C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Cái kết của một ngày làm biếng

C

In Thich Nhat Hanh’s Plum Village, one day a week is a lazy day,
when people greet each other by asking, “How lazy are you today?”
Give yourself the gift of a lazy day one day a week.
Make friends with the blue sky or the cool breeze.
Tạm dịch:
Tại Làng Mai của thầy Thích Nhất Hạnh, có một ngày trong tuần là ngày làm biếng,
vào ngày đó mọi người chào hỏi nhau bằng câu “Hôm nay cậu làm biếng thế nào?”.
Hãy tặng chính mình một ngày làm biếng mỗi tuần như một món quà.
Hãy làm bạn với trời xanh hoặc làn gió nhẹ man mát.

Sáng nay, tôi đọc được một đoạn văn “dễ chịu” như trên trong cuốn sách có tên Love for imperfect things (tạm dịch: Tình yêu dành cho những điều không hoàn hảo) được viết bởi nhà sư Haemin Sunim. Tình cờ, ngày hôm qua, tôi cũng vừa có một ngày làm biếng.

Chỉ đến khi đọc được đoạn trên, tôi mới biết đến sự tồn tại chính thức của một ngày làm biếng trong thời khoá biểu tại một trung tâm thiền tập nổi tiếng. Trước khi được biết đến ý nghĩa sâu xa và mức độ quan trọng của ngày làm biếng như tìm lại sự bình quân trong chính mình,… thì việc tự đặt ra một ngày làm biếng của tôi chỉ đơn giản là một nỗ lực tạo khoảng thời gian, không gian mà ở đó bản thân không bị cuốn vào những suy nghĩ liên quan đến công việc.

Bởi vậy, giây phút đầu tiên đón ngày mới, tôi thầm lặng giao kèo với bản thân là sẽ không động đến công việc trong ngày hôm nay, cho phép bản thân làm những gì mình muốn, và đặc biệt là không phán xét nếu như nó không phải là một ngày hiệu quả. Mặc dù hơi khác biệt so với một ngày làm biếng tại làng Mai, nhưng lại đúng với tinh thần được đề ra là “không có một thời khóa nào cả. Chúng ta để cho ngày này trải ra một cách tự nhiên, không hạn định.”

Một ngày làm biếng không có nghĩa là không làm bất kỳ điều gì mà đơn giản là thả tự do cho chính bản thân mình, không gò ép, không định trước, không lên kế hoạch. Cứ thoả sức làm bất cứ điều gì mà trong khoảnh khắc đó mình muốn làm. Và với sự tự do và vui thích đó, ta có thể làm mọi thứ trong sự có mặt.

Ngày làm biếng hôm qua của tôi đã thực sự diễn ra như thế này:

Tỉnh dậy vào lúc 9 giờ sáng, sau đó lăn lóc trên giường chơi điện thoại. Rồi khoảng chừng 1 tiếng trôi qua, tôi mới nhỏm người dậy, tiến đến ngồi sát mép giường để đôi chân được chạm xuống nền nhà và bắt đầu thực tập hít thở. Được đà, tôi cảm thấy sẵn sàng hơn cho một bài tập giãn cơ ngắn để đánh thức cơ thể mỏi mệt sau một giấc ngủ dài.  Tôi không định nấu ăn cầu kỳ gì, mà tận dụng trong nhà có gì xài nấy, khi cần thì chạy ra cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua thêm mấy đồ ăn linh tinh.  Sau khi tập thể dục, tôi có chạy ra ngoài một lúc mua nguyên liệu để pha cà phê, ăn sáng, rồi lại lên giường, cầm theo cuốn sách đang đọc dở. Nhưng vừa đọc, tôi thỉnh thoảng lại không cưỡng lại được sức hút từ màn hình tivi, lúc này đang chiếu một bộ phim tài liệu có tên là Our Planet.

Biến đổi khí hậu không chỉ dừng lại ở việc mùa hè ngày càng trở nên nóng bức, khắc nghiệt hơn hay là băng tan. Với kỹ xảo điện ảnh, kỹ thuật quay phim tài ba và lời dẫn truyền cảm của David Attenborough, chúng ta không những được chiêm ngưỡng thế giới tự nhiên qua những thước phim tuyệt đẹp, mà còn hiểu nhiều hơn về sự kết nối gắn kết giữa vạn vật, về vấn đề bảo tồn môi trường sống của những loài động vật khác nhau, và ảnh hưởng của con người lên môi trường cũng như sự biến đổi môi trường đã tạo ra những thay đổi lên tất cả các sinh vật sống trên hành tinh này như thế nào.

Vừa đọc vừa chơi thế mà cuối ngày cũng hoàn thành được cuốn sách Trong chớp mắt. Trong chớp mắt là cuốn sách thứ hai tôi được đọc của tác giả Malcom Gladwell, và một lần nữa, hoàn toàn bị thuyết phục bởi những nội dung được phân tích rất kỹ lưỡng, bởi lượng thông tin bổ ích có trong cuốn sách, và bởi cách viết vô cùng có tâm của ông. Qua hai cuốn sách, ông nhanh chóng trở thành một tác giả yêu thích nhất của tôi trong thể loại non-fiction (phi hư cấu).

Vào cuối giờ chiều, một phần do sự rủ rê của Ty, bạn trai của tôi, cộng thêm tâm trạng cũng muốn ra ngoài hít thở không khí ngoài trời, tôi xỏ giầy, mặc áo phông và quần tập vào để đi chạy bộ/đi bộ quanh công viên. Và cũng nhờ đó, chúng tôi phát hiện ra có một sự kiện thi đấu bóng đá đang diễn ra tại sân vận động nằm trong khuôn viên của công viên. Dòng người qua lại nô nức, hầu hết bọn họ đều khoác trên mình chiếc áo cổ vũ màu hồng, màu áo của tuyển thủ thuộc đội tuyển bóng đá thành phố. Dù chỉ vô tình lạc bước vào không gian đó, tôi cũng thấy phấn chấn và rộn ràng hơn hẳn, một cảm giác khác hoàn toàn so với tiết tấu đều đặn chậm chạp của cả ngày hôm đó.

Đoạn chia sẻ trong cuốn sách Love for imperfect things đã thu hút sự tò mò của tôi và nhờ đó đưa tôi đến với ngôi chùa điện tử của Làng Mai: langmai.org, đến với bài viết có tên Ngày làm biếng. Trong bài viết có một đoạn mà cá nhân tôi rất thích, như sau:

Vào ngày làm biếng, chúng ta nên cố gắng đừng làm gì cả. Chỉ chơi thôi. Điều này không đơn giản. Tuy nhiên, chúng ta có thể học cách có mặt thật sự. Chúng ta nghĩ rằng không làm gì là ta sẽ lãng phí thời gian. Thế nhưng không đúng. Thời gian, trước hết là để cho chúng ta có mặt: để sống, để an lạc, để vui tươi và để thương yêu. Thế giới cần những người vui sống và thương yêu, những người có khả năng có mặt mà không cần làm gì hết.

Buổi sáng hôm nay khi thức dậy, tôi thấy trong người tràn đầy sinh khí, quả thực rất biết ơn một ngày làm biếng “hiệu quả” như hôm qua. Ngay lúc tôi viết những dòng này, mưa đang rơi xối xả. Trong cả một tuần may ra có duy nhất một ngày có thể nhìn thấy màu xanh thăm thẳm của bầu trời. Nhưng cái khoảnh khắc ấy cũng chỉ vụt đi trong chốc lát, bởi những đám mây trắng phau đủ kích cỡ cứ xếp chồng lên nhau, hết tầng này đến lớp khác, lững lờ thả trôi trên nền trời. Cho dù trong một ngày bận rộn, tôi tự nhủ hãy cố dành ra một khoảng lặng, ngắn thôi cũng được, để “Làm bạn với trời xanh hoặc cơn gió nhẹ man mát.”


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian