C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Thổi tan những muộn phiền

T

The more grateful we feel, the happier we become. This is because gratitude helps us realize we are all connected. Nobody feels like an island when feeling grateful.  Gratitude awakens us to the truth of our independent nature. – Haemin Sunim

Tạm dịch: Càng biết ơn bao nhiêu, chúng ta sẽ càng hạnh phúc hơn bấy nhiêu. Bởi vì sự biết ơn sẽ giúp ta nhận ra sợi dây liên kết giữa tất cả chúng ta. Không có ai lại thấy mình như một hòn đảo đơn độc khi trong lòng cảm thấy biết ơn.  Thái độ biết ơn giúp ta nhận thức được chân lý rằng bản chất của chúng ta là phụ thuộc lẫn nhau.

Là fan của cậu bé phù thuỷ Harry Potter, tôi thỉnh thoảng tưởng tượng ra rằng, chỉ với một cây đũa phép và câu thần chú, mình có thể tạo ra những phép thuật diệu kỳ. Một trong những câu thần chú yêu thích của tôi đó là câu thần chú biến nỗi sợ hãi lớn nhất của chính người đó thành một thứ mắc cười và hài hước: Riddikulus (Kỳ cà kỳ cục). Tôi thích câu đó vì một phần là nó dễ nhớ, bắt nguồn từ một từ trong tiếng anh là Ridiculous (Kỳ cục), và một phần vì nó đem đến một cái nhìn hài hước về nỗi sợ, một điều rất thật với mỗi người. Nhiều lúc, tôi đã thực sự ước gì có một câu thần chú để có thể hoá giải một thứ tương tự và quen thuộc như nỗi buồn, hay phiền muộn, biến chúng thành cái gì đó hài hước và thú vị hơn.

Gần đây tôi học được một điều. Phải thú thực rằng nó chẳng phải điều gì mới mẻ, nhưng bất cứ khi nào tình cờ đọc lại, ngoài trí nhớ mách bảo rằng đây không phải lần đầu tiên tôi được đọc/nghe nó, những phần còn lại của cơ thể dường như tiếp thu và phản ứng với nó như một tri thức mới. Điều đó là: Thế giới nội tâm bên trong- ta thường gọi là tâm trí và thế giới hình tướng bên ngoài- ta thường gọi là thế giới, có một sự liên kết chặt chẽ. Những gì ta cảm nhận bên trong và những gì diễn ra ngoài kia không tách biệt như ta vẫn thường nghĩ. Nói cách khác, tâm trí là nền tảng của thế giới và thế giới là phản ánh của chính nội tâm chúng ta. Khi tâm trạng tồi tệ, tất cả những gì ta nhìn thấy đều xám xịt và u uất. Thế nhưng đó không phải là thế giới, hay nói cách khác, nó không phải là toàn bộ thế giới, mà chỉ là một phần vô cùng nhỏ trong một tổng thể vĩ đại, to lớn. Khi năng lượng và suy nghĩ được huy động để tập trung hướng về khối khổ đau, phiền muộn thì những gì chúng ta nhìn thấy xung quanh chỉ là toàn điều đau khổ và muộn phiền. Như ngồi giữa công viên nhưng không thấy khoảng trời bao la xanh trong vắt, không nghe thấy tiếng líu lo của bầy chim bay lượn, chẳng cảm nhận được một làn gió nhẹ thổi mơn man trên da thịt, không thấy ánh vàng cháy rực của tia nắng mùa hè. Không thấy vạn vật xoay vần trong sự bình an.

Câu thần chú ấy, câu thần chú “để có thể biến nỗi buồn phiền thành một điều thú vị hơn” ấy đã đến với tôi trong buổi sáng hôm nay. Tôi bất ngờ. Bởi nó chẳng phải là một điều gì xa lạ, (lại một lần nữa tôi bị bất ngờ bởi những điều cũ và quen thuộc) là một điều mà tôi rất thường xuyên làm. Điều mà tôi đã từng làm khi vượt qua một trong những thời điểm khó khăn nhất. 

Và câu thần chú đó rất đơn giản:

Điều tôi biết ơn là

Vâng chính là nó: Điều tôi biết ơn là. Nó sẽ hơi chật vật một chút vào lúc đầu. Đó  cũng là những gì đã xảy ra với tôi sáng nay. Tôi bật ra “Điều tôi biết ơn là” một cách máy móc, nói đúng hơn như kiểu trả bài, nói mà không hiểu gì, không cảm thấy gì. Sau một lúc ngập ngừng, cố gắng tìm ra một điều để điền vào vế sau của câu nói, điều mà tôi cảm thấy biết ơn thực sự. Tôi bắt đầu nhìn quanh quất, và may mắn, tôi đã có điều đầu tiên:

Cuốn sách này!!!
Cuốn sách có chiếc bìa màu xanh nước biển với hình vẽ cây anh đào.
Cuốn sách mà tôi mới mua ở tiệm sách ngày hôm qua, với một cái tên rất thu hút The things you can see only when you slow down (tạm dịch: Điều bạn chỉ có thể thấy  khi bạn chậm lại). Vẫn bắt gặp trong cuốn sách những điều quen thuộc, nhưng chưa bao giờ là cũ. Một lời nhắc nhở bản thân trong những thời điểm bị quên lãng. (Học, học nữa, học mãi.)

Sau khi có điều thứ nhất, thì điều thứ 2 và điều thứ 3 cũng từ từ đến một cách dễ dàng hơn. Như guồng quay đã bắt đầu đi vào ổn định.

Vì sao “Điều tôi biết ơn là” có tác dụng?

Tôi nghĩ như thế này, việc tách ra một phần nho nhỏ của năng lượng hay dành một chút suy nghĩ cho sự biết ơn giống như một chiêu đánh lạc hướng tâm trí khỏi những suy nghĩ bộn bề về những khổ đau, bắt buộc nó phải hoạt động tập trung vào sự biết ơn – một điều lúc đó mới mẻ hơn, một thứ dường như lạ lẫm với khối khổ đau sâu nặng đã trị vì trong một khoảng thời gian. Và vì một thứ mới và trái ngược với mô thức quen thuộc sẽ khiến ta phải dành nhiều tập trung cho nó nhiều hơn. Giống như khi mới học một kỹ năng thì ta sẽ phải dành thời gian và trí lực nhưng sau này khi đã quen rồi thì bạn không còn phải tốn công để hoàn thành nhiệm vụ tương tự nữa. Và đó là vì sao một câu nói đơn giản như thế có thể chuyển hoá khối khổ đau sâu nặng thành một nguồn năng lượng khác biệt và tích cực hơn.

Và so với khi mới bập bẹ điều đầu tiên sáng ngày hôm nay, giờ tôi đã có dạt dào nhiều điều hơn để nói về sự biết ơn như:
-Điều tôi biết ơn là một khoảng không gian để tĩnh lặng.
-Điều tôi biết ơn là giai điệu vui tươi và nhẹ nhàng, từ bài hát được tôi phát đi phát lại liên tục suốt cả buổi sáng nay
“I’m in love
Hạnh phúc chỉ hết khi anh ngừng mơ
I’m in love
Cuộc sống vốn dĩ trôi như vần thơ… “.
(Thằng điên – Justatee ft Phương Ly)
-Điều tôi biết ơn lúc này là tôi hiểu (lần thứ n) rằng chẳng có gì là không thể đổi thay, nhất lại là liên quan tới cảm xúc.
-Điều tôi biết ơn lúc này là nguồn cảm hứng dạt dào cho việc viết lách.
-Điều tôi biết ơn lúc này là hơi thở này, là còn sống và biết đâu sẽ được chứng kiến những điều vĩ đại, những thay đổi ngoạn mục sẽ có thể diễn ra trong thời gian tới đây. Một thế giới ngày càng tốt đẹp hơn.


Hãy thử câu thần chú này khi bạn cảm thấy mình đã sẵn sàng để nói lời tạm biệt với bất kỳ trạng thái tiêu cực nào mình đang có.

Tôi rất mong được lắng nghe trải nghiệm của bạn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian