C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Đừng kỳ vọng. Hãy yêu thôi.

Đ

Sự quan tâm đi kèm với những kỳ vọng- như những hạt tuyết rơi xuống, lắng lại và đè bẹp con người ta bằng sức nặng của chúng


Câu chuyện được kể vào một buổi sáng, như bao buổi sáng khác: Mẹ cô chuẩn bị bữa sáng, và không quên món đặc biệt kèm theo cho cô- những bài tập vật lý với những dấu nháy nhỏ. Bố cô đánh xe đến nơi làm việc. Anh trai cô đang ngáp ngủ mơ màng trên tầng. Còn trên bàn ăn sáng, bé em gái cô đang ngồi chậm rãi bên bát ngũ cốc quen thuộc.

Cô, Lydia giờ đang ở đâu?

 —

“Làm thế nào mọi chuyện lại đi sai đến như vậy?”, lại là câu hỏi ấy.

Mắc kẹt bởi những cảm xúc lẫn lộn và rối bời. Những lớp lớp câu chuyện đan xen và chồng chéo lẫn nhau, dần dần được bóc rồi tách, bóc rồi tách.

 

Nỗi đau này đã hình thành nơi đâu?

Phải chăng bắt đầu khi Marilyn vẫn còn là một nữ sinh. Với niềm đam mê dành cho những môn Tự nhiên-vốn được coi là sở trường của cánh đàn ông con trai, cô trở thành  “đứa con gái duy nhất trong số 15 chàng trai còn lại trong lớp” . Gắn bó với môn Hóa và Vật lý, cô ao ước một ngày được khoác lên mình bộ áo choàng trắng, khám bệnh cứu người, trở thành một bác sĩ NỮ. Cô khao khát sự khác biệt.

Và đã chệch hướng về đâu?

Phải chăng về “khúc cua” tại nơi Marilyn gặp James- chàng trai Mỹ gốc Hoa chính tại ngôi trường đại học nơi cô theo học. Anh sinh ra tại nơi đây, “vùng đất nơi những con người được tạo ra bình đẳng”, nhưng thực tế anh trải qua hoàn toàn cho thấy điều ngược lại. “Họ nhìn chằm chằm và cười khúc khích bất cứ khi nào có sự xuất hiện của anh.” Những năm tháng ý thức được ngoại hình châu Á đặc sệt “nổi bật” của mình đã tạo nên James thu mình và có ít bạn bè, không tạo được thiện cảm. Anh căm ghét sự khác biệt.

Chuyện tình của Marilyn và James đã tạo nền móng xây dựng lên một gia đình Hoa – Mỹ gồm bố James, mẹ Marilyn và 3 đứa con: Là Nath, người anh cả và cũng là người thấu hiểu nhất về những chuyện đang xảy ra trong gia đình. Là Lydia, cục cưng của gia đình. Là Hannah, cô con gái út được thai nghén trong mùa hè năm ấy, một cô bé tồn tại trong im lặng.

Mọi thứ có lẽ chính thức khai màn vào mùa hè năm ấy, khi sự đánh mất và rồi tìm lại được của một thứ quý giá đã đánh dấu một mốc to lớn cho sự thay đổi- rồi từ đây sẽ âm thầm hủy hoại ngôi nhà này từ bên trong. Đánh dấu thời điểm Lydia trở thành niềm hy vọng tươi sáng đầy hứa hẹn của bố mẹ: một bác sĩ nữ tương lai, một cô gái lai châu Á với bề ngoài khác biệt nhưng được nhiều người yêu quý.

 

 “Họ đã bỏ lỡ điều gì mà họ phải nhìn nhận? ”

Sự thật là Lydia trong mắt bố mẹ, Lydia trong niềm mong mỏi của bố mẹ, không phải là cô.

Dù vậy thì.

“Vâng, vâng, vâng.”

Chưa bao giờ cô nói Không với bất cứ đề nghị nào hay gợi ý nào từ bố mẹ. Giả vờ mình là một con người khác, làm theo tất cả những điều người lớn nói, nhưng để đổi lấy tình yêu thương và sự gắn bó này, cô hoàn toàn chấp nhận. Cảm nhận được những nỗi đau sâu kín của bố và mẹ mình, những điều họ mong muốn trong cuộc đời này mà chưa đạt được. Cảm nhận được khi họ nhìn cô như một sự cứu rỗi, rằng cô sẽ là người thay họ làm được điều đó. Cô hấp thụ nó vào trong cơ thể, dồn nén nó trong trí óc, và cất giữ nó trong tâm hồn để rồi nó kẹt cứng trong trái tim. Khi cô lớn lên thì Kỳ vọng cũng ngày càng phổng phao, đến một lúc thực tế cho thấy cô hoàn toàn bị nó bỏ xa. Tuy nhiên cô vẫn chới với, và lựa chọn gian lận để bấu víu, đòi nó phải cho cô theo cùng.

Cô tự nhủ mình phải làm được, nếu không thì cô có lẽ sẽ mất đi tình yêu và quan tâm này của bố mẹ dành cho mình. Điều mà đáng sợ hơn cả việc phải đánh mất chính mình.

Nhưng. Tình thương ấy, sao nó ngột ngạt, sao nó khiến cô đau đớn và khó thở đến thế. Bị giam giữ trong sự yêu thương, bị cầm tù bởi những kỳ vọng. Tại sao một chiếc váy không chỉ đơn giản là để mặc, tại sao một cuốn sách không chỉ đơn thuần là để đọc. Tại sao những món quà, trong những cử chỉ yêu thương, trong những quan tâm ân cần lại ẩn chứa những kỳ vọng song hành.

Vì sao yêu thương không đơn giản là yêu thương.

 “Con xin lỗi, con không phải là người như bố mẹ bấy lâu nay vẫn nghĩ. Có thể con sẽ không thể trở thành một người lý tưởng theo cách bố mẹ mong chờ. Con không thể trở thành bác sĩ như mẹ muốn, hay một người lúc nào cũng được bạn bè ngưỡng mộ vây quanh như bố mong. Con chỉ là con thôi. Dù vậy, con chỉ mong được là chính mình mà vẫn được bố mẹ chấp nhận và yêu thương. Rằng chỉ cần sự tồn tại của con thôi là đủ với bố mẹ rồi. Có được không?”

Giá như, Lydia có thể nói ra những điều ấy.

Giá như bố cô, mẹ cô, anh trai cô, em gái cô có thể nói ra, tất cả những nỗi đau mà họ gánh chịu trong lòng, san sẻ bớt cho nhau.

 Giá như họ nói cho nhau sớm hơn. Sớm hơn buổi sáng ngày hôm ấy. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác…

 

Thật trớ trêu thay vì ta biết

những kỳ vọng sẽ chỉ tồn tại giữa những người thương yêu nhau

Vì yêu thương mà ta mong chờ những điều tốt đẹp đến với họ, vì yêu thương mà ta che chở họ, vì yêu thương mà ta khuyên răn họ.

Vì yêu thương mà đôi khi ta vô tình áp đặt gây nên tổn thương.

Cũng vì yêu thương mà ta giữ im lặng, chôn dấu nỗi đau.

Vì yêu thương mà ta đôi khi chọn một mình gánh chịu tổn thương, coi nhẹ chính cảm xúc của bản thân mình.

Để đến khi trái tim nặng trĩu và không thể cầm giữ được nữa rồi cuối cùng ta chọn buông tất cả, buông cả chính người mà ta từng yêu thương, buông cả cuộc sống này.

Yêu thương bỗng chốc hóa thành nỗi đau khôn nguôi.


Này bạn, Bao Điều Không Nói ấy, bạn có không…

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian