C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Câu chuyện đầu năm

C

Trái tim phiêu DU

Mở đầu năm 2019 đầy hứa hẹn, tôi đã có một chuyến du lịch đến “một vùng biển bao la và ấm áp” . Đặt chân đến sân bay vào khoảng 6 giờ tối, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Nói vậy bởi vì trước chuyến đi, tôi đã có xem qua tình hình thời tiết: những cơn mưa có vẻ như sẽ kéo dài suốt cả một tuần. Chuẩn bị sẵn tinh thần như vậy cho nên khi nhìn thấy đường phố tạnh ráo, tôi có hơi chút bất ngờ. Trong lòng lúc đó chợt ánh lên một tia hy vọng rằng mọi thứ sẽ giữ nguyên vẹn như lúc này trong ít nhất 3 ngày sắp tới.

Dùng xong bữa tối rồi đi dạo; cũng là lúc những hạt mưa bắt đầu rơi lất phất. Dừng chân tại một quán bar bên bờ biển, chúng tôi khá may mắn khi chọn được một góc ngồi lý tưởng, nằm trên ban công của quán. Từ đây, ta vừa có thể tận hưởng tiếng nhạc rộn ràng, vui tai, nhấm nháp ly rượu hoa quả ngọt ngào và thả tâm hồn mình cùng cơn gió mát lộng. Một bức tranh biển về đêm đầy ma mị. Khoảnh khắc đó, tôi thật lòng biết ơn vì được sống trong một thế giới có Biển, có Gió, có Mây, có Trời.

Ngày thứ hai, thời tiết như mới trở về đúng với hình thái chân thật vốn có của nó. Ánh nắng bị che lấp bởi những mảng mây màu xám, cả một khoảng trời một ảm đạm và âm u. Vào ánh sáng ban ngày như này tôi mới có thể nhìn nhận được chính xác những gì đang diễn ra. Một trong những vùng biển được ca ngợi là đẹp nhất Việt Nam nổi tiếng với màu nước biển xanh như ngọc bích, bãi cát trải dài trắng mịn, … Vậy mà tất cả những gì tôi thấy là một màu nâu “phù sa”, những đợt sóng cuồng nộ đánh tới tấp vào bờ, những hàng cây oằn mình trước cơn gió hung bạo. Có vẻ như trận bão đi qua rồi nhưng vẫn còn để lại nhiều dấu ấn tại nơi này. Còn đâu niềm mơ mộng được hòa mình vào làn nước xanh trong vắt, nằm dài trên cát đọc sách dưới ánh nắng ấm áp, “xõa” hết mình tại bữa tiệc countdown bên bờ biển. Tôi đành quanh quẩn trong khách sạn.

Sau tất cả những chuyến “du lịch chậm” trong một năm vừa rồi, mình đã nghiệm được ra rằng điều tuyệt vời nhất của tất cả những hành trình nằm ở chỉ một và duy nhất: Con người…đó chính là bản thân ta.

Hình như chuyến đi lần này được “an bài” như vậy là để tôi củng cố và càng khẳng định thêm cho những điều chính tôi đã viết vài ngày trước lúc khởi hành. Sau tất cả, đối với tôi 3 ngày đó vẫn là ký ức vui vẻ.

Nhờ thời gian chủ yếu là ở trong khách sạn, tôi đã hoàn thành xong một cuốn tiểu thuyết kinh điển dày cộp. “Thời gian nên được giết bởi một cuốn sách hay.” Câu này là tôi mới nghĩ ra, dù nghe có vẻ không thi vị cho lắm. May mắn thay, khách sạn được đặt lần này có một vị trí vô cùng hoàn hảo. Ngay khi bước chân vào phòng, tôi đã không thể kiềm chế được khoảnh khắc “Oa!” – ban công lớn bao trọn cảnh đường biển mênh mang đẹp đến nao lòng. Và mặc cho trời mưa không ngớt nên khó có thể tìm ra được một bữa tiệc nào được tổ chức trên bãi biển, thời tiết vẫn cho phép chúng tôi được thưởng thức màn pháo hoa rực rỡ từ ngay Sky bar của khách sạn. Một trong những khoảnh khắc lãng mạn và thi vị nhất trong chuyến đi này.

Dù mọi sự hoàn toàn khác xa ý định ban đầu, tôi đã tận hưởng kỳ nghỉ đó một cách không thể nào trọn vẹn hơn. Biết ơn chuyến đi đầu tiên của năm 2019 đã đem đến những trải nghiệm không thể nào quên, giúp tôi thực sự thấm thía được “Suy nghĩ tích cực quả là một món quà vô giá”.

Moda

Là tên tiệm cà phê gần nơi tôi làm việc. Quán hấp dẫn tôi từ sắc xanh nước biển tươi mát, từ khung cửa kính to rộng, từ đó tôi có thể nhìn thấy phần không gian thoáng rộng bên trong. Tôi thích những tiệm cà phê được đặt ở địa điểm tách biệt, chỉ điều đó thôi cũng đã nói lên sự yên bình.

Dù rất tò mò như vậy nhưng phải đến tận tuần vừa rồi…

Sau cả buổi sáng căng thẳng vì công việc, tôi muốn được trốn vào một góc yên tĩnh để nghỉ ngơi. Chợt nhớ ra quán cà phê nhỏ xinh phía bên kia đường, tôi quyết định vào quán thưởng thức một món đồ uống nóng cho giờ nghỉ trưa. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đặt chân vào quán. Bên trong tiệm cà phê, một lối trang trí đơn giản xuyên suốt; với cây, với tạp chí và sách; một không gian ấm cúng. Chị chủ quán với đôi mắt đẹp và nụ cười xinh xắn. Nhâm nhi hương vị thanh ngọt, pha chút béo ngậy của cốc Matcha latte rồi chìm đắm vào từng trang sách. Cảm giác như dù chỉ ngăn cách bởi một tấm kính thôi, tôi đã bỏ lại được sau lưng một thế giới ồn ào, xô bồ. Nơi đây chỉ tồn tại sự an yên.

Lần thứ hai. Vẫn chị chủ quán có đôi mắt đẹp hiền dịu ấy. Nhìn thấy tôi, chị cười tươi rói “Hôm nay lại Matcha latte nữa không?”.

(^^)

Buổi học cuối cùng

Còn nhớ ngày đầu tiên, khi tôi bắt đầu nảy ra cái ý tưởng đi học Tâm lý- một ý tưởng khó nhằn và “hack não”. Tôi e ngại rằng cho dù có học bằng tiếng Việt tôi còn chẳng hiểu nổi trong khi bây giờ tôi còn định học bằng tiếng Nhật- thứ tiếng mà tôi mới được tiếp xúc vài năm gần đây. Sau nhiều lần đắn đo, dò tìm nhiều thông tin trên mạng, tôi quyết định chọn khóa học của một tổ chức có tên là Japan Mental Health (tạm dịch: Sức khỏe tinh thần Nhật Bản). 

Một số điều kiện khách quan khiến cho việc học của tôi hoàn thành muộn hơn dự kiến ban đầu, nhưng  cuối cùng thì tôi cũng đã vừa hoàn thành khóa học đầu tiên vào tuần vừa rồi. Nghĩ lại thì nếu như tôi không bắt đầu từ việc tra cứu internet, không gửi đi đăng ký xin tài liệu tham khảo, không điền vào form đăng ký học thử; nếu như không có những những hành động nhỏ và rời rạc đó thì tôi đã không đi được đến ngày hôm nay.

Khi muốn làm gì đó, hãy cứ làm thôi.

Không đếm xuể đã có bao nhiêu lần tôi tự hỏi mình rằng Liệu tôi có làm được không? Liệu tôi có đăng ký đúng cái mà tôi muốn học hay không? Liệu tôi có hiểu được những gì thầy giáo giảng hay không? Liệu tôi có sắp xếp được thời gian để đi học đầy đủ hay không? Liệu tôi có hoàn thành khóa học đến nơi đến chốn không?… Không sai khi nói rằng những suy nghĩ như vậy đôi lúc sẽ chỉ như những vật cản đường. Vì vậy, tôi đã thôi suy nghĩ và thực sự hành động. Tự nhủ rằng: Hãy cứ làm đi, từ những bước nhỏ, từng chút từng chút thôi cũng được. Đến một lúc nào đó (như lúc này), nhìn lại những gì đã trải qua, tôi ngạc nhiên và phần nào đó tự hào khi nhận ra mình đã đạt được đến mức này rồi.

Buổi học cuối cùng, thầy giáo có lại gần chỗ tôi hỏi:

–          Hôm nay là buổi cuối cùng của em rồi nhỉ?

–          Dạ vâng, nhưng em đã đăng ký học tiếp rồi thưa thầy.

Và cứ thế, tôi sẽ bước thêm những bước mới trong hành trình mới lạ đầy kì thú này.

Góc SÁNG

Sau gần nửa ngày lang thang trên khu phố sầm uất nhộn nhịp nhất tại thành phố sầm uất này, tôi thấm mệt. Quyết định quay về, chọn một quán ăn nào đó gần khu nhà để dùng bữa trưa (kiêm bữa chiều). Sau một hồi cân nhắc, tôi lựa một quán ăn kiểu gia đình, Dù có hơi ngại ngần vì ở một nhà hàng kiểu như thế, ta sẽ khó lòng tránh khỏi sự ồn ào và náo động của những đứa trẻ tinh nghịch, nhưng bù lại nơi đó rất rộng rãi, ghế ngồi êm ái, tôi có thể ngồi dùng đồ uống bao nhiêu tùy thích với mức giá rất phải chăng.

Tôi đến quán cũng vào lúc quá trưa, nhưng vì là cuối tuần nên có vẻ tất cả mọi người đều ăn trưa muộn. Quán luôn vắng vẻ vào những lần trước, hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi thấy quán nhộn nhịp và đông khách như vậy. Lúc này, nhiều cặp vợ chồng đi cùng con nhỏ đang dùng bữa, những người phục vụ còn đang tất bật đi lại chưa kịp để ý tới tôi. Vẫn đứng ở gần cửa ra vào chờ nhân viên xếp chỗ ngồi cho mình, tôi quan sát xung quanh và để ý thấy một bàn trong góc phía bên phải. Chiếc bàn rộng rãi bình thường dành cho 4 người ngồi, vị trí ngay sát cửa sổ, từ nơi ngồi có thể nhìn ngắm con đường lớn phía dưới. Chính lúc ấy, ánh chiều hắt lên thành ghế da khiến cho cái góc ngồi ấy dường như đang phát ra một thứ ánh sáng mời gọi quyến rũ tôi. Bàn bên cạnh chỉ có một đôi, họ nói chuyện cũng không quá ồn ào. Đang mải tăm tia cái góc ngồi hoàn hảo ấy, một bạn nhân viên tiến đến:

“Quý khách đi mấy người ạ?”

“Vậy mời quý khách dùng bàn trong góc bên phải ạ.”

Cảm ơn chút may mắn nhỏ bé ngày chủ nhật cuối cùng của tháng đầu tiên trong năm 2019.

Bài v

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian