C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

[7-day challenge] DAY 6: The art of Simple living

[


Tiếng chim hót vang vọng trong không gian. Ríu rít từng đàn. Chỉ từ khi bắt đầu chỉ thị giãn cách xã hội, buổi sáng mới trở nên bớt tiếng máy xúc, tiếng búa nện, tiếng máy khoan,… thay vào đó là sự im lìm năm thì mười hoạ mới xen ngang một tiếng còi xe khô khốc.

Sáng nay khí trời trở nên mát mẻ, mình để cửa ban công rộng mở để đón hơi mát lùa vào căn phòng. Nhưng kèm với nó, vạn vật bên ngoài phủ lớp màu xám trầm mặc và có phần ủ dột. Đêm qua, mình những tưởng trời sẽ đổ mưa khi nhìn thấy sét lóe sáng đôi lần qua cửa sổ, nhưng thành ra lại không. Chẳng thể biết được sẽ mưa hay không mặc dù nhìn thấy dấu hiệu sờ sờ ra trước mắt như vậy.

Quay đi quay lại đã đến ngày thứ 6 của thử thách 7 ngày rồi. Ngày hôm nay, cũng như tất cả những ngày trước, mình đều không biết sẽ viết gì cho đến tận khi điều đó được viết ra. Không có dấu hiệu nào dự đoán được những suy nghĩ nào sẽ ập đến trong đầu, và những lúc bí ý tưởng mình thường ngồi nhìn quanh quất, chẳng suy nghĩ gì cả. Sáng tạo đôi khi cần sự mày mò học chỗ này một chút chỗ kia một chút nhưng đôi khi lại đòi hỏi sự “trống rỗng”. Mình đã highlight ý đó trong cuốn Zen, the art of Simple living của vị sư trụ trì Shunmyo Masuno. Cụ thể là:

Ideas or sparks actually emerge from the empty spaces within your mind – from the gaps between your thoughts. To increase the chances of teasing out those ideas from between gaps, cherish the time when you’re not thinking about anything.

 

Tạm dịch: Từ những khoảng trống trong tâm trí, hay những khoảng lặng giữa những luồng suy nghĩ, những ý tưởng xuất hiện. Bằng cách trân quý những khoảnh khắc khi tâm trí không vướng bận bất kỳ suy nghĩ nào, bạn tạo cơ hội cho thêm nhiều ý tưởng nảy mầm giữa những khoảng trống.

Mình còn nhớ trong quãng thời gian học việc ngắn ngủi ở vị trí biên tập, mình cũng được người hướng dẫn của mình căn dặn là nếu ngồi đã lâu mà vẫn bí quá không biết xử lý đoạn văn đó như thế nào thì hãy tạm gác suy nghĩ đó lại, đứng lên đi lại hoặc làm một cái gì đó khác thay vì căng thẳng và chăm chăm vào việc giải quyết nó. Mình vừa đứng dậy đi lại quanh phòng và đứng ngắm bên ngoài một lúc rồi phát hiện ra trời đã đổ mưa từ bao giờ không hay. 

Ngày hôm nay của mình bắt đầu với những bất an. Mình những muốn kìm nén những suy nghĩ cá nhân này lại vì cho rằng chúng chỉ nên thuộc về một nơi, nhật ký, thay vì blog, chỗ mà mọi người đều có thể tự do “truy cập”. Nhưng trong lúc suy nghĩ về bất an đó, mình mới nhận ra mình đã có những “vốn” sẵn có để đối phó với những thời khắc như thế này. Mình hiểu rằng lo lắng, hay bất an là vô hình và mơ hồ, chúng chỉ tồn tại trong tâm thức của chúng ta, là phát minh của sự tư duy mà thôi. Vậy nên chẳng có lý do gì để cứ bám víu vào nó cả. Và giả sử như điều ta lo lắng có khả năng tồn tại, chỉ là bị che đi dưới một vỏ bọc nào đó, thì ngồi lo lắng cũng chẳng giúp ích gì cả. Hãy hành động, hãy thực sự làm một điều gì đó. Và lo âu sẽ dần dần biến tan, nhường chỗ cho khả năng.


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM