C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Gọi tên nỗi sợ

G

Chỉ bằng một câu nói của em, đã thôi thúc tôi đặt tay lên bàn phím. Viết ra những dòng này, tôi hy vọng có thể mang đến nguồn động viên cho ai đó ngoài kia đang từng ngày sống một cuộc sống tạm bợ, hy vọng tiếp thêm dũng khí cho những ai muốn theo đuổi đam mê, sống cuộc đời mình muốn.


Con Quỷ Của Nỗi Sợ Hãi

Một nhân vật trong bộ phim truyền hình nổi tiếng của Mỹ, Charmed (Phép thuật), xoay quanh bộ ba chị em phù thuỷ, chiến đấu với các thế lực bóng tối. Trong số những đối thủ đáng gờm của bộ ba phép thuật, không thể không nhắc đến Barbas, được biết đến là Con Quỷ Của Nỗi Sợ Hãi. Khác với những con quỷ khác, Barbas sở hữu nguồn sức mạnh vượt trội, hắn chỉ có thể bị khống chế, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Bởi nguồn sức mạnh của Barbas, nằm trong chính nỗi sợ hãi của những nạn nhân.

Và nỗi sợ hãi thì có ở khắp mọi nơi, trong tất cả mỗi chúng ta.

Nỗi sợ là gì, nó có phải là một bàn tay kéo trói ta lại, có phải là một sợi xích níu chân ta? 

Có những nỗi sợ được hình thành qua chính những kinh nghiệm ta trải qua: chúng ta sợ lửa vì khi chạm vào thấy bỏng rát,  sợ đồ nhọn sắc, vì từng bị thương khi sử dụng những đồ ấy. Có những nỗi sợ được truyền từ kinh nghiệm của những người khác: những lời răn dạy, khuyên bảo, những kiến thức trong sách vở.

Nhưng nỗi sợ mà tôi muốn tập trung trong bài viết này không phải là những nỗi sợ kể trên, mà là những nỗi sợ được thêu dệt. Từ nỗi sợ của người khác chuyển qua cho ta, hay tự chính ta thêu dệt lên.
T
rong bộ phim, Barbas đã thực sự gây ra những cái chết. Nhưng, nguyên nhân không phải bởi nỗi sợ thành hiện thực, mà bởi ảo ảnh khiến nạn nhân nhầm tưởng nỗi sợ là hiện thực.

Sợ không thành công
Sợ mọi người không tin tưởng mình
Sợ không đủ quyết tâm
Sợ không đủ tiền

Chúng ta giờ đã không còn là đứa trẻ dù mếu máo với một bên đầu gối bầm dập, sứt sẹo, vẫn tiếp tục bước lên, loạng choạng, cố học cách giữ thăng bằng trên chiếc xe đạp. Không còn là những tâm trí cởi mở với những thử thách. Dám ngã, đứng lên, học cách để ngã ít hơn, ngã bớt đau hơn, rồi đến một ngày học được cách để không ngã nữa.

Theo thời gian, nỗi sợ càng nhiều hơn, nhiều hơn cả là những nỗi sợ không có thực, những nỗi sợ hư cấu. Chỉ cần tưởng tượng đến những hậu quả tồi tệ như thế nào có thể xảy ra, ta đã tái xanh mặt mày. Đứng trước con đường mình muốn đi, nhưng chỉ dám đứng nhìn từ xa. Lắc đầu chán nản. Quay lưng lại. Bỏ đi.

Nhưng nỗi sợ là gì, nó có phải là một bàn tay kéo trói ta lại, có phải là một sợi xích níu chân ta?

Hãy dừng lại và tự hỏi rằng điều ta đang sợ hãi, có thực sự tồn tại lúc này? Trước mắt ta có phải là những ánh mắt khinh thường chê bai, hay chỉ là cảm giác hổ thẹn khi ta nghĩ đến viễn cảnh mình thất bại? Là gia đình, những người thân của ta đang thực sự khốn đốn vì quyết định của ta, hay cảm giác nhục nhã và bất lực khi ta tưởng tượng một ngày chuyện đó sẽ xảy ra?

ĐÁNG SỢ THỰC SỰ và  TRÔNG CÓ VẺ ĐÁNG SỢ, là hai điều thực chất hoàn toàn khác nhau.

Gọi tên nỗi sợ

Những gì chúng ta thu thập được khi quan sát con người qua máy FMRI (cộng hưởng từ đa chức năng), đó là chỉ bằng cách nói thành tiếng những điều ta cảm thấy, giúp cho cơ thể bình tĩnh hơn, giúp cho hệ thần kinh thả lỏng hơn.

Tất cả những gì ta làm chính xác là tạo khoảng cách và sự đối kháng giữa chúng ta và những gì chúng ta cảm nhận.- Cathy Heller

Gọi tên nỗi sợ không làm cho nỗi sợ biến mất, cũng không giúp ta xử lý triệt để những rắc rối thực sự, nhưng nhận diện là bước đầu tiên cần thiết để ta nhận thấy rằng tách biệt nỗi sợ với Tôi: “Đây là Nỗi sợ thất bại. Đây là Tôi.” Nhìn sự tồn tại của nỗi sợ chỉ như một đối tượng bên ngoài. Gọi tên nỗi sợ hãi cũng nhằm giúp chúng được thoát ra ngoài, không còn ứ đọng, tắc nghẽn trong suy nghĩ của mình nữa. Nhờ vậy, ta cảm thấy dễ chịu hơn, bớt sợ hơn.

Tập trung vào hiện tại

Nếu hiện tại, những điều đó chưa diễn ra, ta cần sẵn sàng cho những tình huống khi nỗi sợ ấy thành hiện thực. Không phải bằng cách lảng tránh nó, mà bằng sự chuẩn bị, sự luyện tập. Để khi những rủi ro thực sự xuất hiện, chúng ta không còn bị rối trí, hay hoảng loạn, giờ đây ta có thể bình tĩnh xử lý chúng.

Rời khỏi con tàu với những trang thiết bị đảm bảo an toàn, trong bộ đồ du hành vũ trụ, bạn giờ đây độc lập hoàn toàn, và lơ lửng giữa không gian. Đột nhiên, bạn hoàn toàn mất đi thị giác. Thực sự  không thể tồi tệ hơn, phải không?

Nhưng chúng tôi đã cân nhắc hết mọi loại nhện độc (ý nói những tình huống rủi ro), và cũng đã luyện tập bước qua đủ mọi loại mạng nhện rồi… chúng tôi không chỉ luyện tập để làm đúng, chúng tôi còn luyện tập nếu xảy ra những rủi ro …

Và ngay cả khi đang bị mù, những phản ứng hoảng loạn bản năng đó không còn nữa. Thay vào đó, bạn bắt đầu suy nghĩ “Được rồi, tôi không thể nhìn thấy, nhưng tôi có thể nghe, có thể nói được, đồng đội Scott chỉ ở quanh đây thôi. Anh ấy có thể tới giúp”. – Chris Hadfield

Nếu hiện tại, những điều tồi tệ, những điều nguy hiểm thực sự đang diễn ra, hãy tập trung vào những điều bạn có thể làm ngay lúc này. Dựa vào những bài học trước đây, dựa vào tình hình thực tế lúc bấy giờ, đối mặt với nỗi sợ, hãy tự hỏi, “Với khả năng hiện tại, mình có thể làm gì?”. 

Phần thưởng

Tôi có một nỗi sợ bất cứ khi nào đến chỗ nước sâu. Nỗi sợ này được hình thành từ kinh nghiệm suýt chết đuối khi lúc còn nhỏ. Nhiều lần thử tập bơi, cứ hễ tới chỗ mực nước sâu ngang cổ là tôi thấy hình ảnh ngày đó hiện lên, và rồi đôi chân tôi chới với quờ quạng tìm kiếm đáy. Chắc có lẽ vì thế, tôi chưa bao giờ thành công trong việc học bơi.

Trong chuyến du lịch gần đây, tôi đã tham gia trải nghiệm Lặn ống thở. Trôi lơ lửng giữa đại dương, chân không chạm đáy, hình ảnh đáng sợ ngày ấy lại hiện về, thế nhưng, tôi buộc phải lựa chọn từ bỏ và hoặc tiếp tục cùng cả nhóm trải nghiệm hoạt động này. Đưa ra quyết định, bằng cách nào đó tôi kéo mình về hiện tại, tự trấn an rằng: Mọi chuyện ổn cả. Mình đang mặc áo phao, đồng hành với nhóm có người hướng dẫn nhiều kinh nghiệm có thể đảm bảo an toàn cho mình. Vừa định thần lại thì một bên chân vịt, dụng cụ giúp di chuyển dưới nước của tôi bị rơi đâu mất. Lập tức, một nỗi sợ khác ập tới chiếm lấy: Làm sao mình có thể tiến lên đây? Chân vịt sẽ bị cuốn đi mất. Mình, một đứa không biết bơi làm thế nào có thể bắt kịp bọn họ, nhất là với một bên chân vịt bị mất. Trong cả tiếng đồng hồ nữa…

Nhưng thực tế mọi việc diễn biến hoàn toàn khác. Vài giây sau khi tôi gặp sự cố với chân vịt, người hướng dẫn phát hiện ra và nhanh chóng bơi về phía tôi. Anh ta tìm thấy chiếc chân vịt trôi lơ lửng ngay gần đó và giúp tôi đeo lại. Tiếp tục hành trình, sự cố “chân vịt lang thang” còn tiếp diễn vài lần nữa sau đó. Nhưng đến lần thứ 3 thì phản ứng của tôi đã khác. Lúc này, sau khi tự xác định chân vịt bị tuột đang ở vị trí nào, tôi tháo bộ thở ra để kêu người đang ở gần nhất lúc bấy giờ trợ giúp mình.

Dù xảy ra vài sự cố nhỏ, đó là một trải nghiệm khó quên. Đại dương đã đối đãi tôi bằng những cảnh vật đẹp tuyệt vời. Một thế giới sống động đang trải ra ngay bên dưới. Những hình ảnh vi diệu của của sinh vật dưới đại dương đang chuyển động quanh tôi, những thước phim chỉ từng được thấy qua phim ảnh, báo chí. Khoảnh khắc ấy, tôi chẳng còn nhớ chỉ mới mấy phút trước thôi, mình đã lo lắng đến mức nào.

Tại sao ta không lờ đi cho xong, việc gì ta phải đào bới vào những điều đáng sợ như vậy khi có thể giả vờ như nó không tồn tại? Câu trả lời nằm ở phần thưởng, ở những trải nghiệm chỉ có thể có được nhờ lựa chọn đối mặt với nỗi sợ.

Chối bỏ những cú ngã, chối bỏ những bài học từ những cú ngã đó, chúng ta cũng chối bỏ luôn sự tự hào ngày ta đạt được thành tựu. Như thành tựu ngày ta lênh khênh trên chiếc xe đap từng khiến ta sấp mặt, lang thang, rong ruổi khắp những nẻo đường.

Con đường đối mặt nhiều chông gai hơn rất nhiều so với con đường còn lại, nhưng nhiều người vẫn lựa chọn nó. Bởi vì họ biết phần thưởng là hoàn toàn xứng đáng. Nỗi sợ giờ đây trở thành động lực thúc đẩy và giúp chinh phục được những đỉnh cao trong cuộc đời, mà nếu như với lựa chọn còn lại, sẽ không đạt được.


“Em học được một điều rằng khi mình kêu tên nỗi sợ, thì mình sẽ không còn phải sợ nữa.”- từ một câu nói này của em, tôi viết ra bài  này. Cảm ơn H., cảm ơn vì những chia sẻ hết sức chân thành của em. Cảm ơn vì đã dũng cảm để thay đổi, để lựa chọn một con đường khó khăn hơn nhưng như em nói “Nó khiến em lớn hơn và tự hào hơn”.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM