C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Lướt vội qua tháng Tư

L

Bạn biết không, lẽ ra đây sẽ là quãng thời gian cảm hứng dễ sinh sôi nảy nở nhất. Mùa xuân đang chạm ngõ. Và đã bước vào những ngày cuối cùng rồi, mà tôi chưa viết được một chữ nào ra hồn cho bài viết Biết ơn của tháng này.
Vì sao lại lướt qua ư? Vì đây là một tháng quá ư là bận rộn, cảm giác như thời gian cứ vèo cái bay đi. Ngày này vụt qua ngày khác. Những bước chân như con thoi mải miết trên đường, lao theo guồng quay của công việc, thèm lắm một cơn ngủ trọn giấc.
Nhưng cuối cùng thì, tôi vẫn ở đây, cận kề điểm cuối của tháng Tư, cố gắng kể lại những điều trân trọng nhất đã đến trong tháng này.

Đến hẹn lại lên, hãy bắt đầu với một sự kiện thường niên mỗi dịp xuân về:

 Mùa anh đào cuối cùng

Hàng loạt những chùm chi chít hoa từ khi nào bỗng nhiên nở bung sau một đêm. Vì sao hoa anh đào lại đặc biệt đến vậy. Bởi vì bạn biết không, hoa anh đào không chỉ đẹp riêng một mình (dù chỉ hoa anh đào thôi là đã đủ vi diệu rồi ^^). Vào thời điểm hoa nở, tiết xuân dường như cũng đạt đến một độ hoàn hảo như ánh nắng chan hòa dịu mắt, những cơn gió nhẹ nhàng tươi tắn, bầu trời xanh trong vắt. Tất cả hòa cùng nhau tạo nên một cảnh sắc khiến mỗi người sẽ muốn chậm lại một chút để cảm nhận, để hưởng thụ.

Mỗi năm, khi những bông hoa anh đào đồng loạt nở rực rỡ, ai nấy đều tranh thủ dành cuối tuần nghỉ ngơi để cùng với gia đình, bè bạn đi ngắm hoa. Năm nay, lần đầu tiên trong nhiều năm sống tại Nhật tôi được chứng kiến một mùa hoa anh đào kéo dài và rực rỡ đến như vậy. Cũng đánh dấu lần đầu tiên dã ngoại ngắm hoa đúng chuẩn phong cách Nhật. (>.<)

Tôi ước mình có thói quen mang theo bên mình một quyển sổ nho nhỏ để ghi chép lại những điều tuyệt vời xảy ra ở chính khoảnh khắc đó, để lưu giữ lại một cách chân thực hay hoàn chỉnh nhất có thể. Nhưng thực tế, tất cả những điều tôi sắp mô tả sau đây, chỉ là những dòng suy nghĩ được tái hiện lại bởi những gì còn sót lại trong trí nhớ.

Chúng tôi bước xuống sân ga, chen lấn chật cứng trong dòng người đông đúc cũng đổ xô đi ngắm hoa. Dù số lượng người đi ngắm hoa khá đông là vậy, nhưng phía bên kia đường, một hàng dài những người đang hướng về phía nhà ga sau khi đi ngắm hoa về. Dù chỉ cách trung tâm khoảng gần một giờ đi tàu, vậy mà cảm giác thành phố như thay một lớp áo mới. Không còn bóng dáng những tòa nhà cao tầng, con đường trở nên rộng thênh thang, những ngọn núi thoai thoải bao bọc hai bên, một đoạn sông mùa nước cạn,…

Tôi đã tìm hiểu sơ qua trước chuyến đi này, và khi thấy những bức ảnh trên mạng về địa điểm này tôi thực sự đã khá ngại ngần không muốn đi. Vì một nỗi nó quá đẹp. Nên chắc chắn sẽ có rất rất nhiều người tới đó. Huyên náo. Và thay vì ngắm cảnh, thì ta phải chen chúc trong một đám toàn người là người… Đó là một phần lý do vì sao ban đầu tôi đã từ chối không đi địa điểm này. (May quá vì cô bé học sinh đã khiến tôi phải đồng ý vào phút chót).

Thực tế thì tôi đã đúng, một phần. Đó là phần rất đông người đến đó, nhưng nó không quá ồn ào như tôi đã lo ngại. Có vẻ như trong một không gian cảnh sắc an nhiên như vậy, mọi thứ như được lắng lại. Một sự bình yên ôm trọn tâm hồn.

Quanh chúng tôi, họ thì thầm và rù rì thủ thỉ những câu chuyện, họ nằm say giấc trên đám cỏ xanh mát, họ cụng bia và gắp cho nhau những món ăn chuẩn bị theo, họ tạo dáng bên những cánh hoa,… Chẳng ai nỡ phá tan sự an yên đang ngự trị, lan tỏa trong bầu không khí nơi đây.

Tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt đẹp, bên những người bạn yêu quý. Thời gian chúng tôi ngồi bên nhau, dưới gốc cây anh đào, ăn những món ăn ngon một tay do cô bé mập đáng yêu nấu cho, lắng tai nghe tiếng nhạc nho nhỏ phát ra từ chiếc loa mini, cảm nhận thiên nhiên trong độ đẹp nhất,… Đối với tôi là khoảnh khắc đẹp nhất trong tháng.

Biết ơn vô cùng.

.

.

.


Giờ thì tôi chẳng còn điều gì để viết thêm nữa cả, dù đã cố gắng lục lọi, đào bới trong trí nhớ có hạn của mình để xem còn gì để kể ra không. Nhưng cứ mỗi khi ý tưởng nào đó nảy ra, tôi lại thấy nó thật chẳng còn hấp dẫn nữa. Bởi vì những điều ấy chẳng có sức lay động hay khiến tôi biết ơn đến vậy. Cả một tháng, tôi quay cuồng như con thoi giữa cơn lốc công việc, chẳng kịp “phanh lại” để ngó nghiêng, ngắm nghía những khoảnh khắc đẹp giản dị của mỗi ngày. Có lẽ trong những ngày “bận như điên” đó, tôi đã bỏ lỡ một thứ gì rất hay ho, một thứ gì rất tuyệt vời.

Nhưng bởi cuộc sống là muôn sắc màu.

Tôi muốn viết từ những cảm xúc chân thực chứ không phải một cuộc đời “hạnh phúc ảo”. Tôi không muốn vẽ ra một bức tranh hoàn hảo thuộc-trường-phái-trừu-tượng (muốn cũng không được vì thực tế là tôi dở ẹc môn vẽ). Nên dù bài viết này khá ngắn, vẫn là một bài viết hoàn chỉnh đối với tôi.

Kết tạm bằng một dòng tái bút: “Được về nhà thật là hạnh phúc.”

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM