C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề: Gió Bấc

C

1 phút sau
Trả lời:
Anh đang làm gì? Chúc ngủ ngon.

50 giây sau
Trả lời:
Anh đang viết. Chúc ngủ ngon.

40 giây sau
Trả lời:
Viết cho ai? Cho Pamela? Chúc ngủ ngon.

30 giây sau
Trả lời:
Viết cho em! Chúc ngủ ngon.

40 giây sau
Trả lời:
Anh viết cho em? Viết gì cho em? Chúc ngủ ngon.

20 giây sau
Trả lời:
Viết “Chúc ngủ ngon”.

20 giây sau
Trả lời:
Ra thế, hiểu rồi. Chúc ngủ ngon.

Thật khó tưởng tượng cuộc hội thoại trên đây thiếu đi hình bóng của hai con người đang yêu nhau say đắm. Chắc hẳn rồi.
Họ chuyện trò, khám phá nhau tới từng ngóc ngách sâu kín nhất của tâm hồn. Với những con chữ, họ thả phanh tung hoành bộc lộ bản thân, không ngần ngại, không giấu diếm. Họ chếnh choáng rồi ngã vào lòng nhau lúc nào không hay. Để rồi đến một ngày, điều duy nhất mà họ có thể làm là không thể làm gì khác ngoài “nhìn chằm chằm vào thanh biểu tượng với hình bức thư và đợi chờ điều kỳ diệu”.
Con người ta có thể phải lòng nhau, quyến luyến nhau chỉ bằng những con chữ mà chưa một lần gặp gỡ?
À không, thực sự thì họ đã từng gặp nhau.

…chúng ta gặp nhau, nhưng không biết là sẽ gặp nhau, nghĩa là tôi và chị sẽ lẫn lộn trong đám đông…
không được bước vào tiệm đúng 15 giờ và rời khỏi đúng 17 giờ…Chúng ta phải thực sự cho mình cơ hội không nhận ra nhau. Được chứ?

0,5 lần. Lần đầu tiên hai con người từ thế giới ảo, chạm gần nhau hơn trong một thế giới thực. Cuộc gặp đầu tiên là như thế, để rồi đến gần một năm sau đó họ mới thực sự “nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, chạm thấy” nhau một cách chính thức.
Họ chơi đùa với định mệnh.
Có, nhưng Không. Không, nhưng Có.
Họ muốn (tìm thấy, nhận ra, xích lại bên) nhau,…nhưng rồi lại không muốn.
Những trao đổi qua e-mail. Trò chơi với chữ nghĩa, kéo hai con người hoàn toàn xa lạ trở nên gắn bó với nhau, bên cạnh nhau “bên ngoài khái niệm không gian”, “trong nội tâm bí mật của mình”. Nhưng cứ thế, hết con sóng thứ bảy này đến con sóng thứ bảy khác, những con sóng “vô tâm vô tính, lãng đãng, nổi loan, đè lướt lên tất cả, nhào nặn tất cả từ đầu” đã không biết bao nhiêu lần lướt qua nhưng họ đều bỏ lỡ và chưa đến được với nhau. 

Gần chục năm, sau lần đầu tiên đọc bộ đôi Cưỡng cơn gió bấcCon sóng thứ bảy, tôi vẫn thấy mình bị cuốn hút bởi cuộc đối thoại tâm giao mãnh liệt và kịch tính này. Có những điều đã đổi khác trong ngần ấy thời gian, cái hay ho chỉ đơn thuần mang tính giải trí mà tôi cảm nhận về tác phẩm khi còn là một cô bé sinh viên giờ đã có thể coi là có chiều sâu hơn một chút.
“Một chút” không hơn không kém, bởi vì tôi không muốn bạn kỳ vọng gì nhiều hơn. Một triết lý sống? Không! Một tư tưởng vĩ đạị? Không. Một niềm trăn trở về cuộc đời? Không. Chi đơn thuần là một cuộc tình. Cốt truyện cực kỳ đơn giản nhưng không vì thế mà “nhạt như nước ốc”, một khi đã bị kéo vào, bạn sẽ thấy mình bị lôi cuốn bởi những màn tung hứng ngôn từ đầy nghệ thuật, những màn đối đáp vô cùng thông minh.
Thì ra những con chữ nói lên được nhiều đến vậy về một con người.

Cảm nghĩ về câu chuyện, về nhân vật, về ngòi bút của tác giả hay cảm nghĩ về chính bản thân mình được soi chiếu trong cuốn sách… Một thứ gì đó “bên ngoài khái niệm không gian”?

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM