu chỉ cần ta đặt vào đó tình yêu thương, trao cho cái ý nghĩa mà ta mong muốn về Nhà: là sự bình yên, là sự thoải mái…là bất cứ điều gì bạn mong muốn.

Thật hạnh phúc khi được Về Nhàs (danh từ đếm được số nhiều ^^)

 

 THÓI QUEN MỚI

Vậy là cũng được gần 1 tháng rồi, kể từ khi tôi thay đổi thói quen đi làm của mình. Nếu như có dịp đọc những bài viết trước đây, có lẽ bạn cũng sẽ nhận ra quá trình đã dẫn đến sự thay đổi ngày hôm nay. Quả thật có hơi cực vài ngày đầu tiên nhưng giờ thì tôi đã quen dần và cảm thấy thích thú tận hưởng nó như một cuộc dạo chơi mỗi buổi sáng.

Xỏ chân vào đôi sneaker quen thuộc, tôi rảo bước trên con đường. Đôi lúc tôi ngân nga lẩm nhẩm những giai điệu yêu thích. Đôi lúc tôi lạc đắm vào những dòng suy nghĩ miên man. Đôi lúc chỉ đơn giản là quan sát đôi chân mình đang bước, dỏng tai nghe âm thanh của xung quanh.

Rồi chả mấy chốc tôi cũng có “bạn đồng hành”.

Đó là một cô bé học sinh cấp 3 với đôi chân thoăn thoắt, chúng tôi thường “hội ngộ” tại ngã tư đèn đỏ của một con phố lớn, đợi đèn chuyển màu xanh rồi cùng băng qua  đường, thế nhưng chỉ sau vài bước chân là cô bé hoàn toàn bỏ xa tôi. Ôi thanh niên có khác ^^! Đó là hai anh bạn đồng nghiệp (của nhau, không phải của tôi) thong thả và chuyện trò với một âm lượng vừa đủ . Tình cờ tôi phát hiện là nơi làm việc của họ chỉ cách nơi tôi làm việc chỉ mấy chục bước chân. Rồi còn chuyện hôm qua, lúc tôi dừng lại chờ cho chiếc xe bán tải rẽ vào con phố nhỏ bên trái ở ngã tư đầu phố thì bất ngờ, người đàn ông bên ghế lái chiếc xe ấy thò đầu ra vẫy vẫy tay rồi hào phóng tung về phía tôi một nụ cười rạng rỡ đủ để làm sáng bừng cả buổi sáng ngày hôm đó. Ông bác ở tiệm rau củ quả. Để rồi “hậu quả” là cứ mỗi khi hình ảnh nụ cười đó tái hiện tôi lại bất giác cảm thấy thật vui.

Không chen chúc trong những toa tàu chật chội đầy những gương mặt buồn ngủ mỏi mệt. Không chôn chân trong chiếc hộp di động dưới những tầng tầng lớp lớp bóng tối quây bởi những bức tường đen u ám. Tôi bước đi dưới ánh mặt trời, khi thì rực cháy sáng lòa, khi lại đượm màu ảm đạm khi chúng được tạm giấu đi dưới những tầng mây xám dày. Vào những ngày trời mưa, những hạt nước hối hả gieo mình xuống chiếc ô nhựa trong suốt và rồi như cô nàng đỏng đảnh nảy tưng lên, đôi khi hắt cả vào giày vào áo vào túi. Tận hưởng từng nhịp chân trên nền đường long bõng nước mưa. Đoạn thì rải sỏi gồ ghề, đoạn thì được lát gạch vuông vức ngay ngắn, có đoạn như được là phẳng phiu và đoạn thì dốc lên dốc xuống, ngay cả những con đường cũng chẳng đâu giống đâu. Và những bụi cây mới hôm trước còn xanh ngắt mà giờ đã hé những nụ hoa xinh xinh. Rồi chắc sẽ có ngày khi tôi kịp nhận ra thì chúng đã chẳng còn ngại ngần giấu đi vẻ đẹp vàng son rực rỡ nhất của chúng.

Còn biết bao thứ hay ho sẽ xảy ra trên con đường này nhỉ. Thật biết ơn khi có thêm một ngày, một ngày để cảm nhận sự đổi thay ở những điều tưởng chừng như quá đỗi quen thuộc.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM