C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Điều tôi đã làm khi chạm đáy

Đ

Đây là một bài viết thuộc chuỗi bài Ký ức qua ảnh.

Ngày hôm vừa rồi, giữa những suy nghĩ miên man không hồi kết, cộng thêm con sóng cảm xúc đến chu kỳ chạm đáy, tôi chẳng có hứng thú muốn làm bất cứ điều gì cả. Vâng, tôi có nhắc đến từ con sóng cảm xúc chạm đáy, đây là từ vừa được bổ sung trong tuyển tập những cụm từ yêu thích của tôi. Tôi được biết rằng hầu như tất cả những người phụ nữ đều thỉnh thoảng sẽ trải nghiệm điều này. Cụm từ này bắt nguồn từ cuốn sách nổi tiếng nhất trong sự nghiệp của tác giả, nhà tâm lý học John Gray, cuốn sách có cái tên khá quen thuộc với nhiều người – Đàn ông sao Hoả, đàn bà sao Kim.

Khi phụ nữ rơi xuống “cái giếng”, cô ấy nhận thức được mình đang chìm vào sự vô thức của chính mình, trong bóng đêm và những cảm xúc hỗn độn. Cô ấy có thể bất ngờ phải trải qua hàng loạt những cảm xúc không thể diễn tả nổi và những tình cảm mơ hồ.

Đối chiếu theo các biểu hiện thì, như lời của tác giả, tôi đang chạm đáy, hay rơi xuống “cái giếng”. Nhờ cuốn sách, tôi cũng hiểu rằng  việc đang xảy ra chẳng phải chuyện gì to tát, hay động trời cả, rằng sau đó, mọi thứ sẽ tự nhiên trở nên tốt hơn, bởi “người phụ nữ trong bản thân cô ấy có khả năng tự phục hồi sau khi cô ấy chạm đáy”.

Quay lại diễn biến ngày hôm đó, trong lúc mơ màng và bối rối, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu tôi, rõ nét và nổi bật hơn hẳn những mớ lùng bùng mờ ảo khác. Suy nghĩ đó nói rằng nó muốn đi ngắm hoa, ngắm cây xanh trong công viên, rằng đó là điều duy nhất nó muốn tôi làm cho nó. Tôi quyết định nghe theo lời nó, bởi dù sao ý đó cũng hay hơn là ở lỳ trong nhà và ôm “cái giếng” cả ngày.

Mặc cái nóng hầm hập và ánh sáng chói chang gần giữa trưa, tôi bước vào trong công viên, nơi có những khoảng được cây che phủ, mát dịu và ẩm ướt. Những lúc gặp bóng râm, tôi giảm tốc độ của những bước chân xuống, tự nhủ mình hãy chú tâm vào những chi tiết nhỏ nhất của những sự vật xung quanh.

Một dải hoa cẩm tú cầu xác xơ, đang chuyển màu nâu úa. Nhưng vẫn điểm xuyết những chùm hoa còn giữ nguyên sắc màu tươi tắn của nó.

Một gốc cây bị chặt, trụi lơ giữa khoảng đất nhỏ. Lại thêm một gốc nữa, thế nhưng nằm trên mặt gỗ phẳng phiu đó, một mô hình nhỏ bằng gỗ mô tả phía trước của một căn nhà.

Đám cúc thược dược cũng rũ xuống, cong vẹo, héo hon. Nhưng rồi tôi nghe thấy một âm thanh, sau đó, tôi phát hiện ra đó là thứ âm thanh vo vo ve ve từ đám ong thợ đang cần mẫn hút mật.

Nhờ sự chú tâm, tôi đã bắt đầu khám phá ra vẻ đẹp ở những điều không hoàn hảo.

Đến một thời điểm, tôi nhận ra từ lúc nào mình đã thôi không còn ngập ngụa trong suy nghĩ và lo lắng nữa. Khả năng chữa lành của thiên nhiên thật kỳ diệu!

Trong thời gian này, tôi cũng đang “ngâm nga” một cuốn sách có tựa đề Đời sống bí ẩn của cây, được viết bởi Peter Wohlleben, một người với kinh nghiệm gần 30 năm gắn bó với các loài cây trong rừng. Cuốn sách tổng hợp nhiều kiến thức bổ ích về thế giới cây cối. Nhờ cuốn sách, tôi biết được có cả một hệ thống khổng lồ thực hiện việc trao đổi chất qua rễ cây cùng các cộng sự như nấm đang diễn ra trong lòng đất ngay dưới chân tôi, tôi biết về những “chiêu trò” mà cây dùng để thu hút những “cộng tác viên” và thủ tiêu những kẻ thù của chúng,…

Vẫn là công viên này, nơi mà tôi từng ghé thăm 2 lần, nhưng không có nghĩa rằng trải nghiệm này mang tính lặp đi lặp lại và nhàm chán. Bởi giờ đây, được trang bị thêm những tri thức về thế giới bí mật của cây, chuyến “du ngoạn” trong công viên lần này trở nên hấp dẫn và sinh động hơn rất nhiều. Chỉ một thay đổi khiêm tốn trong nhận thức hoá ra lại có ảnh hưởng lớn lao đến vậy về cách mà ta nhìn nhận và trải nghiệm sự vật.

Thật biết ơn những người hiểu thấu về thế giới thực vật lặng lẽ và chia sẻ những kiến thức quý giá ấy với chúng ta. Thật biết ơn những người cống hiến cho sự nghiệp chăm sóc và bảo tồn thiên nhiên.

Tổng kết lại, điều mà tôi đã làm khi chạm đáy không có gì đặc biệt ngoài đi dạo. Tôi lựa chọn địa điểm là công viên, vì nó đáp ứng được tiêu chí không lo bị lạc dù không có bất cứ định hướng gì về điểm đến trong đầu, nhờ thế đầu óc cũng được thảnh thơi hơn. Nếu một ngày bạn chạm đáy, hãy thử nghiệm việc đi dạo như một thực hành thiền định với tất cả sự chú tâm và tỉnh thức và trải nghiệm cảm giác mới mẻ này cùng những lợi ích tinh thần mà nó mang lại.

Chúc bạn thành công!


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian