C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chuyến du hành của tháng 8

C

Chuyến du hành đến những miền đất lâu đời, cổ kính và tráng lệ của châu Âu. Chuyến du hành đến những điểm sâu lắng nhất của trái tim.

Người lạ tốt bụng (tập 2)

Vào ngày thứ 2 của chuyến đi, theo kế hoạch, chúng tôi định dành một buổi chiều lang thang khu phố cổ, thăm thú những quảng trường nổi tiếng của thủ đô Praha, Tiệp Khắc, thực ra là hành trình tiếp nối của chuyến đi dang dở năm trước.

Chiều ý em trai, bố mẹ cho hai chị em mua vé vào xem một bảo tàng chủ đề về xe ô tô,các nhân vật trong những bộ phim Siêu anh hùng hay phim bom tấn,với điểm nhấn là tất cả hiện vật đều được tạo hình từ kim loại. Đó là một bảo tàng quy mô khá nhỏ nhưng đảm bảo các cậu bé trai sẽ mê tơi. Không ngoại lệ, em trai tôi vô cùng háo hức, hào hứng chụp hình với hầu hết những hiện vật trưng bày trong bảo tàng. Nhưng người tính không bằng trời tính, đúng lúc hai chị em quyết định rằng sẽ chụp nốt một bức cuối cùng rồi ra ngoài đi chơi tiếP với bố mẹ thì lại là lúc tai nạn ập xuống. Em tiến đến chỗ tôi và nói “Em chảy máu nhiều quá chị ơi (…)”.

Tôi lo lắng dìu em ra phía cửa nơi bố mẹ đang đợi. Thấy máu ở chân em vẫn chảy không dừng, tôi mới vội chạy vào hỏi xin lễ tân bảo tàng bông băng hay một cái gì đó để giữ máu trước hết, rồi lúc sau một người phụ nữ cũng chạy vào và nói với cô lễ tân phải gọi ngay xe cấp cứu cho cậu bé. Vì là y tá nên khi nhìn vào vết thương đó cô ấy biết phải gọi xe cấp cứu đưa cậu bé tới bệnh viện để khâu. Sau khi ra ngoài, cô giúp cầm máu bằng những thứ chúng tôi tìm thấy bên người như giấy ăn, khăn ướt, không ngớt khen em rằng cậu bé rất bình tĩnh và dũng cảm. Bên cạnh chúng tôi lúc bấy giờ, là người nhân viên bảo tàng liên tục nghe điện thoại liên hệ với xe cấp cứu, là người phụ trách tất tả bê ghế để em trai tôi ngồi và dựa chân, là người y tá làm sạch vết thương và cẩn thận băng lại chân cho em trai tôi, những người lạ dù liên quan hoặc không liên quan, tất cả đều sốt sắng và nhiệt thành hỗ trợ chúng tôi.

Có thể gọi là may mắn (?!) không, vì mặc dù chuyện không may đã xảy ra, kết cục là nhóc em phải khâu mấy mũi, và chống nạng suốt những ngày còn lại của chuyến đi chơi, nhưng việc tình cờ người nữ y tá ấy (cô cũng chỉ là khách du lịch) đi ngang qua và nhờ một người có chuyên môn như cô giúp đỡ trong lúc ban đầu cũng khiến chúng tôi nhẹ nhõm và yên tâm hơn ít nhiều. Cô vẫn nán lại khá lâu sau khi băng vết thương xong xuôi và chỉ lúc chắc chắn rằng xe cấp cứu sẽ đến sớm, cô mới chào chúng tôi rồi rời đi.

Tai nạn đó vậy mà lại là kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với tôi trong chuyến du lịch vừa rồi.

Người hùng nhỏ tuổi

Cùng là câu chuyện trên đây nhưng là góc nhìn của tôi về phía nạn nhân của tại nạn bất ngờ đó. Vết cắt được bác sỹ chuẩn đoán chỉ còn một chút thôi là tới gân chân rồi… Ngay cả khi được đưa tới bệnh viện, máu vẫn không ngưng và thấm qua lớp băng sơ cứu nhiều lớp. Bình thường thì nhìn thấy vết cắt sâu đến vậy cũng đủ khiến tôi cảm thấy đau, nhưng còn xót hơn khi đó lại là cậu em trai nhỏ của mình. Dù vậy, không muốn em hoang mang  nên tôi đã cố giữ khuôn mặt bình thản, ôm em, động viên em. Nhưng chẳng cần trấn an, cậu bé từ đầu đến cuối luôn tỏ ra khá người lớn, còn bình tĩnh dịch những lời dặn dò của nhân viên xe cấp cứu cho ba mẹ, rằng chỉ có tôi được đi cùng em trên xe cấp cứu còn  người phụ trách bảo tàng sẽ giúp hướng dẫn ba mẹ cách tự đi tới bệnh viện. Rồi khi ngồi cạnh em trong phòng cấp cứu, tất cả những gì em lo lắng là không biết ba mẹ sắp tới nơi hay chưa, em sắp được gặp ba mẹ chưa.

Ở giường bên cạnh lúc bấy giờ cũng có một cậu bé nhỏ hơn vừa được xe cấp cứu chuyển vào, cậu bé ấy không ngừng gào khóc vì một cơn đau bụng nghiêm trọng. Chứng kiến người mẹ với biểu cảm khổ sở và bất lực trước cơn đau mà đứa con nhỏ của mình đang phải chịu đựng, trước dòng nước mắt và tiếng thét đau đớn của cậu bé, tôi càng hiểu rằng nếu không nhờ sức chịu đựng đáng kinh ngạc của em trai tôi, chúng tôi chắc sẽ khó để giữ lòng bình tĩnh trong hoàn cảnh ấy. Dù xót, nhưng khi thấy cậu bé đang cố gắng chiến đấu đến như vậy thì chúng tôi không thể yếu đuối, mà phải mạnh mẽ để giúp sức cho em, mới là điều cần làm lúc ấy.

Khâm phục và cảm ơn em vô cùng, siêu anh hùng bé nhỏ của chị.

Một mình ở nước ngoài

Bắt đầu từ con số 0 tại một đất nước lạ lẫm, tôi đã từng nghĩ chỉ là học ngôn ngữ hay văn hóa. Nhưng hóa ra không đơn giản như vậy, tôi đã phải học từ những thứ tủn mủn và nhỏ nhặt nhất, như học cách đi mua đồ ăn ở siêu thị làm thế nào để đừng mua nhầm chai dấm trong khi muốn mua dầu ăn, mua nhầm đường khi muốn mua muối; hay học cách mua vé tàu bằng máy bán tự động và lên đúng tàu để không xảy ra chuyện đứng trên tàu ngơ ngác nhìn ga mà mình muốn xuống vuột qua ngay trước mắt; học cách vứt rác để không bị gặp cảnh thấy túi rác sáng nay mình vứt được hoàn trả về chính chủ, nằm ngay ngắn xinh đẹp trước cửa ra vào, vân vân và mây mây những thứ xiu xíu mà ta phải học khi mới bắt đầu cuộc sống ở nước ngoài. Nhưng ngay cả với những ai đã sống một thời gian dài, thì cuộc sống tại nước ngoài cũng chưa bao giờ trở nên đơn giản hơn. Những lo toan mưu sinh hàng ngày được chồng chất bởi nỗi nhớ gia đình và người thân, ngay cả lúc mệt mỏi cũng không dám nói ra vì không muốn mọi người lo lắng. Rồi cảm giác bất lực và thất vọng với chính bản thân mình khi biết tin ai đó trong gia đình bệnh hay gặp chuyện mà không thể giúp đỡ được gì. Đôi khi một sự cố nho nhỏ bất ngờ cũng đủ sức quật ngã con người vốn mạnh mẽ, “mảnh đất của niềm hy vọng” ngày nào giờ đây là một cõi đầy hoang mang và cô đơn.

Nhưng đổi lại, những tháng ngày không còn ai để bấu víu, phải tự mình xoay sở đã giúp tôi mạnh mẽ hơn. Tháng 8 vừa rồi đánh dấu một tháng đầy biến động của cảm xúc, ban ngày thì hăng hái vui tươi đêm xuống thì u uất và chán nản, và sức khỏe cũng bị ảnh hưởng khá nhiều. Tình trạng ấy diễn ra trong một thời gian dài đến khi tôi có thể hiểu được phần nào nguyên nhân của sự tiêu cực đang diễn ra bên trong. Một mình và sống xa nhà, việc chia sẻ với người thân trở thành một điều xa xỉ, vì khác biệt giờ giấc, vì muốn tự mình giải quyết mọi chuyện, hay vì không nỡ gây ra lo lắng cho người thân,… Vì rất nhiều lý do.

Tôi bắt đầu làm quen với những phương pháp mà trước đây có vẻ hơi kỳ và lạ lẫm với tôi, như thiền, yoga, đọc sách và nhất là viết lách. Nhờ đưa những lo lắng trong đầu thành những dòng chữ cụ thể ( Cần bao nhiêu mạnh mẽ để thừa nhận sự yếu đuối? ), không chỉ giúp giải tỏa và trấn an tinh thần, mà còn giúp tôi được sẻ chia và nhận được sự đồng cảm từ những người thực sự quan trọng với mình.

Cuộc sống hiện tại cũng đem đến cho tôi rất nhiều tự do, được hoàn toàn quyết định và sử dụng thời gian theo cách mà tôi muốn, không phải theo ý ai. Những ngày nghỉ, nếu lười đi chơi (mà hầu hết thì là như vậy), thì buông mình trên bộ ghế êm ái, đọc quyển sách yêu thích mà không sợ bị làm phiền, hay dọn dẹp nhà và nấu một món ăn mới. Không thì bật điện thoại lên nhắn tin rủ một người bạn đi lang thang hoặc café chuyện trò, hay đi khám phá những địa điểm xinh đẹp ở những thành phố lân cận.

Dù không thường xuyên gặp hay ở bên cạnh nhau, nhưng mối dây liên kết tình cảm của tôi với gia đình còn sâu sắc và bền chặt hơn trước. Những đoạn tin nhắn dài tâm sự về cuộc sống, những lời an ủi, những hình ảnh hay video về một sự kiện nhỏ nào đó của gia đình, vẫn được bố mẹ tôi cập nhật đều đặn gửi tới đứa con gái đang sống xa nhà. Và cũng nhờ điểm tựa tinh thần vững chắc đó, tôi càng thêm tin tưởng con đường mình đang đi, và sẽ tiếp tục cố gắng theo đuổi những gì mình đã lựa chọn.

Ngay bây giờ, tôi cảm thấy rất hạnh phúc và may mắn với hiện tại. 

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM