C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

[7-day Challenge] Day 3: Cân bằng

[


Sau hai ngày hoạt động hết công suất từ sáng sớm đến tối, có vẻ như hôm nay cơ thể mình đã ngấm mệt. Sáng nay, mình đã ngủ dậy hơi muộn so với mục tiêu đặt ra nhưng không sao cả vì mình vẫn đang viết đây. 

Từ hôm bắt đầu Thử thách viết 7 ngày, mình không viết morning journal nữa. Bởi thời điểm mình dành ra để viết cho thử thách trùng với thời điểm mình thường viết morning journal, mà thường thì viết xong cũng là lúc mình cần phải sẵn sàng vào công việc 8 tiếng.

Làm thế nào để lắng nghe cơ thể trong khi vẫn có thể tiếp tục duy trì lịch trình mà mình mong muốn? Có phải mình đang vắt kiệt cơ thể không, mình cảm giác năng lượng cứ xuống dần xuống dần, ngày thứ nhất thì hăng hái và tốc độ viết khá nhanh, đến hôm qua thì chậm hơn và hôm nay thì khỏi nói, mình cứ ngồi đờ ra mà không biết phải viết gì. Dù sao cũng không thể trách bản thân mình được, thời điểm mình bắt đầu Thử thách viết 7 ngày trùng với khởi đầu công việc mới của mình và nó cũng là những ngày bận rộn. Hễ đóng máy tính lại, kết thúc cả ngày làm việc là mình lại cảm thấy mệt rã rời chẳng muốn nấu nướng, thậm chí ăn uống. Mình nghĩ cần phải điều chỉnh lại một chút những hoạt động khác trong ngày, đan xen nghỉ trưa thay vì nằm chơi điện thoại để buổi chiều có sức làm việc. Mình cần phải cân nhắc bỏ những hoạt động không giúp ích cho một ngày hiệu quả, và nghỉ ngơi khi có thể. Tuy có hơi vất vả, có lẽ một phần bởi mình chưa quen với nhịp độ mới sau hai tháng nghỉ ở nhà còn một phần là do mình chưa biết cách điều tiết lịch trình hợp lý, nhưng mình thấy vui vì đã có thể chia cuộc sống ra làm công việc và nghỉ ngơi.

Mình có thói quen vừa viết vừa theo dõi tốc độ viết của bản thân và theo như mình thấy, hôm nay mình có thể sẽ mất khá nhiều thời gian. Lúc này đã là hơn 7 giờ, và mình sẽ phải hoàn thành bài này vào lúc 7:30 do vậy mình cần phải đẩy nhanh tốc độ viết hơn nữa thì may ra mới kịp.

Mặc dù đã nhiều lần viết về chủ đề Biết ơn, nhưng mình chưa bao giờ hết cảm hứng để viết. Cứ thi thoảng mình lại tìm thấy một vài điều đáng để biết ơn. Chẳng hạn như tối qua, khi nhắn tin với bác về chuyện một người bác khác trong nhà đang ốm nặng. Mình bỗng hiểu ra, khi một người trong nhà mắc bệnh nặng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của những người thân thiết xung quanh. Ảnh hưởng về mặt tinh thần là điều không thể bàn cãi và còn ảnh hưởng về sức khoẻ nữa. Cuộc sống của người đó phần nào bị gián đoạn và nhịp độ sẽ trở nên chậm hơn. Đối chiếu với bản thân hiện tại, mình nhận ra rằng mình đã được ưu ái quá nhiều. (Trộm vía) sức khoẻ của bố mẹ mình đều rất ổn, ngoài ốm vặt ra thì đều rất mạnh khoẻ, họ có thể làm việc hăng say và tự lo cho cuộc sống của chính họ (và của nhiều người khác nữa). Chưa một lần nào, mình phải lo cho bố mẹ bởi họ có thể tự giải quyết được vấn đề của bản thân, mà còn dư khả năng lo thêm cho mình nữa. Nhờ vậy, mình mới có thể tự do tự tại và yên tâm ngồi đây viết như thế này. Đấy chẳng phải là điều mình nên biết ơn sao? Giả sử như bố mẹ mình cứ đau ốm hoài, thì mình sẽ không thể vì ý thích nhất thời là chuyển đến sống ở một thành phố khác, “kén cá chọn canh” mãi và lông bông suốt 2 tháng trời không được công việc nào tử tế nhưng cũng chẳng quá lo lắng về điều đó, cứ ung dung và đủng đỉnh.

Mình muốn được chăm sóc cho ai đó khác. Và hiện tại mình có cơ hội thực hiện điều đó. Thời gian qua, mình bắt đầu suy nghĩ đến việc nuôi mèo và đang trong quá trình thực hiện mong muốn đó. Hy vọng những thay đổi nho nhỏ này sẽ mang đến cho hiện tại của bản thân mình thêm phần “hoan hỉ”.

Đúng rồi, hiện tại. Mặc dù không rõ tương lai sắp tới sẽ ra sao, thế nhưng mình sẽ tập trung vào hiện tại, và hiện tại là cuộc sống của mình là ở đây. Một trong những tác giả yêu thích của mình, Eckhart Tolle có câu trích dẫn nổi tiếng như sau: 

Realize deeply that the present moment is all you ever have. Make the Now the primary focus of your life. Tạm dịch: “Nhận thức sâu sắc rằng khoảnh khắc hiện tại là tất cả những bạn có. Hãy biến cái Bây giờ thành mối quan tâm chính trong cuộc sống của mình.”

Đến lúc này thì mình hoàn toàn tin rằng mình có khả năng hoàn thành ngày thứ 3, điều mà khi mới bắt đầu mình khá hoài nghi. Mặc dù khởi đầu có hơi chật vật một chút nhưng chỉ cần kiên nhẫn và kiên định theo đúng mục tiêu đã đề ra thì dù có hơi muộn thì mình cũng đã làm được, điều này đánh dấu một nửa non chặng đường đã được đi qua, giờ đây, mình đã gần tới vạch đích hơn một chút. Chạm đích là quan trọng, nhưng mình cũng rất enjoy hành trình, chặng đường đến đích cùng những điểm lên và xuống của nó.

Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM