C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

[7-day challenge] DAY 4: Hoa vẫn nở mỗi ngày

[


Có vẻ như tình hình giãn cách sẽ còn kéo dài khá lâu nữa. Sau một thời gian đầu bí bách, mình đã dần dần quen thuộc với Bình thường mới. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu tại nơi đây trong khi hàng loạt các đất nước khác đã đang dần bước vào giai đoạn hồi phục sau những tổn thất nặng nề từ đại dịch lần này. 

Sau ba ngày căng như dây đàn từ sáng sớm đến tối, hôm nay mình đã cảm thấy burnout. Dù sao thì cũng khá may vì mình có hôm nay và ngày mai để recharge. Mình sẽ hạn chế làm những gì liên quan đến công việc, dành chút chút thời gian cho Magazine và phần còn lại là cho sách, cho tô tranh và cho quality time với người thân yêu. Thật vui khi lại có thể làm việc hết sức và nghỉ ngơi hết mình. 

Sau vài ngày làm việc tại chỗ mới, mình càng khẳng định đúng là mình thích làm việc độc lập hơn là làm việc nhóm. Khả năng làm việc độc lập của mình khá ổn, mình có thể tự vạch ra cho bản thân những danh sách công việc trong ngày và thoải mái cân đối thời gian để hoàn thành những mục tiêu đề ra. Đôi lúc mình cũng có thể hoà nhập và phối hợp với hoạt động của nhóm, cùng nhóm tiến hành một dự án nào đó nhưng chỉ nên là một phần vừa phải thôi. Hoặc là mình làm việc độc lập, tự mình quản lý bản thân hoặc quản lý người khác. Mình vốn không thích có cảm giác dưới ai đó, hoặc bị “quản chế” hay “giám sát”. 

Thực ra là mình đang cố gắng viết trong khi nói chuyện điện thoại với bạn trai. Từ lúc bạn ấy chuyển tới San Fran thời gian của hai đứa lệch nhau nên mình toàn phải tranh thủ nói chuyện với bạn ấy bất cứ lúc nào có thể. Thường thì rơi vào khoảng tầm 7h-8h sáng, một chút buổi trưa và có thể một chút buổi tối trước khi mình đi ngủ. Từ lúc bắt đầu Thử thách 7 ngày thành ra mình lại “ăn gian” một xíu thời gian nói chuyện của hai đứa vào buổi sáng. Cũng may là anh và mình đều có thể tự tìm thấy niềm vui trong những hoạt động cá nhân khác, nên không có vấn đề gì. Lúc mình tập yoga thì anh ấy đi tập gym chẳng hạn. Riêng có cuối tuần là mình đã bày tỏ với anh rằng mình muốn có Quality time, bù đắp cho những ngày trong tuần chỉ vùi đầu vào công việc và chỉ có thể “lướt qua” nhau. Anh đồng ý và mình cũng rất vui vì anh hiểu được ý mình.

Cuốn sách hiện tại mình đang đọc có tên Hoa nở mỗi ngày. Cũng một thời gian trôi qua kể từ lần cuối cùng mình đọc một cuốn tiểu thuyết dày như thế. Điều mình thích nhất ở những cuốn sách dày đó là nó sẽ dẫn dắt ta đi hết cuộc đời của nhân vật trong chuyện. Câu chuyện kể về Violette, một cuộc đời gian truân và nhiều biến cố. Bất hạnh như một màn sương bao phủ lên cuộc đời cô từ khi còn tấm bé, đến khi cô gặp chồng, và sinh con gái đầu lòng. Cô dành hết tình yêu và sự chú tâm cho đứa con bé bỏng, những tháng ngày hạnh phúc chớm nở. Rồi tàn lụi. Một sự việc đau lòng xảy ra cướp đi sinh mạng cô bé, quãng thời gian sau đó đối với Violette là địa ngục là tận cùng của nỗi đau. Có thể nói cô đã chết vào cái ngày cô nhận được tin báo. Cho đến một ngày, gói hàng bí mật gửi đến đích danh cô đã dẫn lối cô đến khu nghĩa trang nơi con gái cô được an nghỉ. Và rồi sự hồi sinh được ươm mầm từ vùng đất của chết chóc, như loài chim phượng hoàng tái sinh từ tàn tro của chính mình.

Tình yêu, sự sống, cái đẹp,… vẫn luôn ở đó trong mỗi chúng ta. Mình rất thích câu trích dẫn này ở bìa cuối của sách “...sự sống là mầu nhiệm, hy vọng vẫn còn đó, hạnh phúc lại có dịp được hồi sinh khi hoa kia được thay nước, khi chính con người vẫn tin vào cuộc đời.”

Có thể mình sẽ viết một bài review ngắn về cuốn sách sau khi đã hoàn thành nó (dự kiến là cuối tuần này).

Thường vào những khoảng dừng ngắn mỗi khi mình không biết viết gì tiếp theo, mình sẽ nhìn xung quanh, nhìn lên những bức tranh được treo trên mảng tường trắng, nhìn bức tranh còn đang tô dở trên giá gỗ, rồi đưa mắt sang những chậu cây tề tựu góc ban công và rồi “an phận” ở vùng trời trên cao cùng toà nhà cao tầng trước mặt. Đầu mình vẫn còn hơi nặng nặng, có những lúc trống rỗng suy nghĩ nên mình chẳng biết viết gì. Cũng có những suy nghĩ vụt thoáng qua nhưng lại chẳng đủ sức nặng để hạ cánh trên trang viết. Hoá ra, cũng có những lúc như thế này, ngồi hoài, ngồi mãi mà chẳng viết nổi thứ gì nên hồn. Dù sao thì đây cũng chẳng phải nhật ký nên không phải cái gì cũng có thể viết ra, trí não mình đôi lúc hoạt động như bộ máy lọc chỉ đạo cái này viết đi cái này bỏ qua vì không xài được. Thật buồn cười khi đôi lúc mình chẳng hiểu là ai đang điều khiển ai, “mình” hay nó-trí não của mình? 

Dù khá chật vật nhưng mình đã viết xong được số lượng chữ theo quy định rồi. Cảm ơn bản thân vì đã cố gắng!

Hẹn gặp vào ngày thứ năm của Thử thách 7 ngày nhé!


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM