C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Hãy chảy trôi. Hãy vàng rực

H

Hay những điều đọng lại sau cuốn tiểu thuyết “Những ngày tươi đẹp” của Jennifer Niven


Hẳn với những ai đã từng đọc cuốn tiểu thuyết này sẽ đồng ý với tôi rằng đây là sự kết hợp tài tình và khéo léo của những áng văn tươi đẹp nhất và tối tăm nhất. “Những ngày tươi đẹp”, những tháng ngày tôi cảm thấy muốn hòa vào làm một với hai nhân vật chính, để sống, để tận hưởng. Những bất ngờ nho nhỏ trong hành trình khám phá vùng quê địa phương, những tình cảm gia đình sâu sắc, những đam mê nồng cháy của tuổi trẻ,…Đó chỉ là một vài trong số những “nốt thăng” bay bổng, nhẹ nhàng của cuốn sách. Càng tiến gần hơn đến những trang sách cuối cùng, tôi càng cảm thấy sự nghẹn ngào đang bóp chặt trái tim. Để rồi đến một lúc tôi chết lặng. Rồi òa lên khóc nức nở. Trang trước nối tiếp trang sau, đau đớn đến vỡ vụn, tan nát và bội phần dữ dội theo từng ngón tay tôi lật dở.  Nỗi đau cho dù có cố gắng kìm nén cũng không sao làm nổi.

Có biết bao nhiêu thông điệp ý nghĩa được đan cài trong cuốn sách, và tôi tin rằng bất kỳ ai cũng đều có thể tìm thấy sự đồng điệu khi đọc “Những ngày tươi đẹp”.

Với tôi cũng vậy. Đâu đó trong câu chuyện mà tác giả kể có những điểm mà tôi thực sự tâm đắc. Đó cũng lại là những dư vọng còn “ám ảnh” sâu sắc trong tâm trí tôi sau khi gấp cuốn sách lại.

Nhãn mác

Nhân vật Finch quả là một trong những nhân vật thú vị nhất mà tôi từng biết. Xuyên suốt cuốn sách, tôi đã đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, không sao theo kịp trước sự biến hóa chóng mặt của chàng trai ấy.

Finch có thể là bất kỳ điều gì. Bất kỳ điều gì cậu ấy muốn.

Finch cây hài trong lớp, Finch mê thể thao, Finch bố đời, Finch Nổi Loạn Người Anh, Finch Vô Gia Cư, Finch Đặc Chất Mỹ ,… Mỗi lần xuất hiện, từ ngoại hình cho đến điệu bộ, cậu ấy đều khiến tôi ngạc nhiên và tự hỏi “Có biết bao nhiêu Finch cả thảy trong cuốn sách này và lần xuất hiện tiếp theo cậu ấy sẽ là người như thế nào?”  Một trong những điểm hấp dẫn nhất của nhân vật này. Tuy vậy, trong mắt rất nhiều người, Finch lại luôn luôn chỉ là một, duy nhất một người mà thôi. Đó chính là Theodore Lập Dị (tên đầy đủ của Finch là Theodore Finch).

Cái mác ấy đã theo cậu suốt một thời gian rất dài. Cái mác được mọi người đóng đinh vào cậu. Cho dù là bất kỳ điều gì cậu làm, dù tốt hay xấu, dù bình thường hay bất thường cũng đều không sao thoát khỏi mác Lập Dị. Một số điều tưởng chừng như vặt vãnh, như làm rơi đồ dùng học tập được nhìn như là hành động kỳ dị dưới ánh mắt thiếu thiện cảm của những người gắn mác ấy cho cậu.  Vả chăng nếu như là khi Violet (nhân vật nữ chính) cũng có hành động tương tự thì bạn bè xung quanh cũng chỉ cười cho qua vì cho đó chỉ là sự bất cẩn mà thi thoảng ai chẳng có.

Ở góc độ của người đọc, tôi may mắn được thấy biết bao nhiêu khía cạnh về nhân cách, hay con người tuyệt vời của cậu ấy. Finch có một trái tim nhạy cảm khi xót thương cái chết của chú chim hồng tước, một người con nhẫn nhịn chịu đựng những hành động bạo lực của người cha, một chàng trai trẻ sống phóng khoáng và đam mê, một chàng trai với tình yêu mãnh liệt và hết mình dành cho cô bạn gái xinh đẹp Violet,… Có mấy ai trong số nhưng người gán mác cho cậu thực sự nhìn thấy được điều đó đây.

Có hình xăm -> ăn chơi, hư hỏng

Ít nói, trầm lặng -> chậm chạp, nhút nhát

Gái Hải Phòng -> không phải dạng vừa đâu (kinh nghiệm cá nhân ^^) 

Nhãn mác. Nhãn mác. Nhãn mác.

Ta nhìn thấy cách ăn mặc của một người và đánh giá người đó; ta nghe những điều người khác nói về một người và ta dùng nó để đánh giá người đó,… Ta dán nhãn cho người khác thường xuyên và nhiệt tình đến mức bản thân cũng khó có thể nhận ra. Bởi vì làm thế thì dễ hơn nhiều so với việc nỗ lực, bỏ công sức ra tìm hiểu xem con người ấy thực sự như thế nào. Dán nhãn mác quả là nhanh chóng và tiện lợi hơn nhiều. Nhãn mác là một thứ vô cùng đáng sợ. Nói một cách thẳng tuột ra, nó khiến ta mù quáng. Khi nhìn một con người được đính kèm với một nhãn mác, tất cả những hành động của người đó trong mắt ta đều có liên hệ với nhãn mác đó, không sao dứt ra được.

Nhãn mác chỉ nên dành cho hàng hóa, không-phải-con-người.

Trở nên tươi tỉnh khi vui, khó tính khi buồn, cau có khi giận dữ, đáng yêu khi được khen ngợi, bật lại khi bị chỉ trích. Huyên thuyên khi tám chuyện với lũ bạn thân, “im thin thít và lặn mất tăm” trước những một đám người lạ. Hoan hỉ khi thời tiết đẹp, ủ dột khi trời mưa u ám, và cũng có thể ngược lại… Có ai mà không có những lúc như vậy phải không. Tất cả chúng ta đều thay đổi. Từ bên trong cơ thể chúng ta, cứ mỗi giây có biết bao nhiêu tế bào chết đi và được thay thế bởi vô vàn những tế bào mới. Không ai là như vậy mãi mãi.

Đừng để nhãn mác vô tri ấy khiến cách ta đối xử với mọi người trở nên khô cứng và bảo thủ. Hãy nhìn mọi người như một điều kỳ diệu luôn biến đổi. Một thế giới phong phú. Một vũ trụ được tạo nên bởi muôn vàn yếu tố: những nét đẹp, những điểm sáng, và cả những tầm thường, những góc khuất,…

I am not Something.
I am Everything.
And so are you.

Được sống là chính mình

Học cách lựa chọn đúng là rất khó. Học cách lựa chọn sáng suốt càng khó hơn. Và học cách lựa chọn sáng suốt trong một thế giới có vô số lựa chọn thì càng khó, thậm chí là quá khó. – Nghịch lý của sự lựa chọn: tại sao nhiều hơn lại ít hơn, Barry Schwarts.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy rằng việc cho thế giới biết rằng ta là ai (khẳng định bản thân) trở nên cần thiết hơn như trong cuộc sống ngày nay. Tôi cũng tin rằng so với tôi thì với những người trẻ tuổi hơn, việc đó lại càng trở nên khó khăn rất nhiều. Quả là khập khiễng khi so sánh giữa các thế hệ với nhau, giữa đời ông bà cha mẹ mình với đời mình; nhưng trong một xã hội mở và hiện đại hơn như bây giờ, việc có quá nhiều sự lựa chọn là một bất lợi. Việc hiểu bản thân mình muốn gì đã là chuyện khó khăn, và lựa chọn được điều đó rồi khẳng định sự thành công ở lĩnh vực mà mình lựa chọn có lẽ còn khó hơn gấp nhiều lần. Ở thời đại của thế hệ đi trước, cuộc sống tuy có vô vàn vất vả và lam lũ, đói khổ hơn rất nhiều, thế nhưng có vẻ như nhờ có sự giới hạn về lựa chọn, thì việc nhận ra điều mà mình muốn trong hữu hạn những cơ hội, những con đường đó phần nào rõ ràng và dễ dàng hơn.

Nhìn lại cuộc sống hiện tại, có lẽ tôi không phải là người duy nhất cảm thấy hoang mang trong việc tìm kiếm điều mình muốn làm, tìm kiếm hình mẫu con người mình muốn trở thành. Vậy mà, trong một xã hội cởi mở như hiện nay, mọi điều ta làm đều được phơi bày, được tất cả những ánh mắt nhìn ngó và đánh giá. Để thể hiện con người thật của chính mình quả thật gian nan hơn bao giờ hết.

Một số người ghét cậu vì họ nghĩ cậu dị mà lại còn hay đánh nhau, thường bị đuổi khỏi trường và thích gì làm nấy. Một số người tôn thờ cậu vì cậu dị mà lại còn hay đánh nhau, thường bị đuổi khỏi trường và thích gì làm nấy. -Những ngày tươi đẹp

Bởi vì cho dù sự lựa chọn, cách sống, cách thể hiện của ta có như thế nào, thì vẫn luôn có người ghét ta, bình phẩm về ta một cách khó nghe. Nhưng tồn tại song song, cũng vẫn luôn có người yêu thương ta, ngưỡng mộ ta và ủng hộ ta trong hầu hết mọi thứ. Mỗi người đều được ban cho những năng lực khác biệt, mỗi người đều có giá trị riêng. Bản thân tôi đôi khi nghe những lời đánh giá của người khác về mình, cũng không khỏi cảm thấy chạnh lòng và buồn bực. Nhưng những cảm xúc đó tôi cũng chẳng muốn để chúng kéo dài lâu, bởi vì trong thâm tâm tôi biết mình là người như thế nào. Dù tôi không thể ngăn được những cảm xúc hay suy nghĩ của người khác hướng về mình, nhưng tôi có quyền lựa chọn cách suy nghĩ của tôi về chính mình. Hy vọng bạn cũng thế. Và còn gì tuyệt vời hơn là được sống cuộc đời mà bạn mong muốn, phải vậy không? Vậy thì:

Hãy chảy trôi.
Hãy vàng rực.

1 Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian