C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

[Điều kỳ diệu mang tên Tháng Sáu]

[
 Điểm tựa

Có những thời điểm khi bạn cảm thấy bấp bênh, và bạn chỉ ước rằng giá như bên cạnh có một ai đó, người sẵn lòng chìa tay ra cho bạn nắm lấy, người sẵn lòng đón nhận bạn như chính con người bạn. Nếu bạn có một (vài) người như vậy, xin chúc mừng vì bạn vô cùng may mắn.

Và nếu như bạn là người được lựa chọn để lắng nghe nỗi sầu muộn của một ai đó. Bạn thật đáng ngưỡng mộ! Thực sự lắng nghe không phải là một điều dễ dàng, vì nó khiến ta đồng cảm, như ta đang mang cùng một nỗi buồn với người đó. Thế nhưng tạm bỏ qua cảm giác không mấy dễ chịu đó, là người mà ai đó cần trong những giây phút khó khăn còn ý nghĩa hơn nhiều phải không…

“Khi em thấy cô đơn lòng em nhớ ai

Tôi mong bước chân em về trong nắng mai…”

Thật biết ơn vì tôi có thể là một điểm tựa bình yên với một ai đó.

Động đất

Chưa đầy 1 phút sau khi chuyển bánh, điện thoại của tất cả hành khách chúng tôi inh ỏi tiếng cảnh báo “ĐỘNG ĐẤT! ĐỘNG ĐẤT!”. Kéo theo ngay sau đó là những cơn rung lắc, ngày càng rõ rệt hơn khi con tàu phải dừng khẩn cấp. Cho đến khi xác nhận được rằng mọi thứ đã an toàn, tất cả hành khách chúng tôi không được phép ra ngoài, và phải chờ đợi trong  tàu dưới lòng đất, lúc bấy giờ nằm ở vị trí giữa hai ga. Trong khoảng thời gian chờ đợi dường như dài vô tận ấy cho tôi cơ hội chứng kiến một chuyện vui nho nhỏ.

Từ cái vỗ nhẹ từ cậu thanh niên phía trước tôi vào vai cô gái đứng gần đó, chàng trai mở lời.

Chàng trai: “Này cậu, xin lỗi cậu có phải sinh viên trường K không?”

Cô gái: “Đúng vậy ^^”

Chàng trai: “Vậy bọn mình cùng trường rồi. Tớ có nhìn thấy cậu mấy lần cùng trên chuyến này, rồi lại thấy cậu cũng đi vào hướng trường K nên tớ nghĩ là cậu cũng học ở đó.”

Cô gái: “Ồ vậy sao. Thế cậu cũng ở khu này à?”

Cuộc nói chuyện cứ thế tiếp tục ngay trong con tàu bị dừng bởi trận động đất đột ngột, và sẽ còn tiếp tục kể từ ngày hôm đó. Một tình bạn bắt đầu trong hoàn cảnh chẳng ngờ đến.

Dành sự biết ơn cho những con người tích cực đã giúp cho những khoảnh khắc đáng sợ đến mấy cũng dường như nhẹ nhàng và dễ thở hơn.

Chiếc ô ngăn đôi

Một ngày trời trong xanh không một gợn mây, một cái nóng oi ả vào một buổi chiều cuối tháng 6. Không một dấu hiệu nào báo trước rằng sẽ có một cơn mưa. Bước chân xuống tàu, tôi lập tức cảm nhận được một mùi hương đặc biệt, chỉ có thể là từ một cơn mưa bất ngờ rơi dưới cái nóng nực của chớm hè. Vì chỉ là một cơn mưa nhỏ, và quãng đường từ ga về tới nhà khá ngắn nên tôi quyết định đi bộ về mà không cần có ô (mà dù sao tôi cũng đâu mang theo ô bên mình ^^).

“Điều gì sẽ xảy đến nếu như ta thay đổi cách nhìn với những điều xung quanh, với những người quanh ta, với chính bản thân và tất tần tật những thứ vô cùng nhỏ nhặt mà ta chứng kiến ?”

Nhìn cơn mưa như một điều gì đó rất lãng mạn và kỳ diệu, tôi hưởng thụ khoảnh khắc ấy, đưa tay ra và đón lấy cơn mưa, cảm nhận giọt mưa rơi lộp bộp trong lòng bàn tay. (bây giờ nghĩ lại tự hỏi ai đó nhìn thấy vậy chắc cảm thấy tôi không bình thường cũng nên ^^) Đi được một quãng, một người phụ nữ tiến lại gần phía tôi với chiếc ô nhỏ “Nếu như cháu không ngại, có muốn đi chung ô với tôi hay không?”

Ôi một cơn mưa!

Thuần khiết

Có khi nào bạn gặp một ai đó và rồi ngay lập tức bạn cảm giác rằng mình sẽ vô cùng yêu mến người này, một cảm giác chắc chắn mà lại mơ hồ. ^^

Ngay từ lần đầu gặp, tôi biết rằng phía trước mặt tôi là một cô bé đáng yêu nhất mà tôi đã từng gặp. Cái giây phút bàn tay nhỏ bé ấy chìa ra, nắm lấy tay tôi và kéo tôi vào bên cạnh, rồi cô bé bắt đầu tíu tít “tám”với tôi những câu chuyện nội dung không đầu không cuối. Không hề có chút e ngại hay ngượng nghịu, mọi thứ tự nhiên và gần gũi đến mức như thể chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều lần rồi, đã biết nhau từ lâu lắm rồi, không có gì giống như chỉ vỏn vẹn vài phút trôi qua từ lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy nhau. Cảm ơn vì chúng ta đã được gặp nhau, Sakura chan nhỉ!


Khoảnh khắc mặt đất rung chuyển ngay dưới chân, những đồ vật bắt đầu rung lắc và đổ vỡ, những mảnh tường rụng xuống,… Tan tành! Buổi sáng ngày 18 tháng 6 hôm đó chắc chắn là một ký ức không thể nào quên. Trận động đất thật bất ngờ đó khiến tôi hiểu rằng cuộc sống này, tất cả mọi thứ xung quanh ta và ngay cả chính bản thân chúng ta quá mong manh dưới sức mạnh của thiên nhiên, rằng tất cả, là TẤT CẢ sẽ sụp đổ và biến mất bất kỳ lúc nào.

Ngày hôm đó, tôi đã quyết định rằng sẽ sống hết mình, sẽ trân trọng và biết ơn tất cả những gì thuộc về HIỆN TẠI, ngày hôm nay, giây phút này.


Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM