C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Câu chuyện về những cái ôm

C

Hãy dùng trái tim để nghĩ, bạn sẽ nhận ra đôi khi đáp án lại đơn giản vô cùng.

Nhớ lại ngày còn bé xíu, dù chưa biết thế nào là nói lời ngọt ngào, là hy sinh và cống hiến, thế nhưng ta đều biết thể hiện yêu thương với người thân của mình bằng cách ào vào lòng họ để được bế bồng, ôm ấp và vỗ về. Nhìn xuống đôi bàn tay, tôi nhận ra rằng mình đang sở hữu một thứ công cụ tuyệt vời, để truyền đi yêu thương.

 

Nhận ra điều ấy lần đầu tiên

Vào một buổi chiều muộn đâu đó giữa tháng 8. Tại vùng quên yên bình. Cậu bé đang chơi đùa gần đó. Bỗng nhiên như chợt nhớ ra sự hiện diện của tôi. Cậu bé ngoảnh đầu lại, rồi thoắt cái băng qua khoảng sân rộng chạy ào về phía tôi. Đến nơi, cậu bé liền vòng cánh tay nhỏ xíu bao quanh, áp đôi má mềm mại vào tôi và thỏ thẻ:

Chị ơi, tối nay chị qua nhà ngủ với em nhé?

Sao tự nhiên lại nũng nịu thế?

Tại vì em quý chị lắm.

Ngọt ngào và ngây thơ đến thế. Hồn nhiên và trong trẻo đến thế. Em ôm tôi như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời, chẳng có gì phải suy ngẫm xem có nên hay không. Tôi nhận ra rằng: Cái ôm chủ động và tự phát khi còn bé con giờ đây bỗng đâu mất. Có lẽ lâu lắm rồi, lâu đến mức tưởng như chưa bao giờ xảy ra, khi mà tôi chủ động ôm người thân của mình.

Vài ngày sau, vào giây phút tạm biệt bố mẹ trước khi lên đường đến sân bay quay lại Nhật:

Sau một lúc tần ngần và lưỡng lự, tôi quyết định dồn hết can đảm, lấy hết sức bình sinh, vận hết nội công để thốt lên mấy từ định mệnh:

“Ôm.Cái.Nào!” (trong hồi hộp và lo lắng)

Ừ, ôm!” Mẹ nói rồi nhẹ nhàng dang vòng tay đón nhận cái ôm của tôi.

Tôi đã nghĩ nó hẳn là rất khó như vượt qua vòng thi Vượt chướng ngại vật của Đường lên đỉnh Olympia cơ, hóa ra dễ ợt! Làm được rồi thì có vẻ vênh váo vậy thôi chứ thực ra tôi đã nghĩ và phức tạp hóa về cái ý tưởng ấy mất mấy ngày trời. (^^)

Cái ôm của lần đầu tiên.

 

Câu chuyện của EM

Em nhắn cho tôi:

Lâu lắm rồi. Kể từ hồi e học tiểu học. Em không ôm bố lần nào.

Em, người con gái luôn cố gắng mạnh mẽ, và không mấy khi thể hiện sự mềm yếu của mình trước người thân. Rồi ngày hôm đó, cũng với rất nhiều can đảm, em dốc bầu tâm sự, em chia sẻ về những băn khoăn, lo lắng của mình với bố, em thừa nhận rằng em cũng có những khó khăn, có những thời điểm cảm thấy bất lực và mệt mỏi. Em buông chiếc áo giáp cứng cáp, em rũ bỏ hình ảnh kiên cường trong một lúc, để rồi trước mặt bố, em vẫn là đứa con gái nhỏ bé cần vòng tay che chở của bố đến nhường nào.

Đáp lại điều đó, là sự ân cần, quan tâm nhẹ nhàng,.

...khó khăn thì về nhà cũng được.

Em nói rằng em thấy bố khác quá, khác so với những gì em từng nghĩ. Sự quan tâm của bố khác, cách bố thể hiện quan tâm khi em chia sẻ với bố vấn đề của em khác.

Nhưng em à, liệu có phải là bố em đã thay đổi. Hay em mới là người đổi thay. Nếu như em không là người hạ hàng rào mạnh mẽ ấy xuống, là người “khác” trước, thì có lẽ em cũng sẽ không có cách nào để nhân ra rằng bố em lại khác đến vậy. Phải không em?

Tôi hỏi: Thế có ôm không?

Em đáp: Có. ^^

Cái ôm của bao bọc và chở che. 

 

Câu chuyện với anh

Tôi không muốn viết nhiều về chuyện tình cảm cá nhân, bởi vì nhiều lúc bản thân tôi cũng cảm thấy sao mà sến sẩm. Thế nhưng, một phần nào đó, trong lúc kể câu chuyện về những chiếc ôm ấm áp đầy yêu thương này, tôi cảm giác là nó sẽ không trọn vẹn nếu như tôi không nhắc đến Anh. Chứng kiến và lắng nghe cách anh thể hiện tình cảm với gia đình mình, anh giúp tôi nhận ra rằng việc khiến cho ai đó hiểu được mình yêu họ nhường nào nhiều lúc không quá phức tạp đến thế. Quan trọng là

Hãy dùng trái tim để nghĩ…

Trở lại tối hôm ấy, trên tàu trở về sau một ngày dài ngoài đường. Như một thói quen vào cuối ngày khi những hoạt động giao lưu xã hội đã ngốn của tôi kha khá năng lượng, thì giữ im lặng và thu mình lại vào thế giới riêng là cách để tôi sạc pin. Đăm đăm nhìn vào khung cảnh bên ngoài cửa kính, tôi bỏ lại tất cả thế giới phía sau lưng mình.

Bỏ quên cả anh, người vẫn đang đứng đây, ngay sát cạnh tôi.

Thấy tôi “tách mình khỏi đám đông và có vẻ trầm tư” (ngoặc kép vì đó là theo cách nói của anh, dưới cách nhìn của anh) , anh nhẹ nhàng nói với tôi rang anh hiểu cảm giác mà tôi đang trải qua lúc này, rằng cứ là em, theo cách của em, rồi em sẽ không còn cảm thấy ngột ngạt giữa chốn đông người nữa, rồi hoàn cảnh sẽ không làm em buồn và bận tâm nữa.

“Lại đây nào.” – Nói rồi anh kéo tôi lại gần và giữ tôi trong vòng tay trên suốt chuyến tàu ấy.

Cái ôm của Dịu dàng.

-Này anh, alone là một mình, nhưng đã một mình rồi lại còn cùng với người khác được à? Nghe có vô lý không!
-Có gì là vô lý đâu. Bởi vì Chúng mình là một (đôi).

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian