C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Kỷ niệm đầu tiên (Biết ơn tháng Sáu)

K

Dear Hang Nguyen,
The domain listed below are due to expire in…”

(tạm dịch: Gửi Hang Nguyen,
Tên miền dưới đây sắp hết hạn trong vòng…)

Nhận được e-mail thông báo về tên miền C-H-A-M sắp hết hạn trong thời gian tới, tôi mới nhận ra là sắp được một năm trôi qua kể từ ngày tôi tạo nên blog này. Mới hôm nào còn hí ha hí hửng thông báo tự mình mày mò tạo blog, chẳng mấy chốc hành trình một năm đầu tiên đã dần dần chạm vạch đích. Mấy ngày trước, tôi có đọc được một bài viết khá hay, có một câu là:

You don’t have to change the world or anything. Just make it a little bit better than before you were born. (1)
Tạm dịch: Bạn không cần phải thay đổi thế giới hay thay đổi bất cứ điều gì. Chỉ cần khiến nó tốt hơn một chút xíu so với trước khi bạn được sinh ra thôi.

Tôi khá thích câu nói này vì nó khiến tôi nhớ lại mục đích tôi tạo ra C-H-A-M. Đến thời điểm hiện tại, C-H-A-M vẫn mang theo mình cái ý nghĩa còn vẹn nguyên như thuở ban đầu: Tỉnh Thức-Hạnh Phúc-Và-Tối Giản. Có lúc tôi tự hỏi liệu thực sự có một ai đó trở nên tốt hơn nhờ đọc những bài viết của tôi trong suốt thời gian một năm qua hay không. Nếu như phải trả lời, tôi cũng không chắc lắm, nhưng có một điều mà tôi dám khắng định đó chính là chính bản thân Tôi đã nhận được rất nhiều từ chính người bạn tinh thần thân thiết này. Những điều sắp được chia sẻ dưới đây, là một trong số những món quà tuyệt vời đó. Tình cờ làm sao, khi chúng đồng thời cũng là những điều tôi biết ơn nhất trong tháng 6 này.

 

Tớ đã mua 3 quyển sách cậu giới thiệu và tớ thật sự mê nó cậu à

…những chữ cái tạo thành từ, những từ ngữ tạo thành một thế giới. (2)

Và với tôi, những từ ngữ tạo thành một Tình Bạn.

Tôi và T từng có một thời gian dài học chung trường tiếng Nhật với nhau. Những vì chưa một lần học chúng lớp, dù thực tế là thường cứ 3 tháng là chúng tôi sẽ thường đổi lớp một lần, lại thêm tính cách không thích giao du của tôi, vậy nên dù giữa hai đứa cũng có kha khá bạn chung nhưng thực sự tôi và cô bạn chưa bao giờ chơi với nhau. Ngoài ngoại hình nhỏ nhắn, đôi mắt cười lấp lánh dễ thương ra thì đúng là tôi hoàn toàn không biết gì về T. Khoảng vài 3 tháng trước, tôi nhận được tin nhắn của cô bạn, bạn hỏi về những cuốn sách tôi đã đọc và nếu có thể thì giới thiệu cho bạn. Vậy là tôi giới thiệu 3 quyển cả thảy, đều là những cuốn sách mà tôi rất thích.

Giờ thì các bạn đã biết, cô bạn ấy đã nhắn cho tôi như trên sau khi đọc xong 3 quyển sách tôi đã giới thiệu. Mà cuốn cô nàng thích nhất chính là tác phẩm mà tôi mê đắm suốt mấy tháng trời, cuốn sách số 1 của lòng tôi nữa chứ. Nhưng thú vị nhất là cái cách cô bạn thể hiện sự yêu thích đối với cuốn sách ấy, như tỏa ra mùi hương thơm ngọt ngào và ngập đầy màu sắc tươi sáng của cô bé Anne tóc đỏ, thấm trong từng lời từng chữ.

tớ đã có lúc nghĩ rằng có lẽ tớ khó có thể đọc và yêu thêm những quyển sách khác vì nó gần như chiếm toàn bộ tình cảm của tớ mất rồi

Biết ơn những tâm hồn đồng điệu, bằng cách nào đó chúng ta đã tìm thấy nhau.

 

 Háo hức chờ thư của cô nhà văn bé nhỏ

“Nhà văn”– sáu chữ cái tạo nên hai từ, một hỗn hợp âm thanh đơn giản ấy.

Giống như một viên đá quý, có giá trị hơn bất cứ thứ gì. Được cất giữ trong một chiếc hộp nhỏ bên trong một két sắt được ngụy trang kín đáo dưới tấm gỗ, trong một căn phòng nhỏ được khóa kín.Để đến được căn phòng đó, ta phải vượt qua những hàng hàng lớp lớp bảo vệ nghiêm ngặt, qua những dày hành lang dài vô tận, xuống một cầu thang đá hình xoắn ốc sâu hun hút. Quý giá đến mức dù chỉ được nhìn ngắm từ xa thôi cũng đủ mãn nguyện và hạnh phúc.

Thứ gì đó rất nhỏ bé có thể hết sức đẹp đẽ. Rất đáng giá. (2)

Tôi cho rằng mình là một Người Viết, hay một Người Kể Chuyện. Điều mà tôi đang cố gắng làm chỉ đơn giản là truyền tải những suy nghĩ lên mặt chữ, tạo nét hữu hình cho những điều vô hình. Thế nhưng, nói về mong muốn, và mơ ước, tôi nghĩ rằng hầu hết những ai đặt hết tâm huyết và tâm hồn vào những điều bản thân viết ra đều cảm thấy không còn gì hạnh phúc hơn khi được gọi tên Nhà văn.

Một danh xưng không phải do mình tự tạo ra mà được, nó là món quà, là tình cảm mà những người yêu quý bạn dành cho bạn. Tôi đã rất hạnh phúc, khi những âm thanh đó trôi chảy, được cất lên và hòa vào không khí, đến từ chính những người thân thương nhất, quan trọng nhất của tôi. Tôi thực lòng biết ơn rất rất nhiều, vì những gì tôi đang cố gắng gây dựng dần dần có một hình thái, được công nhận và được ủng hộ bởi những người gần gũi xung quanh.

Từng chiến tích nho nhỏ đều đáng được vinh danh phải không nào?

Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến những Người Đọc của tôi.


Tại sao phải làm tất cả những điều này nếu như không phải để trở thành người mà ta muốn trở thành chứ? (2)

Tôi bắt đầu và sẽ tiếp tục viết.

Bởi vì có lẽ mục đích của Sống là Làm Điều Có Ích. Bằng những con chữ, tôi tin rằng mình đang trở thành một người có ích, đang giúp cho cuộc sống này trở nên tốt hơn một chút, dù có thể đó chỉ là cuộc sống của chính tôi cũng không sao.

Còn với bạn, điều đó là gì?

 

*Nguồn trích dẫn:

(1) https://medium.com/darius-foroux/the-purpose-of-life-is-not-happiness-its-usefulness-65064d0cdd59

(2) Ánh Sáng Vô Hình – Anthony Doerr

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM