C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Nhật ký đọc sách thời bận rộn (Phần 1)

N

Có một câu nói như thế này trong cuốn tự truyện Tôi nói gì khi nói về chạy bộ của Haruki Murakami:

Con người lẽ tự nhiên sẽ tiếp tục làm những gì mình thích, và thôi không làm những gì mình không thích.

Thiết nghĩ, không có câu nào phù hợp hơn thế để dẫn dắt, và mở đầu cho bài viết này. Như bạn đã biết (hoặc không biết), thời gian này là một thời điểm khá chộn rộn, đấy là tôi đã biến tấu từ ngữ theo một cách nói giảm nói tránh. Nhìn lại những căng thẳng, bất an, áp lực, mà phần lớn là từ sự hỗn độn hiện tại gây nên, tôi càng đinh ninh rằng mình là một đứa cuồng “sự trật tự”, đáng lẽ ra tôi phải ngờ ngợ cái điều này ngay lần đầu tiên được tiếp xúc với luồng tư tưởng mới mẻ có trong cuốn sách Nghệ thuật bài trí của người Nhật mới đúng, nó thể hiện trong chính cái cách tôi hứng khởi và kiên trì thực hành những hướng dẫn dọn dẹp, sắp xếp mà tác giả Marie Kondo trình bày trong cuốn sách làm nên tên tuổi của chị.

Vâng, tôi là kiểu người thích những lề thói quen thuộc, những trình tự quen thuộc, tôi tự thấy bản thân khó thích nghi, và đôi khi còn cực kỳ căng thẳng trước những gì mới lạ và bất ngờ. Với tôi, mọi thứ tốt hơn hết nên được trình bày, hay được vận hành theo những quy luật, hay những trật tự, hay dự định sẵn có.  Ở đâu đó tôi nghe nói Vũ trụ được hình thành từ sự hỗn loạn, nhưng chính sự hỗn loạn ấy đã tạo nên một trật tự mới, hình thành nên vũ trụ mà ta có hiện nay. Phải chăng sự hỗn loạn hiện tại trong cuộc sống sẽ mang đến cho tôi một trật tự mới, một trật tự tốt đẹp hơn hay không?

Hình như tôi lan man quá rồi…

Quay trở lại điều đang nói, dù không thể ngó lơ sự tồn tại của những thay đổi đường đột trong cuộc sống hiện tại, cũng như không thể giả đò rằng chuyện tinh thần đang phải hứng chịu những xáo trộn là không xảy ra, nhưng tôi vẫn có thể lựa chọn cách mình phản ứng lại những điều đó, bằng chứng là tôi vẫn cố vớt vát, và cố gắng hết sức để thiết lập một khoảng thời gian cho những thói quen cũ, những thói quen mà tôi chắc chắn là tốt cho chính mình.

Và bài viết này, như đã được chỉ ra trong tiêu đề của nó, là một bài viết về thói quen đọc sách của tôi.

Đọc sách chắc chắn đòi hỏi sự quyết tâm và cống hiến thời gian. Nhất là với những người luôn bận rộn, hay với cả những người bình thường như tôi nhưng ở trong những thời điểm bận rộn. Trong thời đại hiện nay, thật khó để chú tâm đọc một cuốn sách, bởi một thiết bị cầm tay di động luôn sẵn sàng phục vụ chúng ta các chương trình giải trí, thư giãn bất cứ lúc nào rảnh rỗi. Nhưng, như tôi vẫn cứ nhai đi nhai lại, về quyền làm chủ hành động và suy nghĩ là phụ thuộc vào mỗi cá nhân, cụ thể trong trường hợp này có nghĩa là ta luôn có lựa chọn đặt chiếc điện thoại xuống (hay chiếc điều khiển ti vi xuống) và nhấc cuốn sách lên.

Như tôi đã đọc ở đâu đó, có thể là trong một bài viết của chị Chi- The Present Writer, đại khái nói rằng tất cả mọi người đều có thể viết một dòng trạng thái, khá nhiều người có thể viết một bài blog, nhưng không phải ai cũng có thể viết và xuất bản một cuốn sách. Việc xuất bản một cuốn sách, chưa nhận xét về nội dung như thế nào, hay giá trị của cuốn sách được nhìn nhận ra sao, thì có một điều không thể phủ nhận là công việc này hao tốn khá nhiều thời gian, đôi khi nó có thể là một công trình bền bỉ kéo dài hàng chục năm trời; và công sức không chỉ của người viết, mà còn của đội ngũ ban biên tập, xuất bản, thiết kế… Những ấn bản chỉn chu và được kiểm duyệt gắt gao liệu có nên được đặt lên cùng một bàn cân để so sánh với những mớ tin tức được sản xuất ăn liền?

Đành rằng, nhìn tận mắt, nghe tận tai quý hơn bằng xem sách, nhưng các điều ta có thể quan sát đặng sao có thể sánh kịp với những điều sách vở để lại, bởi nó tóm lược cho ta biết bao thế kỷ suy tìm và kinh nghiệm mà nếu ta phải tự mình tìm lại, tuổi thọ của ta không làm sao cho phép. Vậy ta phải đốt giai đoạn và chỉ có sách là “miễn” được cho ta công trình khổng lồ ấy mà thôi. – Tôi tự học, Thu Giang Nguyễn Duy Cần

Nói tới nói lui tất cả những điều trên cũng như một cách tôi tự nhắc bản thân mình rằng, phải đọc và đọc nhiều hơn nữa.

Tuy nhiên càng đọc nhiều mới thấy là không phải lúc nào cũng vớ được một cuốn sách “đồng thanh tương ứng”, vậy nên khi đọc được một tác phẩm hay, tôi rất nóng lòng muốn chia sẻ, đôi khi là qua việc trích dẫn một đoạn mà mình gật gù tán thưởng, hoặc  thì giờ thì tôi sẽ ngồi xuống viết một bài review hoàn chỉnh. Bạn có thể tìm đọc những bài review sách trong blog này bằng từ khoá #lalabooks hoặc #reviewsach.

Khoảng thời gian eo hẹp trong thời gian này thực sự đã giúp tôi thanh lọc rõ ràng những cuốn sách mà tôi muốn bỏ thời gian vào đọc, và một cuốn sách sẽ được nhận định là hay nếu như tôi dành hầu hết quỹ thời gian rảnh ngắn ngủi để đọc, bởi cảm giác thôi thúc muốn đọc liền mạch hết cuốn sách. Phần tiếp theo của bài viết sẽ điểm qua những cuốn sách hay mà tôi có dịp được đọc thời gian vừa rồi.

Cuốn sách 1:

Muôn kiếp nhân sinh, Nguyên Phong.

Bất cứ một hành động nào cũng tạo ra một nhân, và đã có nhân thì ắt phải có quả. Đó là quy luật của Vũ trụ.

Tôi được biết đến cuốn sách này đầu tiên là do cậu em họ của mình giới thiệu. Cuốn sách giành được thiện cảm của tôi ngay lần đầu tiên bởi tên tác giả là Nguyên Phong được in trang trọng trên bìa, ngay phía trên tựa đề cuốn sách. Nguyên Phong là một trong những tác giả nổi tiếng về đề tài tâm linh, kết hợp với nhiều kiến thức khoa học thường thức. Tôi đã có dịp được đọc cuốn sách phóng tác nổi tiếng của ông có tên gọi Hành trình về Phương Đông và đặc biệt yêu thích cuốn sách này. Bỏ qua những lùm xùm xung quanh lai lịch của cuốn Hành trình về phương Đông, giá trị to lớn mà cuốn sách mang lại, xét về mặt tinh thần, là điều không thể chối cãi.

Chuyện là thời điểm sách được cậu em giới thiệu thì tôi vẫn ở Nhật, đồng nghĩa với việc mua một cuốn sách tiếng Việt không được biết đến rộng rãi như vậy là hơi khó, nên tôi  chỉ ghi nhớ trong đầu cái tên sách và định bụng khi nào gặp thời điểm thích hợp thì mới cân nhắc nên có mua hay không. Rồi tình cờ thế nào, sau đó, tôi liên tục bắt gặp hình ảnh cuốn sách được chia sẻ bởi những người mà tôi follow, và cả bởi một vài người bạn trên mạng xã hội nữa. Sự xuất hiện đều đặn của cuốn sách này đã biến đổi sự tò mò đơn thuần đối với cuốn sách thành niềm hứng thú mãnh liệt hơn. Vậy là vào một ngày đẹp trời tháng 9, không lâu sau khi quay lại Việt Nam, tôi đã sở hữu cuốn sách này.

Đây là một cuốn sách được viết dựa trên những ghi chép về những chia sẻ về câu chuyện tiền kiếp của một người bạn của chính tác giả, một nhân vật giấu tên được cho là doanh nhân được nhiều người biết đến. Nhờ những mối nhân duyên trong kiếp này, nhân vật đã được kinh qua những trải nghiệm hiếm có, “dịch chuyển” về tiền kiếp, nhìn thấy một phần những kiếp sống trước đây của mình, trong các thời đại Atlantis, và Ai Cập cổ đại.

Ngoài những sự kiện mang tính cá nhân của nhân vật, cuốn sách còn chứa đựng khối lượng lớn những thông tin uyên bác, thâm sâu về lĩnh vực khoa học, lịch sử, và tôn giáo. Men theo câu chuyện về tiền kiếp của nhân vật, chúng ta một lần nữa như được nhìn thấy trước mắt một  bản tóm lược về một đế chế hùng mạnh đã từng tồn tại, một đại lục lớn với nền văn minh vĩ đại đã bị quét sạch xuống dưới đáy đại dương cách đây hai ngàn năm, hay về một nền văn minh cổ đại đã bị tận diệt như thế nào, mà hầu hết những kết cục trên đều là những cái chết được báo trước, với sự góp sức của con người.

Tất cả đều dẫn dắt đến những suy nghiệm lớn, những bài học sâu sắc về chủ đề xuyên suốt cuốn sách- luật Luân hồi và Nhân quả.

Với cá nhân tôi, đây là một cuốn sách đáng đọc, với cả những ai không tự thấy bản thân mình là một người quan tâm đến chủ đề về tâm linh. Bởi ngoài những giá trị về mặt tâm linh, cuốn sách còn tổng hợp khá nhiều những dữ liệu, tri thức về thực tế chính cuộc sống hiện nay của chúng ta, đan xen với những chứng minh mang tính khoa học, và sợi dây liên kết với những sự kiện lớn đã từng xảy ra trong lịch sử.

Cuốn sách giúp ta nhìn ra rằng hiện tại này không phải chưa từng xảy ra trước đây, mà phần nào đó, phải chăng chỉ là sự lặp đi lặp lại của những gì đã diễn ra trong quá khứ. Nhưng vấn đề là, liệu lần này chúng ta có học được bài học gì, có rút ra được kinh nghiệm gì từ những điều đã xảy ra, để thoát khỏi cái vòng u mê luẩn quẩn này không? Cuốn sách này ít ra sẽ khiến chúng ta đặt câu hỏi, một hành động cần thiết để khởi động hành trình tìm kiếm lời giải đáp.

Cuốn sách thứ 2:

Tôi nói gì khi tôi nói về chạy bộ, Haruki Murakami

Con người lẽ tự nhiên sẽ tiếp tục làm những gì mình thích, và thôi không làm những gì mình không thích. Phải thú nhận rằng, cái gì đó gần với ý chí quả cũng đóng một vai trò nhỏ trong đó. Nhưng một người dù có ý chí mạnh thế nào chăng nữa, dù y có ghét thất bại bao nhiêu đi chăng nữa, song nếu đó là một hoạt động y không thực sự để tâm, y sẽ không duy trì nó được lâu. Cho dù y có làm, điều đó cũng sẽ không có lợi cho y.

Có lẽ chẳng cần thêm bất cứ lời bình luận hay giới thiệu về tác giả của cuốn sách, một cái danh  đủ để khiến chúng ta an tâm về bất cứ nội dung nào được trình bày phía sau lớp bìa sách. Giả như Tôi nói gì khi tôi nói về chạy bộ được chắp bút dưới tên một tác gia nào khác, có lẽ tôi sẽ cần cân nhắc khá nhiều thời gian cho đến lúc quyết định mua về đọc. Tuy vậy, dù yêu thích tác giả đến mấy, tôi cũng tự nhủ bản thân không nên đặt quá nhiều kỳ vọng nào để có thể thưởng thức tác phẩm một cách trọn vẹn và công bằng nhất.

Nhưng hoá ra việc không kỳ vọng cũng không khó khăn đến vậy, bởi cũng phải hơn chục năm rồi, tôi mới đọc lại một tác phẩm của Haruki Murakami, ý là tôi chỉ nhớ là những tác phẩm ấy hay, nhưng hay như thế nào thì tôi chịu. Thời điểm tôi mê đắm lỗi văn phong lạ lùng, trí tưởng tượng siêu phàm của nhà văn này là quãng thời gian học cấp 3 cho đến thời điểm những năm đầu của cuộc sống sinh viên, những Rừng Nauy, rồi đến Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời, rồi Người tình Sputnik, Biên niên ký chim vặn dây cót, Kafka bên bờ biển, Xứ sở kỳ diệu và chốn tận cùng tàn bạo của thế giới, và còn chưa kể đến cuốn Ngầm vẫn đang dang dở trong từng ấy năm.

Lần đầu biết đến cuốn sách, tôi cứ ngỡ cuốn Tôi nói gì khi nói về chạy bộ sẽ là một tác phẩm giả tưởng, hư cấu khác dựa trên cuộc sống hiện thực của ông, tôi đã sơ suất khi bỏ qua bức hình chính tác giả đang chạy bộ được in trên bìa cuốn sách  vội vàng đưa ra nhận định nhầm phía trên. Phải đến khi đọc những dòng giới thiệu, tôi mới chắc chắn đây là một tác phẩm tự truyện. Một bất ngờ thú vị đây. Ngài Murakami nói gì khi nói về chạy bộ? Tại sao lại là về chạy bộ mà không phải thứ gì đó có dính líu đến việc viết tiểu thuyết, thứ mà tôi tin chắc ai ai cũng tò mò như mình?

Về hình thức, cuốn sách này tựa như một kiểu nhật ký, tuy nhiên các phần được gắn kết với một đề tài chung. Lướt qua đôi dòng đầu tiên của phần lời tựa, tôi lập tức bị lôi cuốn bởi chất Haruki Murakami, bởi giọng văn hóm hỉnh, giản dị nhưng có sức hút mãnh liệt của ông không suy chuyển cho dù viết về một đề tài tưởng chừng quá đỗi tầm thường- chạy bộ. Trong cuốn sách, tác giả chia sẻ về niềm yêu thích đối với bộ môn chạy bộ, sự nghiêm túc trong tập luyện, đôi khi có phần quá nghiêm khắc, không khác gì chương trình luyện tập của một vận động viên nhà nghề, về lý do mà ông lựa chọn bộ môn chạy bộ, những trải nghiệm thú vị cũng những suy nghiệm sâu sắc xoay quanh thói quen bình dị này.

 Murakami không đưa vào cuốn sách này nhiều chi tiết liên quan đến đời viết văn của ông, song đôi điều ông nói đến cũng đã là quý báu đối với những ai muốn hiểu rõ về sự nghiệp lâu bền và nhiều thành quả của nhà văn kiệt xuất này – Publisher Weekly.

Cũng trong cuốn sách, ngài Murakami cũng hào phóng hé lộ một phần một phần chia sẻ đủ để thoả mãn cái sự tò mò về điều đã góp phần đưa ông dấn thân vào con đường viết tiểu thuyết, và sau này trở thành một tiểu thuyết gia có công trình sáng tác được đánh giá cao về chất lượng cũng như năng lượng sáng tác bền bỉ, vô hạn. Tôi tự nhủ, nếu cứ nhìn cái cách ông bền bỉ tập luyện và kiên trì với bộ môn chạy bộ này thì có gì khó để tìm ra câu trả lời tương tự cho việc ông đạt được những thành tựu lớn lao trong một cái nghề lâu nay vốn được xem là bất ổn định và thất thường.

Là một cuốn tự truyện nên dĩ nhiên là ông tự viết về bản thân mình, nhưng chắc chắn nếu chỉ có như vậy thì là Haruki Murakami hay ai đi chăng nữa, cũng không thể biến một tác phẩm dở thành một tác phẩm hay, và được yêu thích. Cái hay của việc đọc sách cũng nằm ở đó, khó lòng bị danh tiếng của cha đẻ của tác phẩm làm cho việc đánh giá của ta bị lệch lạc đi. Sự yêu thích của ta đối với tác giả đôi khi cũng khó lòng cứu vớt được nếu tác phẩm đó không tác động đến cảm xúc của ta. Tôi tự hỏi phải chăng ta cũng có thể rạch ròi và khách quan như vậy trong những mối quan hệ tình cảm? Sự cân bằng giữa lý trí và tình cảm đâu đó có thể áp dụng trong cả việc đọc sách và cuộc sống bên ngoài được chăng?

Một lần nữa, tôi lại bị thuyết phục bởi Haruki Murakami, nhưng lần này có chút khác biệt, bởi sự thuyết phục này đến từ niềm cảm phục thái độ sống nguyên tắc và hết mình của ông, nhưng hơn hết, là tôi ngưỡng mộ sự tự ý thức và hiểu chính bản thân mình của ông. Điều mà tôi đã và đang rất cố gắng để làm được. Cuốn sách đã thức tỉnh một điều gì đó bên trong tôi, và đó chẳng phải là điều lớn lao nhất mà ta có được khi gặp được một cuốn sách hay đó sao.


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

1 Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Cart

Chủ đề

Dấu trang của CHAM

Dòng thời gian