C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Ăn, cầu nguyện, yêu (phần 1: Cầu nguyện)

Ă

Cầm cuốn sách Ăn, cầu nguyện, yêu lên sau 2 năm kể từ lần đầu tiên đọc tác phẩm này trên Kindle. Một trường hợp hiếm thấy khi tôi đây, người suốt ngày thở than rằng không có đủ thời gian để đọc tất cả những tuyệt tác trên đời, còn bao nhiêu cuốn tôi đã mua để đó chưa đọc đến, trong khi danh sách Sách muốn mua thì vẫn cứ ngày một dài ra. Thế nhưng, chắc chắn là bây giờ, không phải lúc khác, tôi sẵn sàng ưu tiên dành thời gian cho cuốn sách này. Bởi nhiệm vụ giữa chúng tôi chưa hoàn thành.


Cách đây lâu lắm rồi

Chân ướt chân ráo quẳng mình ra khỏi một cuộc tình tan vỡ, như một đứa trẻ chập chững tập đi những bước đầu tiên. Một mình. Cứ một bước tiến lên là một lần tôi ngoảnh lại phía sau, cố vớt vát, níu giữ một điều gì đó thân thuộc, một thói quen. Vẫy vùng tuyệt vọng trong một mối quan hệ tình cảm vừa HẾT PHIM. Đó cũng là lúc tôi đọc Ăn, cầu nguyện, yêu lần đầu tiên.

Đồng cảm với tác giả, tôi hiểu cảm giác bị Nỗi Đau vây kín, bốn phương và tám hướng. Trong khi tôi mướt mải cắm đầu cắm cổ chạy để tìm lối thoát, Nó thì rảo bước khoan thai phía sau, bởi Nó nắm được gáy tôi rồi, Nó cũng biết mọi con đường trước mặt đều dẫn đến ngõ cụt, chẳng sớm thì muộn Nó sẽ tóm được tôi ngay thôi. Chết tiệt!

Nhưng chẳng bao lâu sau đó, tôi may mắn thấy một tia sáng, dù còn lay lắt nhưng chính là ngọn đèn hải đăng dẫn đường cho con tàu mất phương hướng lúc bấy giờ, đến gần hơn bến cảng Chữa Lành. Ánh sáng ấy mang tên

 

Cầu Nguyện (hay Thiền)

Đúng ra thì không phải đợi đến khi nỗi tuyệt vọng kéo tôi khuỵu ngã gào khóc trên sàn biết bao nhiêu đêm lặp đi lặp lại như tác giả, sự cứu rỗi đã tìm thấy tôi (hay trong tiềm thức tôi đã kiếm tìm bấy lâu nay mà không biết). Thứ ánh sáng ấy đã xuất hiện vào ngay buổi bình minh khi mối quan hệ chỉ mới đang rạn những vết đầu tiên. Nó ở đó và vẫn luôn ở đó cho đến khi Nỗi Đau đuổi kịp tôi, điều mà mãi tận sau này tôi mới nhận ra.

Mọi chuyện có lẽ nào cứ mãi mắc kẹt ở khúc bi lụy này mà không chịu chuyển cảnh?

Câu hỏi ấy đến thăm tôi mỗi ngày, nhưng đều thất vọng quay về mà chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng. Nửa muốn ra đi, nửa muốn níu kéo. Giá như nỗi buồn ấy lớn hơn chút nữa, nặng hơn chút nữa, để đến nỗi không thể chất chứa nổi nên đành buông ra, mặc chúng rơi xuống, hóa thành cơn mưa. Nhưng không, nó là một đám mây xám lưng chừng lủng lẳng. “Nếu không thử một cái gì đó, bất cứ cái gì, thì mình sẽ chẳng sớm mà chết đuối trong chính tâm tư u ám này của mình mất.” Vâng, là tôi, sau rất nhiều ngày ngụp lặn trong sầu bi đã tự nhủ với chính mình. Nỗi khao khát mãnh liệt được giải thoát đã bắt đầu nhen nhóm.

Với những hứa hẹn về khả năng bình dịu tâm trí, tôi bắt đầu với Thiền. Giờ đây dường như nó là tia hy vọng, là con đường khả thi duy nhất. Tôi đã trông chờ rất nhiều vào phương pháp này. Giống trong cảnh gay cấn nhất, một người sắp chết đuối trong giây phút cuối cùng vớ được chiếc phao cứu sinh, ngoi lên khỏi mặt nước và kịp thời đớp lấy không khí trong lành tươi mát. Hoàn hồn và thở phào vì đã thoát chết trong gang tấc.

Nhưng không, tôi đã nhầm.

Thời gian đầu tiên tôi thực hành Thiền chính là kiểu kinh nghiệm mà tôi không đời nào mong chờ xuất hiện trong hành trình này. Quá tệ, hết sức tệ, khủng khiếp tệ!

Mỗi giây phút cố gắng ngồi im lặng và tập trung, tôi càng như bị nhấn chìm sâu hơn xuống dòng xoáy của tư tưởng, của nỗi đau. Đầu tiên là những kí ức về trận cãi vã vặt vãnh khiến tôi bắt đầu cho rằng nguyên nhân của mối quan hệ đang hấp hối này cũng chẳng khác gì ngoài sự lặp đi lặp lại của những trận cãi nhau vụn vặt ấy. Tranh luận về những vấn đề giống nhau. Những mâu thuẫn cũ rích cứ được xào đi nấu lại đến mệt nhoài, đến chán nản. Rồi hồi tưởng lại, mê say trong những kỉ niệm ngọt ngào, nhưng chẳng mấy chốc hóa thành tiếc nuối khi giờ đây đã là dĩ vãng. Kéo theo nó, cơn khủng hoảng về sự đơn độc trong những tháng ngày sắp tới. Cực chẳng đã cuối cùng, tôi nguyền rủa và nhiếc mắng chính mình, đổ lỗi cho bản thân vì đã để mọi chuyện ra nông nỗi này vì sự ích kỉ, sự nhỏ nhen, sự thờ ơ và vô tâm, tôi trách mình đã không cố gắng gìn giữ…

Bề ngoài trông tôi bình thản lặng im, hơi thở điều hòa đều đặn, nhưng những gì thực sự diễn ra trong đầu  không khác gì một thảm họa. Vòi rồng. Sóng thần. Núi lửa. Không còn gì ngăn cách hay xao lãng tâm trí, tôi trần trụi với những suy nghĩ, tôi nộp mạng cho những nỗi đau, mặc kệ nó muốn xử trí tôi ra sao cũng được.

 

“Tại sao cái sự tĩnh lặng an yên ấy vẫn chưa xuất hiện?”

Bất chấp những điều đó, tôi vẫn tự nhủ phải kiên trì thêm. Như một thói quen, tôi vẫn trải thảm, xếp bằng, nhắm mắt, rồi tiếp tục chịu đựng thứ cực hình đó. Một mặt tâm trí vẫn nháo nhào và điên loạn nhưng một mặt tôi vẫn duy trì nhịp thở và cố gắng lắng nghe tất cả những gì đang diễn ra. Bây giờ nghĩ lại, chắc hẳn sâu trong tiềm thức, nó đã cảm nhận được sự thay đổi tinh tế nhất, với ý chí mạnh mẽ và khao khát sự cứu rỗi cùng niềm tin vào phương pháp này đã giúp tôi duy trì trong cả những lúc tệ hại nhất.

Hỡi những kẻ khốn khổ, các người mang Thượng Đế bên trong mình mà không biết. – nhà hiền triết khắc kỷ Hy Lạp Epicteutus

Thiền, hay cầu nguyện đối với tôi cũng giống như trò chuyện với chính bản thân mình. Cảm giác gần gũi khi trò chuyện với ai đó thân quen và có thể tin tưởng khiến tôi dễ dàng chia sẻ và bộc bạch hơn (so với hình ảnh tưởng tượng về một ông già râu tóc bạc phơ hay một vị thánh nhân tỏa hào quang sáng chói nào đó). Tôi là kiểu người tin tưởng chẳng ai khác ngoài chính mình mới có thể cứu vớt, kéo mình ra khỏi hoàn cảnh u tối. Miệng nói tai nghe. Những lời nói thành tiếng hay trong im lặng (suy nghĩ) sẽ nuôi dưỡng tâm hồn tôi.

Sau một thời gian, tôi tự hào vì đã có những bước tiến mới, những đoạn ngắn tĩnh lặng nho nhỏ, dù vẫn còn bị ngắt quãng khi thỉnh thoảng bị lạc trôi vào tâm trí. Những cuộc nói chuyện lúc đầu trong tư thế chỉ trích hay công kích giờ đã chan hòa và bao dung hơn. Những hờn giận, buồn phiền không trụ lại được lâu bởi chúng nhận được sự bảo vệ và đùm bọc của Yêu thương.

Bằng thiền và cầu nguyện, tôi từng bước tiến gần đến nỗi đau. Khi nhận được sự quan tâm cần thiết ấy, nó sẽ sớm hoàn thành nhiệm vụ và rời đi, để lại tôi được tự do với tình yêu và hạnh phúc. Chấp nhận nó đang xảy ra là bước đầu tiên cần thiết để chữa lành. Cũng như tôi tin cách tốt nhất để vượt qua điều ta sợ hãi chính là nhảy bổ vào và khiêu chiến với nó.


Thiền, hay cầu nguyện đối với tôi chính là thứ vũ khí cần thiết khi đó.

 

1 Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian