C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Thời đại của chúng ta

T

Và đó là kết thúc câu chuyện về Bruno và gia đình cậu. Dĩ nhiên toàn bộ chuyện này xảy ra cách đây rất lâu rồi và chẳng có chuyện gì giống như thế còn có thể lại xảy ra nữa.
Trong ngày tháng và thời đại này thì không.

.
.
.

Cứ thế nhẹ nhàng, rồi thình lập ập tới hạ đo ván tôi chỉ bằng những dòng chữ vô hại kia.
Tựa như sức mạnh đã giúp tôi chống đỡ bấy lâu nay đột ngột bỏ đi mà không báo trước một lời, hoàn toàn mất thăng bằng, xây xẩm mặt mày và đổ gục xuống nền đất lạnh như băng, để lại tôi nằm đó không thể nhấc mình lên nổi. Cảm giác như một tay võ sĩ, sau khi lãnh một cú knock out nhớ đời, tôi đổ gục xuống sàn đấu, ngay thời điểm vừa dứt những dòng cuối cùng trong cuốn sách Chú bé mang pyjama sọc.

Vẫn nằm đó, im thin thít, cố gắng tập trung chút sức ít ỏi cuối cùng để kéo tâm trí quay trở lại. Đây là một câu chuyện ám ảnh trí tưởng tượng ư, có vẻ như cách diễn đạt đó còn hơi “nhẹ tay” so với những bí mật được chứa đựng trong cuốn sách nhỏ này. Đóng lại, nhưng cuốn sách không vì thế mà trở nên câm lặng, bởi nỗi đau đến bàng hoàng và nặng nề ấy, vẫn còn đang gào thét, và có lẽ sẽ còn nán lại nơi đây trong một thời gian nữa.

 

Một hàng rào ngăn cách, chia thành hai nửa thế giới.

Một hàng rào ngất ngưởng với “những búi dây thép gai khổng lồ” và “những thanh sắt nhọn hoắt tua tủa đâm ra khắp xung quanh”. Một hàng rào trải dài tít tắp không thấy đâu là điểm dừng, sừng sững ở đó, không thể dỡ xuống.

Chính xác thì đâu là sự khác nhau?… Và ai là người quyết định…người nào bên này hàng rào, người nào ở bên kia hàng rào

Một câu hỏi ngây ngô đến thế, xót xa đến thế của một cậu bé 9 tuổi. Tôi tự hỏi liệu cái đáng sợ, điều thực sự ngăn cách con người với nhau có phải là hàng rào dây thép gai vô tâm vô tính, tàn nhẫn lạnh lùng đó không?

Nhãn mác, ở đây được hiểu là bất kỳ những đánh giá chủ quan, một định kiến về một con người nào đó. Nó len lỏi trong từng cuộc chuyện trò, luồn lách trong những suy nghĩ và kiên quyết bám trụ lại bên trong trí óc của chúng ta.

Đôi khi nó nằm trong lời đánh giá của một người thứ ba, đôi khi là một sự việc xảy ra trong thời điểm quá khứ mà ta chứng kiến, đôi khi là nguồn gốc hay đặc điểm gốc gác, đôi khi đơn giản hơn nhiều đó là vẻ bề ngoài … Điểm chung ở đây là: chúng đều là những dữ liệu giới hạn và đơn lẻ. Trong khi đó, một con người, một nhân cách, hay một cuộc đời không phải chỉ được tạo nên bằng một vài dữ liệu sơ sài, mà là cả một chuỗi những mắt xích liên quan đến nhau, phức tạp và biến hóa. Để hiểu được một con người, ta cần rất nhiều thời gian, có khi một vài năm, có khi cả cuộc đời, cũng có khi mãi mãi ta cũng không thể hiểu hết được. Vậy nên, chẳng gì ngạc nhiên khi người ta vội vàng gắn cho mọi người xung quanh cái mác A, B, C D.

Một vài cá nhân khủng bố không biến toàn bộ những người theo đạo Hồi trở thành những cá nhân nguy hiểm nhất hành tinh.

Một vài vụ ăn cắp vặt được đăng trên truyền hình không có nghĩa rằng toàn bộ du học sinh người Việt tại Nhật đều là những kẻ hám tiền, trộm cắp.

Có đúng không nếu như ta cứ khăng khăng bám lấy thứ nhãn mác mà không chịu dứt nó ra, bó hẹp bản thân vào những suy luận kiểu như thế? Phải chăng làm thế là ta từ chối để trí óc mình được mở mang, được tiếp cận với mảnh ghép trí tuệ và xúc cảm bên trong những con người mà ta có dịp được làm quen, được tiếp xúc-những người lạ và cả những người quen thân thiết?

Người lớn như chúng ta, đinh ninh rằng mình biết rất nhiều, và có thể phân biệt rõ ràng cái gì là tốt, cái gì là xấu.

Thực sự như vậy chăng?

Đôi khi tôi ao ước rằng dù trưởng thành, con người ta vẫn giữ lại được sự tò mò và cởi mở của trẻ thơ để luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ diễn ra xung quanh, không bó buộc hay quá cứng nhắc trong một khuôn mẫu nhất định. Tôi tin đây mới đúng là cách mà chúng ta nên làm khi đánh giá một con người.

 

Hãy hạ xuống

Chúng ta vui mừng, thở phào nhẹ nhõm khi được sống ở một chốn yên lành, trong một thời đại hòa bình. Chiến tranh là một thứ gì có vẻ xa xỉ và viển vông, ấy vậy nhưng những tội ác, những hận thù thường xuất hiện từ những gì ta không lường trước được, tại những nơi tưởng chừng như an toàn nhất. Một thái độ thù địch, căm ghét với người gốc Do Thái đã tạo ra một trong những cuộc chiến khét tiếng tàn bạo nhất lịch sử nhân loại. Vậy ai có thể đảm bảo rằng nạn phân biệt chủng tộc hay kỳ thị giới tính,… trong thời đại này sẽ không dẫn đến một kết cục tương tự?


Vậy thì:

Hãy hạ xuống được không.

Hãy đạp đổ được không.

Những hàng rào của định kiến và nhãn mác.

Những hàng rào trong trái tim chúng ta.

Nhìn mỗi con người, như một cuốn tiểu thuyết: biến hóa đa dạng, như một bảng sắc màu: có đen nhưng cũng có trắng, có cả vàng và hồng… nữa. Để những câu chuyện đau thương như trên sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Ai mà biết được, rằng sẽ


…chẳng có chuyện gì giống như thế còn có thể lại xảy ra nữa.
Trong ngày tháng và thời đại này…

 

1 Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM