C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Đến với tôi. Một Điều kỳ diệu.

Đ

Chẳng cần đến những tình tiết giật gân, hay bí ẩn, Điều kỳ diệu đã chứng tỏ rằng một cuốn sách thuộc thể loại dành cho gia đình với cốt truyện rất bình dị và đơn giản cũng có thể mang đến những khoảnh khắc hồi hộp.

Chúng ta rất may mắn, Jack à.

Có rất nhiều thứ, chúng ta tưởng như là điều hiển nhiên… (1)

Chẳng có gì vốn như vậy. Những thứ chúng ta nhận được.

Chúng ta đều ít nhiều biết rằng vũ trụ thuở khai sinh hoàn toàn khác xa hiện tại. Sự sống vốn hoang sơ hơn bây giờ rất nhiều. Từ khi sự sống đầu tiên xuất hiện, rồi dần dần hình thành nên những tế bào nguyên sơ… đã phải trải qua hàng triệu năm sinh tồn, đấu tranh và tiến hóa. Tôi đã từng đọc ở đâu đó rằng để tạo nên Con người- hoàn chỉnh như chúng ta hiện nay là cả một sự cố gắng và hợp sức của toàn bộ vũ trụ này.

Vạn vật xung quanh ta.
Không có gì là sẵn có.
Không có gì là đương nhiên.

Chúng ta thực sự thực sự quá may mắn. Thế nhưng không phải ai cũng nhận ra điều đó. Bởi khi ta sinh ra mọi thứ dường như vẫn luôn ở đó rồi, ta cứ nghĩ rằng những thứ đó đã, đang và sẽ mãi mãi ở đó.

Nhưng không.
Chúng. Đang biến mất.
Chúng. Đang thay đổi.

Những lần về Hà Nội, chúng tôi hay trêu đùa nhau, có lúc còn lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc những ngày hiếm hoi trời đổ mưa khi mà có thể nhìn thấy dòng chữ biểu tượng trên nóc của một trung tâm thương mại lớn. Bởi vì hầu hết những ngày khác, trong làn khí bụi mờ ảo dày đặc tất cả những gì ta có thể thấy được là một dải sáng màu đỏ.

 

Đã đến lúc hoang mang: Hành tinh đang trở nên ấm hơn theo những cách kinh khủng. Và Sợ hãi có thể là thứ duy nhất có thể cứu giúp chúng ta. (*)

Những hậu quả trước đây chỉ trong dự đoán giờ đã hiển hiện ra trước mắt.

Không ít lần tôi đọc được những bài báo nói về sự chuyển mình vội vàng của ngành thời trang theo hướng bền vững, nhấn mạnh chất lượng hơn số lượng. Sử dụng những chất liệu hữu cơ và thân thiện với môi trường, đối đãi hợp lý hơn với những công nhân trong ngành may mặc. Không ít lần tôi xem được những đoạn phim cảnh báo về mối đe doa của ngành chăn nuôi hiện đại đối với môi trường, và rồi người ta truyền nhau một phương pháp ăn chay, vừa để bảo vệ sức khỏe chính mình và bảo vệ mội trường xung quanh… Những nỗ lực dù mới nhen nhóm nhưng cũng đã cho thấy rằng chúng ta đã biết sợ.

Tôi muốn mượn một câu trong phần kể về chuyến dã ngoại đầu tiên của August cùng với các bạn:

“Hãy chăm sóc thiên nhiên, thiên nhiên sẽ bảo vệ các em.”

-*-

 Có rất nhiều thứ, chúng ta tưởng như là điều hiển nhiên… (2)

Kì lạ là thời gian gần đây, tôi thường bị “nhắc nhở” rằng hãy sống đơn giản hơn và tận hưởng nhiều hơn. Tôi biết rằng mình hay suy nghĩ mông lung, lo nghĩ về những chuyện không đâu, những chuyện xảy ra hay không có trời mới biết ^^. Biết lo trước cũng không hẳn là xấu vì đôi khi chúng phát huy tác dụng, như giúp ta ngăn được những điều không hay sẽ xảy đến.

Nhưng cái gì nhiều quá chắc chắn là không tốt. Rằng một khi đã bước vào, tôi sẽ không cách nào thoát ra được khỏi những suy nghĩ của chính mình. Mắc kẹt. Chìm nghỉm.

“Sẽ ra sao nếu như”, “liệu rằng”… Nhận ra rằng khi tôi bắt đầu dòng suy tư bằng những cụm từ này chính là khi tôi đang đánh rơi “Bây giờ”, “Ngay lúc này”. Tuột mất những gì đẹp đẽ của hiện tại. Sống trong chính khoảnh khắc này là một trong những khó khăn trở ngại lớn nhất của tôi. Đôi khi những niềm vui đơn giản mà một vài người có thể tự nhiên đón lấy lại quá xa vời đối với tôi.

“Enjoy life responsibly”– Giật mình khi một người bạn tặng cho tôi câu nói này. Phải chăng tận hưởng cuộc sống cũng là một trong những trách nhiệm? Nếu vậy, bấy lâu nay tôi dường như khá vô trách nhiệm rồi ^^

Ánh nắng mùa xuân đang chiếu qua khung cửa lúc này đây, tiếng chim hót ríu rít mỗi sáng sớm, cơn mưa hoa anh đào rơi rụng mỗi khi làn gió nhẹ thổi qua, chiếc lá non xanh mới nhú trong chậu cây nơi góc phòng… Thiên Nhiên.

Những bức hình chụp lọ hoa mới cắm, cách mẹ tôi kiên trì gọi đến khi nào tôi chịu nghe điện thoại thì thôi nhưng những ngày biết tôi đi chơi mẹ chỉ gọi một cuộc nếu như không thấy tôi nghe máy, những tin nhắn bất chợt hỏi han… Gia Đình.

Những cuộc hẹn buổi chiều lang thang, một người đồng nghiệp kín đáo nhắc nhở về sai sót nào đó, cách người ta vội vàng hấp tấp chạy tới vì biết bạn đang đợi, … Bạn Bè.

Tự nhủ bản thân mở to đôi mắt ngắm nhìn xung quanh, cảm nhận niềm hạnh phúc khi được ở đây, ngay tại thời điểm này. Đó là một điều vô cùng may mắn.

-*-

 August là mặt trời. Bố, mẹ và tôi là những vệ tinh quay quanh mặt trời. Bà con họ hàng và bạn bè là các vì tinh tú lơ lửng quanh các vệ tinh của mặt trời.

Cậu bé August- “mặt trời” của cuốn tiểu thuyết là một cậu bé đặc biệt.

Tôi sẽ không miêu tả ngoại hình của mình đâu, dù bạn có cố hình dung kiểu gì đi nữa thì trông tôi còn tệ hơn nhiều.-August

Khuôn mặt “còn tệ hơn cả tưởng tượng” ấy được giải thích là do sự rối loạn gen mà theo bác sỹ thì tỉ lệ người có tổ hợp các triệu chứng làm cho khuôn mặt giống như cậu bé là một trên bốn triệu. Như trò chơi may rủi, cậu bé August không may mắn trúng giải-thưởng-tệ-nhất.

Khởi đầu với cậu bé tại ngôi trường đầu tiên trong đời là một chuỗi những gian nan, cay nghiệt. Đau xót quá mức cho những bất công mà một cậu bé tuổi lên mười có thể chịu đựng. Thế nhưng hạnh phúc thay khi gần đến cuối truyện, ta thấy lấp lánh những ánh sáng của Sự Tử Tế, của Hy Vọng và của Tình Người.

Họ chỉ cảm nhận thôi. Người ta có yêu bằng mắt đâu, đúng không nào? Người ta chỉ cảm thấy tình yêu ở bên trong mình.

Bởi vì cuối cùng thì Yêu thương là ở cảm nhận.


Mải miết những ngón tay lật giở từng trang giấy, ngấu nghiến đọc từng câu từng chữ. Thật khó để dừng lại cho đến khi nhận được lời giải đáp cho những câu chuyện đang diễn ra. Vài khoảnh khắc nơi tôi quay cuồng trong những chuỗi ngày bận rộn đến “điên đảo”, cảm ơn Điều kỳ diệu đã đến và giúp tôi “biến mất” tạm thời khỏi chốn hỗn độn này, được sống trong một thế giới tuyệt đẹp và diệu kỳ.

 

 (*) Tên một bài luận được đăng trên The New York Times.Tựa đề gốc là: The planet is getting warmer in catastrophic ways. And fear may be the only thing that saves us.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM