C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Bạn có dám hạnh phúc?

B

Dám hạnh phúc

Bởi vì khác xa với những gì chúng ta thường nghĩ về hạnh phúc: một trạng thái hay một cảm xúc… Hạnh phúc thực sự nằm ở ý chí của mỗi người, về những gì chúng ta dám làm để đạt được cái mà mình cho-là-hạnh-phúc. Nhiều người nói rằng mình không hạnh phúc, nhưng khi đứng trước những lựa chọn có thể tạo ra hạnh phúc, chúng ta lại chùn bước và không dám làm tới. Viết bài này, tôi hy vọng đem đến một cách nhìn mới về những điều Dám làm có thể đem đến hạnh phúc.

Dám nghỉ ngơi

Nghỉ ngơi đúng nghĩa chính là trạng thái nghỉ ngơi không chỉ ở hành động mà còn ở trong trí óc. Nếu như đang ngâm mình trong bồn tắm nóng nhưng vẫn có những suy nghĩ miên man về việc nọ cần phải làm hoặc việc kia chưa hoàn thành thì đó không được gọi là nghỉ ngơi.

Tôi hay có câu cửa miệng rằng hoàn thành xong bài viết này thì tôi sẽ nghỉ. Nhưng sự thực là ngay khi viết xong một bài, thì tôi đã suy tính ngay tới việc lựa chọn chủ đề gì cho bài tiếp theo, cần lấy cảm hứng và ý tưởng như thế nào, từ những nguồn nào… Và thế là tôi bị cuốn và những kế hoạch mới. Dù đi chơi, đi dạo hay đi cà phê,… tôi luôn mang theo một dụng cụ liên quan đến công việc, có nó trong túi xách như để đánh lạc hướng bản thân khỏi cảm giác tội lỗi rằng mình đang phí phạm thời gian. Giữa thế giới ngày càng đề cao năng suất và hiệu quả, đề cao sự chăm chỉ, và sự bận rộn, thật khó để hoàn toàn nghỉ ngơi mà không mang cảm giác rằng mình lười biếng. Nếu như làm việc cần hiệu quả thì tại sao nghỉ ngơi lại không?

Nghỉ ngơi không phải một khái niệm về thời gian. Tại sao phải đợi đến kỳ nghỉ hay ngày cuối tuần thì mới được nghỉ ngơi mà không phải bất kỳ lúc nào chúng ta mệt mỏi và cần được nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi cũng không phải một khái niệm về địa điểm. Nghĩ đến việc thư giãn, chúng ta thường tưởng tượng cảnh núi non yên bình, một phòng tắm xông hơi, spa, hay một kỳ nghỉ trên bãi cát trắng biển xanh, hay một quán cà phê, một bồn tắm nóng… và cho rằng nếu ở những nơi đó thì mình sẽ có thể thư giãn và thực sự nghỉ ngơi. Nhưng cho dù ở đâu đi chăng nữa, việc mang theo tâm trí bận rộn suy nghĩ sẽ không thay đổi bên trong cho dù khung cảnh ngoài kia có lý tưởng đến thế nào. Nếu bạn thực sự cảm thấy cần được nghỉ ngơi, hãy dám gạt đi những lo toan trong đầu và thực sự hiện diện, có thể chỉ là vài phút ngắn ngủi và tại chính nơi mà bạn đang có mặt. Hiểu được điều đó, bạn có thể lựa chọn nghỉ ngơi bất cứ lúc nào bạn cần và ở bất cứ nơi nào.

Dám vui. Dám buồn.

Hay nói cách khác là dám sống thật với cảm xúc của chính mình. Cho dù chúng là cảm xúc tích cực hay tiêu cực.

Chúng ta thường né tránh những buồn bực bởi khác xa với niềm vui, nỗi buồn có tần số cao hơn và cường độ mạnh mẽ hơn nhiều. Bạn có thể liên hệ với việc nhiều kỉ niệm vui thường không tạo ra hiệu ứng tích cực mạnh mẽ bằng hậu quả nặng nề mà một trận cãi lộn với người yêu có thế gây ra gây ra. Nỗi đau buồn thường sâusắc hơn. Nhưng thực tế, khi nhìn lại những gì đã xảy ra, chính những thời điểm khó khăn nhất, những điều không vui mới thực sự khiến tôi phải dừng lại và nghĩ xem Mình thực sự muốn gì? Cái gì mới thực sự làm nên con người mình muốn trở thành? Chỉ khi dám đối mặt và tôn trọng những gì khiến tôi khó chịu và đau đớn, tôi mới nhìn ra được chân lý và điều thực sự hữu ích với mình.

Trong một cuộc nói chuyện gần đây về những gì tôi viết trên blog, bạn trai tôi nói một điều  khiến tôi vẫn nhớ, rằng: “Đừng dừng việc viết ra những gì đúng là chính con người của em chỉ vì anh, hay một số người khác không hiểu hoặc hiểu nhầm những gì em viết. Hãy cứ tiếp tục viết sự thật của mình và chắc chắn sẽ có những người khác cũng hiểu được điều em muốn gửi gắm và đồng cảm với em.” Tôi bắt đầu việc dám sống thật với cảm xúc bằng việc viết journal, và bằng việc chia sẻ những gì mình viết qua blog này. Khi lựa chọn nói ra những gì thực sự phản ánh đúng những cảm xúc trong lòng mình, tôi hiểu rằng sẽ có lúc khó xử. Dĩ nhiên tôi không có ý định gây tổn thương cho bất kỳ ai, nhưng tôi không thể ngăn người khác cảm thấy tổn thương hay không thoải mái vì những gì tôi viết. Nhưng tôi nào có thể viết những điều gì đó khác đi với những gì mình thực sự nghĩ, hay cảm nhận. Môt khi hiểu rằng cảm xúc của một ai đó là điều mà tôi không thể nào kiểm soát được, tôi quyết định rằng mình không thể sống một cuộc sống mà cứ lo nơm nớp sẽ tổn thương người khác.

Vì dám sống thật với cảm xúc tức là có trách nhiệm với cảm xúc của mình, nhờ có nó tôi luôn nhìn thấy rằng mình là yếu tố then chốt trong việc thay đổi cách cảm nhận hay suy nghĩ. Nhờ đó, tôi không còn cảm thấy mình bất hạnh vì bị đối xử tệ bạc, hay có những suy nghĩ sai lệch về ý định của người khác với mình. Và nó khiến cho tôi cảm thấy nhẹ lòng và hạnh phúc hơn.

Dám biết ơn

Biết ơn không phải là cứ phải trân trọng tất cả mọi thứ mà là có sự trân trọng trong tất cả mọi khoảnh khắc mình có.

Trân trọng khoảnh khắc này, vì khoảnh khắc này không tồn tại mãi mãi.

Buổi chiều hôm ấy, dưới gốc cây quen thuộc, tôi nhận ra cùng những sự vật ấy, cùng nơi chốn ấy nhưng lần này mọi thứ trông khác lạ quá. Chỉ có một thời gian ngắn trôi qua, mà cảnh vật đã đổi thay nhiều. Tán lá giờ xum xuê, nặng trĩu sà xuống gần sát phía trên chỗ chúng tôi ngồi. Cách đó mấy bước chân, cái nắng nóng chua chát ập xuống sân cát nơi mọi người đang chơi thể thao, nhưng ở đây, ngay dưới tán cây này, có những lúc tôi xuýt xoa khi một làn gió lạnh thổi qua. Tôi ước gì mình đã mang theo một cái chăn mỏng. Cách đây chưa đầy một tháng, trên khắp cành cây vẫn còn chi chít những khóm hoa anh đào trắng muốt, thế mà chẳng mấy chốc, màu lá xanh đã bao trọn và đem đến sự tươi mát cho một ngày hè chói chang như thế này. Vạn vật đổi mới. Mọi thứ đã không còn giống như khi bạn nhìn thấy nó ngày hôm qua nữa.

Trân trọng khoảnh khắc này, thay vì trân trọng những gì đang xảy ra trong khoảnh khắc này.

Bởi cái mà ta nên trân trọng không phải lúc nào cũng là những gì đang xảy ra trong khoảnh khắc này nếu như nó là chiến tranh, là giết chóc, là bệnh tật,… Cái mà ta trân trọng đó là khoảnh khắc này, nơi mọi việc đang diễn ra. Ta không gán lòng biết ơn với sự việc đang diễn ra, mà với thời gian Hiện tại. Nhìn vào những gì đã và đang diễn ra, chúng ta không biết ơn vì đại dịch đã gây ra cái chết cho rất nhiều người, không biết ơn vì quá nhiều người mất việc, không biết ơn vì đời sống kinh tế bấp bênh xảy ra khắp nơi, nhưng chúng ta có thể biết ơn vì khoảnh khắc này, mình khoẻ mạnh, người thân mình bình an, nhiều người chúng ta đang chiến đấu, những bài học được rút ra sau thời kì tối tăm này. Nhìn lại những gì chúng ta có được trong hai tháng qua, từ thời điểm bệnh dịch bùng phát, tôi tin rằng mình đã thấy được một điều kỳ diệu, tình yêu thương luôn ở đó, và mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong những thời khắc khó khăn. Còn khoảnh khắc này là ta còn cơ hội.

Đối với tôi, khoảnh khắc này tôi có là hạnh phúc:
Khoảnh khắc này, viết những dòng chữ bằng chiếc bút máy màu đỏ mận mua trong lần đi chơi với cô bạn thân, trên quyển sổ xinh xắn được tặng là hạnh phúc.
Khoảnh khắc này, trong một buổi chiều sớm mùa hạ, không khí mát rượi chẳng cần đến điều hoà là hạnh phúc.
Khoảnh khắc này, biết rằng người thân của tôi khoẻ mạnh và bình an là hạnh phúc.
Khoảnh khắc này, biết rằng mình có chỗ ăn chỗ ngủ tử tế trong ngày hôm nay là một điều hạnh phúc.
Khoảnh khắc này, được thở hơi thở này là hạnh phúc.

Nhà nhà vật lý lý thuyếtvũ trụ họcnổi tiếng Stephen Hawking, cũng là người dành phần lớn cuộc đời mình trên chiếc xe lăn từng phát biểu trên báo một câu nói rất hay:

Tôi như thế là quá hạnh phúc, chẳng mong gì nhiều hơn những gì tôi đang có.

Ngày hôm nay, bạn đã “dám” làm gì để hạnh phúc? Hãy chia sẻ với C-H-A-M trong phần bình luận bên dưới nhé.


Thông tin bổ sung:

  • Stephen Hawking mắc chứng bệnh xơ cứng teo cơ (ALS) từ năm 21 tuổi, khiến ông phải sống trong trạng thái liệt toàn thân và phải ngồi xe lăn trong phần lớn cuộc đời còn lại của mình. Căn bệnh cũng lấy đi của ông khả năng nói chuyện, buộc ông phải giao tiếp thông qua một thiết bị tạo giọng nói được gắn trực tiếp vào chiếc xe lăn của ông. Mặc dù được chẩn đoán rằng căn bệnh ALS sẽ khiến ông chỉ sống thêm được vài năm, Stephen Hawking đã kéo dài sự sống của mình cho đến tận khi ông từ trần vào ngày 14 tháng 3 năm 2018, hưởng thọ 76 tuổi. … Trong số những công trình khoa học quan trọng của ông, nổi bật nhất là sự hợp tác với Roger Penrose về lý thuyết kỳ dị hấp dẫn trong khuôn khổ thuyết tương đối tổng quát, và tiên đoán lý thuyết hố đen phát ra bức xạ (tức bức xạ Hawking). Hawking là người đầu tiên khởi đầu một nền vũ trụ học dựa trên sự thống nhất giữa thuyết tương đối tổng quát và cơ học lượng tử. Ông là người ủng hộ mạnh mẽ cách diễn giải nhiều thế giới về cơ học lượng tử. – Wikipedia
  • Cuộc đời cũng như sự nghiệp lỗi lạc của ông phần nào được thể hiện qua bộ phim nổi tiếng “The Theory of Everything” – Thuyết Vạn Vật

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian