C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Những câu chuyện trên hành trình đến Mt. Fuji

N

It’s all about Journey.

Chúng tôi xuất phát từ Osaka lúc 10 giờ tối.

Giờ khởi hành muộn hơn 3 tiếng so với lịch trình ban đầu bởi trục trặc với phương tiện di chuyển. Dù sao cũng khá may bởi người cho thuê xe đã cho chúng tôi huỷ ngay phút chót, và còn rất tốt bụng đồng ý hoàn lại 100% số tiền chúng tôi đã thanh toán mà không yêu cầu bất kỳ khoản phạt nào. Sau đó, tôi phải khẩn trương tìm xem có nơi nào cho thuê xe để kịp lên đường trong ngày không, và may mắn vì đã tìm được một chỗ cách khu tôi ở hai trạm, và họ còn một chiếc duy nhất. Chỉ có điều là giờ được lấy xe là 10 giờ đêm. Đó là lý do của việc chúng tôi khởi hành trong đêm.

Một đêm dài đang đợi phía trước.

Sau khi ních đầy bụng những miếng sushi tươi ngon, chúng tôi về nhà và nghỉ lấy sức chờ đến giờ lấy xe và lên đường. Hy vọng sau hành trình 9 tiếng trên xe, chúng tôi sẽ đặt chân đến nơi an toàn.

Road trip (road trip: chuyến đi du lịch bằng xe ô tô tự lái) đường dài là một trải nghiệm thú vị, chính những chuyến road trip đã dạy tôi trân trọng mọi chặng đường mình đi qua trên hành trình tới điểm cuối cùng (Đọc thêm: Nếu như bản thân hành trình đã chứa trong nó những đích đến?) Ngồi trên xe, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài trôi vùn vụt qua lớp kính, thay đổi liên tục trên quãng đường di chuyển là một trong những điều yêu thích nhất khi nói về road trip. Nhưng trên con đường lúc này, giữa trời đêm mịt mù là cảnh vật im lìm như đang chìm vào giấc ngủ say sưa. Tất cả những gì còn lại là bóng đèn hắt thứ ánh sáng vàng ảm đạm xuống mặt đường bê tông, những đèn xe từ ô tô lao vun vút xuyên màn đêm, lao qua nhau lạnh lùng, hờ hững. Những người ngồi sau vô lăng, điều khiển chiếc xe trong đêm ấy, vì đâu, nguyên nhân gì mà họ ở đây, vào thời điểm hầu hết mọi người đều đang nghỉ ngơi và an toàn trong tổ ấm của mình? Có mấy người trong số đó có lý do tương tự như chúng tôi, là do kế hoạch đi chơi bị trì hoãn vì một sự cố nhỏ? Có bao nhiêu người trong số họ đang đấu tranh với cơn buồn ngủ và bóng đêm để kiếm sống? Có bao nhiêu người trong số họ nhận được một cú điện thoại khẩn cấp và đang sốt sắng để kịp thời nhìn thấy khuôn mặt của một người thân yêu? Có bao nhiêu người trong số họ đang trở về nhà sau khi đưa người nhà của mình lên sân bay, người bắt một chuyến bay đêm đi đến một đất nước xa lạ với mong muốn cải thiện cuộc sống? Tôi tự hỏi, còn bao nhiêu lý do khác nữa mà một người lại di chuyển giữa đêm vắng?

Tôi cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ ngày càng kéo đôi mí mình sụp xuống. Một nỗi sợ mỗi khi nhắm mắt lại, một nỗi sợ khi hoàn toàn không có ý niệm gì về những gì đang diễn ra, một nỗi sợ với suy nghĩ biết đâu một điều gì đó sẽ xảy ra trong lúc mình giấc, mà nếu như lúc đó mình thức thì mình đã có thể làm gì đó giúp cho sự việc ấy không xảy ra…. Nhưng rồi, vật vờ bên cạnh ghế lái, tôi đã từ bỏ mà thiếp đi đâu đó khoảng 2 tiếng đồng hồ. Chỉ cho đến khi anh đánh thức tôi.

Tôi choàng tỉnh, và nhận ra lúc này xe đang di chuyển trên đường cao tốc xuyên tỉnh/thành. Hai bên là dãy núi cao chót vót. Bây giờ tôi đã có thể nhìn thấy mọi thứ rõ hơn, nhờ ánh sáng mặt trời đang dần nhô cao đã đem lại màu sắc và sinh khí, toàn bộ cảnh vật đều được hưởng lợi. Một cảm giác kì diệu len lỏi trong tôi. Sau một đêm dài chỉ toàn nhìn thấy màn đêm đen kịt, việc được chứng kiến sự bừng tỉnh của vạn vật quả là một hạnh phúc không tả. Tôi bật màn hình điện thoại. Bây giờ là 4 giờ sáng.

Quay sang bên cạnh, bạn trai tôi lúc này vẫn chăm chú lái xe. Anh đã không ngủ một tẹo nào trong suốt cả đêm và dù đang tập trung lái xe, anh vẫn tìm thấy niềm vui tận hưởng bình minh đang lên.

Theo như Navi chỉ đường, chúng tôi đang tiến đến rất gần với địa bàn tỉnh Shizuoka.

Bất chợt anh nói:  Nhìn kìa! Là núi Phú Sĩ phải không?

Vậy là tôi lập tức đưa mắt nhìn theo. Giữa chập chùng núi non, không thể nào lẫn được, một đỉnh núi với cấu trúc hình nón đối xứng nhô cao vượt lên độc lập và tách biệt, và một màu trắng xoá như băng tuyết bao quanh đỉnh núi. Hình ảnh mà trước đây mới chỉ được chiêm ngưỡng qua những thước phim và ảnh chụp, giờ đây đang rất gần trước mắt tôi.

Một lúc sau, mặt trời đang dần nhô lên từ phía sau ngọn núi hiên ngang lừng lững ấy tạo nên một vẻ đẹp tráng lệ và nên thơ. Đúng lúc đó, khúc nhạc epic vang lên, tựa như lọt vào một cảnh phim hào hùng. Tôi lặng im và tập trung mọi sự chú ý vào khoảnh khắc hiện tại, lưu lại hình ảnh ấy vào trong tim.  Một vẻ đẹp khiến tôi động lòng và hạnh phúc không thốt nên lời. Thế nhưng, tựa như Vũ trụ đang đáp lời “Đúng vậy. Nhưng chưa phải là bây giờ. Ta còn một kế hoạch tốt hơn cho con”.

Bởi ngay lúc đó, một dải mây mỏng manh như một dải lụa yêu kiều, hững hờ vắt ngang qua lưng chừng gần đỉnh núi. Đi hết từ ngạc nhiên này tới bất ngờ khác, tôi thực lòng may mắn vì đã được ở đúng nơi, đúng thời điểm, cùng đúng người để tận hưởng điều kỳ diệu ấy.

Sau này, tôi mới biết được khoảnh khắc ấy đáng giá đến thế nào bởi vì chúng tôi sẽ không thể ngờ rằng đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng chúng tôi được thấy núi Phú Sĩ một cách trọn vẹn trong suốt cả chuyến đi.     

“Mặt trời vừa khéo ở vị trí của đỉnh núi.”

 

“Bonus một kiểu ảnh kỷ niệm với anh bạn đồng hành!”


Nếu bạn yêu thích bài viết này và tìm thấy được ít nhất một thông tin hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc cân nhắc việc chia sẻ để ủng hộ người viết.
Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian