C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Lời hồi đáp tháng 7

L

Ước mơ hay Hiện tại

 Cuộc sống sẽ vô nghĩa nếu như không có ước mơ, hoài bão?

Ước mơ.

Không phải ai cũng may mắn định nghĩa được. Nhất là trong những năm tháng tuổi 20 chênh vênh, mơ hồ, vật lộn tìm kiếm giá trị bản thân. Bản thân tôi cũng trải qua quãng thời gian dài mà không có bất kỳ định hình gì về con người mà sau này tôi muốn trở thành. Tôi tin rất nhiều người trong chúng ta vẫn còn hoang mang và vô định về con đường mà mình sẽ bước đi

Sống không có ước mơ  thực sự là vô nghĩa chăng?

Dù vẫn chưa chắc chắn  là mình đã tìm thấy ước mơ, nhưng thay vào đó, tôi đã tìm thấy thứ tuyệt vời hơn cả ước mơ. Thứ giữ tôi sống có ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn, thúc đẩy tôi trưởng thành mạnh mẽ hơn:

Hiện tại.

Con người của mình trong Hiện tại này. Khoảnh khắc này.

 Những điều nho nhỏ tôi đang làm Bây Giờ quan trọng hơn nhiều một hình ảnh lý tưởng về tương lai, về một Tôi nào đó chưa hề tồn tại. Với tôi, ước mơ không như chuyện cổ tích, hay xuất hiện trong một giấc mơ lung linh: Bùm! Bà tiên xuất hiện và biến ước mơ của tôi thành sự thật trong phút chốc! Tôi nhìn thấy ước mơ từ chính những điều đang làm. Nói cách khác tôi đã chạm tới Ước mơ của mình trong những hành động được thực hiện thường xuyên, mỗi giây, mỗi phút.

Hiện tại chính là Ước mơ.

Cho dù điều bạn đang làm là gì, hãy nhìn thấy hiện tại của bạn chính là một dạng ước mơ thay vì đặt ước mơ vào thì tương lai vô định không chắc chắn. Những cố gắng rất nhỏ, trong từng phút giây hiện tại là bạn đang từng bước thực hiện ước mơ của mình.

  “Em vào đọc bài viết của cô mỗi lần muốn có thêm động lực.”

Cảm ơn em, cảm ơn những người đọc thân yêu đã đang giúp tôi thực hiện Hiện Tại Mơ Ước này.

 

 Mục Tiêu 2019

Trong cơn ngái ngủ sáng ngày hôm nay, ánh mắt tôi vô tình lướt qua bảng Mục Tiêu 2019. Chợt nhận ra rằng đã bước sang nửa cuối của năm 2019, và hầu hết những điều tôi đặt ra đã được hoàn thành. (YES!!!)

Một trong số mục tiêu đó là chuyến đi đến hòn đảo xinh đẹp nằm ở phía Nam của đất nước mang tên Phú Quốc, điểm đến mà tôi mong muốn khám phá từ lâu. Chuyến đi 4 ngày 3 đêm cùng với gia đình thân yêu nhất, khoảng thời gian ngập tràn tiếng cười, khoảng thời gian hạnh phúc ngân nga.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ đặt trước cửa phòng, tôi ngắm nhìn ba mẹ loanh quanh tập thể dục buổi sáng trong sân vườn khu nhà nghỉ, hít hà mùi cỏ cây còn đọng sương, thả hồn theo làn gió rì rào trên hòn đảo xinh đẹp. Cảm giác hạnh phúc dịu dàng len lỏi khắp ngõ ngách tâm hồn.

Sống xa gia đình, tôi trân quý từng chút một những quãng thời gian ngắn ngủi mà chúng tôi có với nhau: những bữa cơm, buổi đi chợ chiều, những cái ôm khi ngủ,…Nhìn mọi người trong gia đình còn khỏe mạnh, bên cạnh nhau, yêu thương nhau, và tôi còn có cơ hội ở đây để chứng kiến được điều quý giá đó. Thầm biết ơn vì một cuộc sống không thể tròn đầy hơn.

 

Lời hồi đáp

“Cảm ơn nhé, Hằng thân yêu.
Cảm ơn vì Em vẫn tồn tại trên cuộc đời này. Cảm ơn vì những ngu ngốc dại dột mà Em đã vấp ngã trên đường đời. Cảm ơn vì sự kiên cường của Em sau những cú ngã đó. Cảm ơn vì những điều Em đã học hỏi được trong suốt quãng thời gian vừa qua. Cảm ơn Em vì vẫn luôn giữ niềm tin về tình yêu, về điều mà em xứng đáng được hưởng. Cảm ơn Em vì trái tim nhân hậu và biết yêu thương mọi người. Cảm ơn Em vì luôn cố gắng hết mình, dám theo đuổi những điều mơ ước, và cũng dành cho mình những thời điểm để dừng lại, chậm hơn và nghỉ ngơi.
Cảm ơn Em vì tất cả mọi điều.
Và cho dù ngày mai, câu chuyện đang chờ đợi Em có như thế nào, thì Tôi biết rằng, Em sẽ vẫn cố gắng sống cho trọn vẹn nhất khoảnh khắc hiện tại này.Và tình yêu vẫn luôn dành cho Em.

Vì Em xứng đáng.

Vô tình đọc lại những điều mà tôi viết cách đây 5 tháng. Vẫn còn nhớ chúng được viết ra trong một ngày cảm xúc không ổn định, những dòng chữ để khuyến khích và an ủi chính mình. Bị cảm động bởi chính ngôn ngữ đầy ắp yêu thương, bởi sự trân trọng và nâng niu xuất phát từ tình yêu vô điều kiện dành cho Tôi, từ-chính-Tôi.

Chủ nhật cuối tháng 7, khi ánh chiều chạng vạng rủ xuống, ánh vàng xen lẫn ánh cam, không gian ngập trong màu sắc ma mị, huyền ảo. Một buổi chiều mùa hè lỡ hẹn với cái nóng oi ả, còn lại cơn gió dịu dàng hiếm hoi đang phe phẩy, lượn lờ trong không khí. Người ta nói có lẽ tôi sẽ thích nơi này.

Tại công viên bên bờ sông này, những dãy hoa hồng còn e ấp chờ ngày “bung lụa” khoe sắc, thảm cỏ trải rộng xanh mướt, tiếng ve lao xao trên những thân cây lớn, vậy nên chẳng lạ gì nếu Yêu là thứ cảm giác tự nhiên nhất đến với tôi  lúc này. Ai có thể không yêu được nhỉ, tôi tự nhủ, nếu như họ cũng có cơ hội để nhìn, chạm, ngửi, nghe thấy những điều đẹp đẽ đang hiện diện nơi đây.

Buổi chiều hôm ấy, mọi thứ hài hòa một cách hoàn hảo.

Thế nhưng, với tôi, điều hoàn hảo nhất chính là được ở bên cạnh chàng trai không hoàn hảo này. Anh xuất hiện, trong con chữ, trong âm thanh, rồi trong ánh mắt và hành động.

Như một lời hồi đáp cho tiềm thức kỳ diệu, cho những điều tôi thực lòng tin tưởng.

 

 Và tình yêu vẫn luôn dành cho em.

Vì em xứng đáng.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM