C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

[7-day challenge] DAY 5: Viết hàng ngày có khó không?

[


Mình đã “gian lận”.

Thử thách 7 ngày được tạo ra nhằm thúc mình viết hàng ngày, liên tục trong 7 ngày. Mục tiêu lý tưởng là giúp mình duy trì thói quen viết lách, chủ động viết để tạo cảm hứng thay vì trì hoãn, đợi đến khi có cảm hứng mới viết. Thử thách này bắt nguồn từ lần mình trò chuyện với một người bạn quen trên mạng, chủ tiệm cây cảnh mà mình hay mua. Khi biết được bạn ấy là người viết content chuyên nghiệp, mình liền hỏi ngay những tips để cải thiện việc viết lách và được chia sẻ là: “Kỹ năng viết và tìm đc điểm sáng là trau dồi cá nhân và cần thời gian nên sẽ là vốn tự thân. Cậu cứ đọc nhiều, viết nhiều rồi sẽ thấy mình “lớn” hơn ở mỗi bài viết. Đấy là sự quan trọng của thực hành. Ngày có thể viết 1-2 bài, tìm lĩnh vực yêu thích, sau đó tăng số lượng bài lên hoặc tăng độ dài của bài viết, tăng độ sinh động về mặt hình ảnh (có thể vẽ hoặc minh hoạ), lâu dần sẽ phong phú hơn. Nếu bí (ý tưởng) thì đọc nhiều, còn nếu có ý tưởng thì viết nhiều, gần như là ngày nào cũng nên và phải viết cậu ạ.”

Không phải lần đầu tiên tôi nghe thấy điều này.  Trong cuốn Những kẻ xuất chúng, Malcom Gladwell đã viết: 

Ý tưởng rằng: để thực hiện hoàn hảo một nhiệm vụ phức hợp đòi hỏi mức độ luyện tập tối thiểu mang tính then chốt đã xuất hiện trở đi trở lại trong các nghiên cứu về những tài năng chuyên môn. Trên thực tế, các nhà nghiên cứu có một niềm tin tuyệt đối về mức thời gian cần thiết để đạt đến sự tinh thông thực sự, đó là con số kỳ diệu: mười nghìn giờ đồng hồ.

Vâng, luyện tập là chìa khoá của việc trở thành “chuyên gia” trong bất kỳ lĩnh vực nào. 

Mình bắt đầu việc viết lách như một sở thích, nhưng lâu dần mình muốn trở nên tiến bộ hơn và thậm chí mình còn mơ ước viết một cuốn sách được xuất bản. Nhưng đam mê không đủ để biến mơ ước thành hiện thực, mình đã nghiệm ra điều này. Dù có đam mê và năng khiếu nhưng không đủ thực hành và sự cần cù thì nó vẫn sẽ mãi nằm trong ngăn kéo. Lâu lâu mở ra rồi nhìn thấy ước mơ ngày một ảm đạm và ám một mùi rêu mốc. 

Kỹ năng viết được tôi luyện theo thời gian, và nhờ có viết mình rèn luyện được sự kiên trì, nhẫn nại. Đối với viết lách, không có chuyện ngẫu hứng trong ngày một ngày hai. Mình cứ viết, viết, viết, rồi bỗng một ngày mình nhận ra văn phong của mình không còn ngô nghê như trước. Tuy nhiên, cái hay của viết lại là chẳng lần nào giống lần nào. Mỗi lần ngồi xuống viết lại là phó mặc mình cho một hành trình mới mẻ, không tài nào dự đoán nổi. Hoặc đôi khi, viết lại là sự tương tác giữa bản thân và những điều mình viết, có lúc mình để mặc dòng suy tưởng điều khiển những gì hiện lên trên màn hình/ trang giấy, cũng có lúc mình đứng lên nắm quyền kiểm soát những điều mình muốn viết xuống bằng cách “đàm phán” với suy nghĩ của chính mình rằng. Nào là “Ý tưởng đó xoàng lắm. Hãy nghĩ ra một điều gì đó khác đi.” hay Ta đã viết điều này trước đây rồi. Không nên lặp lại nhiều quá.”

Quay lại chuyện gian lận, mình đã không viết liên tục trong 7 ngày như cam kết ban đầu. Chuyện xảy ra ngày hôm qua. Cơn đau của ngày đầu tiên đã khiến mình gần như cạn năng lượng, nguyên một ngày không làm được gì nên hồn, ngay cả ăn uống cho tử tế. Mình đã ngủ li bì nguyên cả buổi sáng và buổi chiều. Trừ những lúc ngủ được, thời gian còn lại thì mình ôm bụng hoặc rên rỉ vì cơn đau nhức khắp mình mẩy. Chỉ đến tận tối muộn, mình mới mở máy tính ra để làm nốt công việc chỉnh sửa cho tạp chí online do mình và những người bạn lập ra. Rồi sau đó, mình lại lên giường chuẩn bị đi ngủ liền bởi vì hôm sau là thứ Hai, mình phải làm việc. Cứ mỗi tháng lại có một, hai ngày định kỳ mình chẳng làm được gì nên hồn và lần này nó lại rơi trúng vào giai đoạn mình đặt ra thử thách này. Phải chăng đó là ý định thử thách mình của Vũ trụ? Nhưng dù sao thì mình cảm thấy khoẻ hơn rồi và mình cũng biết ơn ngày bị ép nghỉ ngơi như thế, có lẽ đó là cách cân bằng. 

Thời tiết trở nên xám xịt từ trưa hôm qua. Có nghĩa là hôm nay mình sẽ phải bật bóng điện lên để làm việc, thường thì vào những ngày đẹp trời, ánh sáng tự nhiên là đủ để mình làm việc.  Cũng có thể mình cần thêm chút viện trợ từ mùi hương dịu ngọt của nến thơm để có một khởi đầu hào hứng. Mình sẽ dừng bút tại đây để chuẩn bị cho một ngày mới, khởi động yoga nhẹ nhàng và sau đó chuẩn bị vào làm thôi.

Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM