C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

[7-day challenge] DAY 7: Kẻ thù của tình yêu

[


Vậy là mọi thứ cũng đang dần ổn định vào quỹ đạo. Cuộc sống của mình ở đây và cuộc sống của anh ở đó, bằng cách nào đó vẫn hoà quyện vào cùng nhau. Ngày hôm nay, mình muốn “kể lể” một chút về tình yêu. 

Mình đã từng đọc ở đâu đó rằng tình yêu không nên bị áp đặt bởi mục đích kết hôn bởi vì kết hôn không phải cái kết của tình yêu.  Đồng ý là kết hôn không phải vạch đích cuối cùng, thực ra nó giống như mở đầu của một chương mới đánh dấu giai đoạn phát triển mới của tình yêu hai người. Không đơn thuần là thứ tình yêu tự do tự tại, lãng mạn ngọt ngào, mà giờ đây cần nhiều sẻ san và cảm thông hơn. Tình yêu đang chuyển hoá thành tình “bạn đời”, tình tri kỷ. Nhưng, chuyện “áp đặt” lại tùy thuộc mỗi quan điểm.

Đặt ra mục tiêu kết hôn trước khi bước vào tình yêu mặc dù không đảm bảo mọi chuyện sẽ đi đúng hướng, rằng chắc chắn mình sẽ kết hôn được với người mà mình sẽ yêu. Nhưng nó giống như xác định tâm thế, xác định đích đến cụ thể cho bản thân và cho đối phương. Và cũng nhờ cùng nhau hướng đến một mục tiêu cao hơn sẵn có, mỗi người trong mối quan hệ sẽ bớt mông lung và bớt để tâm đến những mâu thuẫn nhỏ nhặt hay hạn chế những gì có thể ảnh hưởng nặng nề đến mối quan hệ. Có mục tiêu rồi chưa đủ, mỗi ngày, mỗi khắc trôi qua, ta cần phải hành động một cách cam kết. Và thú thực, nó chẳng dễ dàng tẹo nào. Mỗi người đều phải tự “làm việc” với chính mình, hay cụ thể hơn là cái bên trong, cái nội tại. 

Sau những lần “thất bại” trước, mình thực sự muốn làm điều đúng đắn trong lần này. Nhưng thú thực, mọi chuyện vẫn xảy ra theo hướng mà mình không tài nào kiểm soát được, và đôi khi, mọi thứ vẫn rối tung lên. Thế rồi nghĩ lại, đâu việc gì phải khắt khe quá với bản thân mình như vậy, chỉ là một con người bé nhỏ giữa vạn vật, năng lượng và “sức ảnh hưởng” của mình cũng chỉ như một hạt cát giữa sa mạc. Vũ trụ có dòng chảy riêng của nó, có đôi lúc tình cờ rẽ ngang và trùng lặp với mong muốn của mình. 

Trong cuộc sống, mọi thứ đều thay đổi. Đó là sự thay đổi tuyệt vời, nó mang đến cho bạn ngày càng nhiều trải nghiệm, ngày càng nhiều nhận biết, ngày càng nhiều sự trưởng thành.

Hãy nghĩ việc đặt ra mục tiêu giống như kim chỉ nam thay vì kỳ vọng áp đặt lên bản thân và người khác. Mình nhớ đến câu chuyện của nhân vật Lydia trong cuốn sách Bao điều không nói. Lydia, đứa con cưng của gia đình. Lydia, một cô gái lai châu Á với bề ngoài khác biệt nhưng được nhiều người yêu quý. Nhưng Lydia lại không phải là Lydia, mà chỉ là một sự tồn tại được dệt nên bởi hàng tá kỳ vọng. Tình yêu mà cô đánh đổi bản thân để có được đã giết dần giết mòn cô. 

“Tình thương ấy, sao nó ngột ngạt, sao nó khiến cô đau đớn và khó thở đến thế. Bị giam giữ trong sự yêu thương, bị cầm tù bởi những kỳ vọng. Tại sao một chiếc váy không chỉ đơn giản là để mặc, tại sao một cuốn sách không chỉ đơn thuần là để đọc. Tại sao những món quà, trong những cử chỉ yêu thương, trong những quan tâm ân cần lại ẩn chứa những kỳ vọng song hành.”

Vậy nếu kỳ vọng có thể gây hại cho tình yêu thì điều gì sẽ nuôi dưỡng tình yêu? Lòng biết ơn.

Biết ơn những điều họ làm cho ta, biết ơn cả những điều không thể làm cho ta, hoặc đẹp đẽ hơn cả là biết ơn sự hiện hữu của họ. Có rất nhiều người, phải đến khi đánh mất mới nhận ra khoảng trống để lại của sự không-tồn-tại ấy đáng giá biết nhường nào, và chỉ cần người đó tồn tại là đã đủ.

Ngày đầu tiên của thử thách, mình đặt ra câu hỏi: “Liệu cứ bắt tay vào viết mà không có bất cứ ý tưởng, viết như một thói quen hàng ngày thì có giúp ích cho bộ máy ý tưởng, hay tái tạo năng lượng viết dồi dào hơn hay không?” Câu trả lời của mình là không hẳn. Có những ngày tốc độ viết của mình rất khá, mình đánh máy liên tục mà không thể bắt kịp được những suy nghĩ đang ào ào tuôn ra. Nhưng cũng có những ngày, mình cứ ngồi thế ngồi mãi mà không có bất kỳ ý tưởng nào để viết, chẳng hạn như hôm nay. Ngồi gần 2 tiếng đồng hồ nhưng không hoàn thành nổi số lượng chữ tối thiểu theo dự định. Nhưng chẳng phải thế mới là tự nhiên sao?

Quan trọng là mình vẫn tiếp tục, dù ngày hôm đó có cảm hứng hay không. Và điều mình nhận được sau Thử thách 7 ngày này là sự tin tưởng ở bản thân có thể cam kết với một thử thách ở một level cao hơn thế, chẳng hạn như Thử thách 10 ngày, Thử thách 14 ngày,… 

Mình đã tận hưởng những buổi sáng sớm được hoà mình vào những con chữ, mình rất vui vì đã hoàn thành Thử thách này. 

Hẹn gặp lại một ngày không xa!


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM