C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chuyện kể tháng 9

C
Ngày nảy ngày nay

Người ta truyền tai nhau rằng tồn tại một nơi như vậy, nơi được mệnh danh là xứ sở hạnh phúc nhất trên thế giới.

Tại một vương quốc nọ, nơi được bao quanh bởi những dãy núi hùng vĩ trùng điệp phủ kín bởi một màu xanh ngát, nơi thiên nhiên, muông thú và loài người sống chan hòa và yêu thương lẫn nhau. Nơi ấy được cai trị bởi một vị quốc vương nhân hậu, người luôn gần gũi và chăm lo cho con dân của mình. Những niềm vui chưa bao giờ thôi sáng ngời lấp lánh trên khuôn mặt hiền khô của những người dân nơi đây. Người ta truyền tai nhau rằng tồn tại một nơi như vậy, nơi được mệnh danh là xứ sở hạnh phúc nhất trên thế giới. Ta nghĩ: hẳn là một ân huệ to lớn tột cùng cho những ai được may mắn sống tại thiên đường trần gian ấy.

Giống như bao người khác, cô bé trong câu chuyện tôi sắp kể đây được lớn lên trong sự bình yên, cuộc sống mỗi ngày trôi qua tựa như những bản tình ca êm dịu, tâm hồn cô bé được nuôi dưỡng bởi tình yêu với thiên nhiên, với cây cỏ, với động vật. Ngày qua ngày, cô bé đã trở thành một thiếu nữ. Dù thế giới nhỏ bé vẫn lưu giữ được nét êm đềm vốn có của mình, nhưng đến một thời điểm ấy, dường như cô bé đã cảm nhận một sự thôi thúc, nó cứ âm ỉ cháy trong lòng. Một sự thôi thúc, giục giã bước chân cô bé vượt qua phía bên kia ngọn núi- bức tường bảo vệ vương quốc hạnh phúc này. Với niềm ao ước một lần được vượt ra khỏi nơi thế giới nhỏ bé nơi mình đang sinh sống, theo bạn bè đồng trang lứa, cô vượt núi, băng đèo. Trải qua không ít thử thách và vất vả, cuối cùng thì kia rồi, ngay trước mắt cô là một thế giới sao mà văn mình và hiện đại đến thế. Thế nhưng ngay lậy tức cô cũng cảm nhận ngay được sự ồn ào và xáo trộn, khác xa với thế giới bình yên mà cô đã bỏ lại sau lưng. Trong giây lát, cảm giác hụt hẫng dâng lên khiến cô hoang mang, thế nhưng không thể trở về khi chỉ vừa mới chạm tới giấc mơ như vậy, cô quyết tâm sẽ tiếp tục cố gắng tại nơi này.

Quãng thời gian đầu quả là địa ngục. Những ngày trôi qua với đủ thứ áp lực trên trời dưới đất, cô không hiểu nổi những chuyện khiến cô khổ sở như vậy, dưới con mắt của người dân đất nước này chỉ bé xíu và vặt vãnh như chuyện cơm bữa như vậy. Không hiểu nổi vì sao người ta có thể sống mỗi ngày với đủ thứ áp lực như vậy. Những chuyện kẹt xe trên khắp các con đường, chuyện thi cử kiểm tra, những luật lệ nọ, những quy định kia,…tất cả những điều ấy đủ khiến đầu cô đau như búa bổ, tinh thần thì kiệt quệ. Tâm trí vốn phẳng lặng như mặt hồ ấy lần đầu tiên phải hứng chịu những cơn sóng cứ dồn dập liên tiếp đánh vào. Thật mạnh mẽ làm sao những người vẫn đang sống trong một nơi đầy rối ren và nặng nề như thế này, những tinh thần thép! – cô nghĩ. Đã được một thời gian rồi từ khi cô bắt đầu uống những viên thuốc nhằm xoa dịu những cơn đau đầu thường hành hạ cô mỗi lúc gặp một chuyện gì áp lực dù chỉ nhỏ thôi. Nốc một viên thuốc, rồi hai viên, rồi từ lúc nào cô trở nên phụ thuộc loại thuốc này.“Liệu được sinh ra và sống tại một nơi hạnh phúc như quê hương của cô, có thực sự là may mắn như cô vẫn thường được nghe…”

Tôi biết chẳng có mấy ai hoàn toàn hài lòng với đất nước của mình. Chính bản thân tôi cũng đã từng so sánh nước mình với những đất nước tiến bộ khác, than vãn rằng Việt Nam thế nọ thế kia rồi chẳng bằng nước người ta, cái này dở, cái kia tệ… Nhưng khi đi sang nước ngoài rồi, nhiều lúc cũng mới thấy rằng những rắc rối đã trải qua giúp tôi rèn luyện khả năng chịu đựng đáng ngạc nhiên, ví dụ như việc ăn được đủ thứ trên đời cuối cùng giúp cho hệ tiêu hóa trở nên cao thủ hơn, đồ ăn nước ngoài dù lạ đến mấy cũng không hề hấn gì (lạ đến mấy cũng sao lạ bằng đồ ăn Việt ^^), một khi đã quen với cuộc sống áp lực thì những thử thách mới những tình huống xấu cũng phần nào không khiến ta bị căng thằng quá mức nữa. Trong cái rủi (quả là) có cái may.

Hai người Mẹ

Bất kỳ người phụ nữ nào cũng xứng đáng được sống như một nữ thần, và cuộc đời họ chính là cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất

Hai con người, hai tính cách, hai hoàn cảnh, hai công việc, thật khó để tim được sự tương đồng giữa hai người, có chăng điểm chung nhất là cả hai đều là Mẹ tôi, thế nhưng bài học cuộc sống mà tôi được nuôi dạy từ hai người đều là những bài học vô cùng quý báu. Luôn tự hào vì được sinh ra, chăm sóc và yêu thương bởi hai người phụ nữ vô cùng tuyệt vời ấy.

Với sự hậu thuẫn hết mức của gia đình,với hành trang là những kiến thức tôi đã được trang bị trong suốt mười mấy năm đi học, tôi bước chân đến Nhật, cũng là lần đầu tiên ra nước ngoài.  Đã 5 năm trôi qua, cho đến tận bây giờ tôi chưa bao giờ hết thấm thía sự vất vả khi sống tại nước ngoài, sự khó khăn không chỉ đơn giản về vấn đề vật chất mà chính là sự kiệt quệ ăn mòn tinh thần. Vậy cách đây hơn chục năm, người Mẹ nhỏ bé của tôi đã dũng cảm khi chọn lựa con đường lao động ở nước ngoài, một mình. Mẹ tôi rời xa những người thân, rời xa đứa con gái duy nhất với vốn ngôn ngữ ít ỏi Mẹ học trước khi đi,đến một đất nước xa lạ ấy để tìm cơ hội cải thiện cuộc sống của bản thân và có thể giúp đỡ gia đình ít nhiều. Nhiều người luôn khen Mẹ tôi xinh đẹp và trẻ trung. Quả thật là như vậy, luôn tỏa sáng là ở niềm vui yêu đời, ở nụ cười luôn thường trực trên môi, cho dù cuộc đời có cố tình tạo ra bao nhiêu sóng gió chăng nữa cũng không bao giờ quật ngã được người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường ấy. Chưa bao giờ nghe Mẹ than thở về sự đời, hay trách móc về ai đó, Mẹ luôn nhìn thấy được mặt tốt đẹp của cuộc sống, của những người xung quanh, và hài lòng với những gì cuộc đời này cho Mẹ. Những khi mệt mỏi hẳn tôi luôn mong được nghe nụ cười giòn tan, được nhìn thấy khuôn mặt lấp lánh vui tươi của Mẹ, một sự vỗ về cho tâm hồn.

Bị thuyết phục hoàn toàn theo một cách khác, một mẫu phụ nữ hiện đại và độc lập. Với quan niệm hạnh phúc ở một người phụ nữ là nằm ở bản lĩnh của chính mình, hình ảnh mạnh mẽ, tự tin của Mẹ luôn là một thứ gây ấn tượng sâu sắc với tôi. Còn nhớ thời điểm khi đó tôi mới vào học cấp 3, với một gia đình đông thành viên: hai bố mẹ, ba đứa con, hai cô cháu gái, bố tôi lúc bấy giờ còn bận rộn với công việc trên cơ quan, khi thì trực đêm, lúc lại đi công tác vắng nhà một thời gian dài. Một mình mẹ tôi, trở thành người phải lo toan với em trai mới sinh, hai đứa con còn lại đang trong độ tuổi tâm lý ẩm ương, hai cô cháu gái tuổi đôi mươi, chưa kể đến đủ chuyện từ công việc kinh doanh của gia đình. Mẹ tôi vốn là con gái một gia đình khá giả, được yêu thương và là một người có những mối quan hệ rộng rãi, vậy nhưng sau khi cùng bố xây dựng cuộc sống gia đình, mẹ gác lại gần như mọi cuộc chơi giao lưu với bạn bè, toàn tâm toàn ý cho gia đình, trở thành một hậu phương vững chắc để bố có thể phần nào yên tâm theo đuổi sự nghiệp của mình. Về phần mình, tôi chưa khi nào thôi biết ơn sự hy sinh và hết lòng của Mẹ, và tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có thể ngồi đây viết được ra những dòng này nếu như không có Mẹ.

Một câu nói tôi rất thích “Bất kỳ người phụ nữ nào cũng xứng đáng được sống như một nữ thần, và cuộc đời họ chính là cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất”. Hai cuốn tiếu thuyết vĩ đại của hai người Mẹ đã dạy cho tôi những bài học về sự quan trọng của tình yêu dành cho chính mình, tình yêu ấy càng quan trọng hơn đối với phụ nữ. Mua những bộ cánh xúng xính (nhưng hãy tập trung vào chất lượng thay vì số lượng), thư giãn spa dưới hương thơm thảo dược, hay đôi khi chỉ là “đi tập về, một mình trong phòng nghe những bản nhạc yêu thích, vừa tắm vừa sửa soạn đi làm”…Thú vui nho nhỏ, tình yêu lơn lớn.

Dữ dội và dịu êm

Sang thu. Những con gió dìu dị u tưới mát cho tâm hồn, một mùa dễ chịu nhất trong năm. Cái êm đềm của mùa thu trong thời điểm hiện tại là một sự tương phản hoàn toàn so với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, được đánh dấu bởi những thiên tai mới xảy ra cách đó không lâu.

Sau trận động đất bất ngờ vào tháng 6, thì đầu tháng 9 vừa rồi lại chào đón chúng tôi bằng một cơn bão , cơn bão số 21- được đánh giá là hiếm thấy, vài chục năm mới xảy ra một lần tại nơi tôi đang ở. Dự đoán được mức độ càn quét khốc liệt của cơn bão, chúng tôi nhận được thông báo nghỉ môt ngày trước đó.

Ngày bão đến. Tôi còn nhớ lúc đó là 9-10 giờ, bầu trời quang đãng, những áng mây trong xanh. Có lẽ nào một quang cảnh yên bình trước mắt tôi đây lại là dấu hiệu một cơn bão sắp ghé qua? Được thông báo nghỉ hơi bất ngờ, nên buổi trưa hôm đó mấy chị em hẹn nhau nấu ăn (đón bão cùng nhau dù sao cũng đỡ buồn hơn ^^). Thời tiết mặc dù hơi oi ả và đến gần trưa thì vài hạt mưa bắt đầu rơi lất phất, thế nhưng vẫn không có vẻ gì giống như sẽ có bão. Sau khúc dạo đầu nhẹ nhàng, mở màn cho những điều dữ dội sắp xảy ra, mưa nặng hạt dần rồi chẳng mấy chốc, gió bắt đầu rít lên từng hồi. Cơn bão đang tới rồi đây. Phía dưới đường, còn lác đác những người đang bước vội, dù trên tay ai nấy đều có ô nhưng chẳng ai buồn mở ra vì lo ngại sẽ bị kéo phăng hoặc xé toạc bởi cơn gió dữ dội. Theo vũ điệu của gió, những chiếc túi nilong chuyển động rồi như đang nhảy múa trên không trung. Chẳng bao lâu sau,cơn gió bắt đầu hung tợn hơn, như một con quái vật giận dữ muốn phá hủy tất cả mọi thứ trên đường nó đi qua. Cơn bão rời đi một cách dứt khoát và cũng nhanh chóng như cách nó đến, sau một tiếng đồng hồ oằn mình chống chọi, những thân cây nhỏ đổ rạp trên đường, cây to khỏe hơn thì cũng xơ xác trụi lá, rác rưởi vương vãi trên khắp các con phố, vụn gạch mái bị cuốn phăng trong bão giờ ngổn ngang…

Mặc dù những ấn tượng và nỗi sợ hãi trước cơn bão ngày hôm ấy dường như chưa phai nhạt, thế nhưng tôi vẫn không thể ngăn mình tận hưởng cái đẹp tinh khôi và vi diệu của mùa thu đang hiện diện nơi đây. Thiên nhiên vẫn là như vậy. Dữ dội và dịu êm.

Con đường tôi đi

dạo bước khi thời tiết bắt đầu sang thu, được no nê trong cái lạnh dịu mát của mùa thu, còn gì tuyệt vời hơn

Tháng 9 này đánh dấu một sự thay đổi nho nhỏ trong thói quen của tôi. Thay vì 30 phút đứng chôn chân trên tàu điện ngầm, tôi quyết định dành một nửa quãng đường để đi bộ đến nơi làm việc. Kể từ khi biết cô bạn làm cùng công ty ở gần ga tàu nơi tôi thường đi qua mỗi ngày, và biết bạn thường đi bộ tới chỗ làm, tôi nảy ra ý định thử đi cùng. Thời gian đầu, tôi chỉ đi bộ vào những ngày cả hai cùng sắp xếp được thời gian, còn nếu không thì tôi sẽ đi tàu như trước đây, thế nhưng bây giờ kể cả khi không có bạn thì tôi cũng đi bộ một mình.Thói quen mới này cho tôi khá nhiều lợi ích không chỉ về sức khỏe mà còn về tinh thần nữa.

Đầu tiên phải kể đến lợi ích to lớn là tránh được cảnh chen chúc, nén như nén cơm vào mỗi buổi sáng. Không thoải mái khi bị bó hẹp trong khoang tàu chật chội, tôi hay cố gắng đứng gần phía cửa kính ở đầu tàu để nhìn thấy bên ngoài để tạo cảm giác thoáng hơn, thế nhưng cũng không giúp ích được nhiều vì bên ngoài lúc bấy giờ chỉ là một đường hầm tối sâu hun hút. Được bước những bước chân trên mặt đất, dù là dưới ánh nắng chói chang, hay dưới cơn mưa tầm tã vẫn tuyệt vời hơn nhiều. Nhất là gần đây, dạo bước khi thời tiết bắt đầu sang thu, được no nê trong cái lạnh dịu mát của mùa thu, còn gì tuyệt vời hơn.

Tôi luôn từng mong ước rằng gần nhà có một công viên thật lớn để mỗi sáng có thể đi bộ rồi về chuẩn bị để đi làm. Và bây giờ xem như ước mơ nhỏ nhỏ của tôi đã gần thành hiện thực, thay vì công viên thì là con đường với những dãy cửa hàng nhỏ xinh hai bên, thay vì là trước khi chuẩn bị đi làm thì là chính quãng đường đến nơi làm việc. Công việc hiện tại đòi hỏi gần chục tiếng đồng hồ ngồi liên tục trên ghế làm việc với giấy tờ sổ sách, những giây phút vận động trở nên hiếm hoi khiến cơ thể cũng trì trệ hơn. Nhiều lúc tôi cũng tự nhủ sẽ cố gắng đi tới phòng tập sau giờ làm việc, nhưng quả nhiên có những lúc mêt mỏi vì công việc khiến tôi cũng không còn hứng thú để lết tới phòng tập, thêm nữa việc tập trong một căn phòng kín với nhiều người xung quanh là ít nhiều không phù hợp với tính cách của tôi. Vì vậy, việc đi bộ đã giúp tôi cho duy trì được nhu cầu vận động nhẹ nhàng này mỗi ngày.

Không thể không kể đến bạn đồng hành mỗi sáng của tôi, người có công lớn trong câu chuyện này. Chúng tôi đi bên nhau, hôm thì buôn chuyện đủ thứ trên trời dưới biển, hăng say tranh luận về chuyện công việc, cũng có hôm thì chỉ lặng lẽ ngắm nhìn những người đi qua đi lại trong con phố đi bộ nhỏ, nói vài câu bâng quơ rồi chìm đắm vào suy nghĩ của mình. Quãng đường đi làm trở nên thú vị hơn nhiều 😊 nhờ một niềm vui nho nhỏ mỗi sáng.

Cảm ơn V ^^

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM