C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Dịch: Tự hào về những chiến công nhỏ

D

Đừng chờ đến tận khoảnh khắc chạm vạch đích mới cảm thấy tự hào về bản thân. Hãy tự hào ngay từ những bước tiến nhỏ nhất. – Karen Salmansohn

 Một trong những điều trớ trêu nhất: chúng ta thường hà khắc nhất với chính bản thân trong khi đáng lẽ ra ta nên là người cảm thấy tự hào nhất.

Vậy là cuối cùng bạn đã có dũng khí để bắt đầu theo đuổi dự án ước mơ, điều đã được ấp ủ suốt cả một quãng thời gian dài nhất mà bạn có thể nhớ được. Gạt bỏ những nỗi sợ hãi được bồi đắp vững chắc qua năm này tháng nọ, chiến thắng sự NGẦN NGẠI KHỔNG LỒ tồn tại trong tâm trí, bạn lấy đà bật một cú mạnh mẽ, dù cho điều đó không khác gì thử thách nhảy xuyên qua vòng lửa với phía dưới là một thùng axit đang bốc cháy dữ dội.

 Đó chắc chắn là một trong những điều kinh dị nhất bạn từng làm. Đào xới toàn bộ những cảm xúc bất an sâu kín nhất, những cảm xúc bạn thà rằng chôn sâu và nén chặt giờ đây bị lôi ra, buộc bạn phải mặt đối mặt với những góc mong manh và dễ bị tổn thương nhất của chính mình.

Thực tế rằng bạn thậm chí sẵn sàng đón nhận rủi ro này thôi đã quá vĩ đại. Điều đó rất phi thường, thực sự là vậy. Bước trên chặng đường dài và đầy sóng gió này một mốc xứng đáng được biết đến và tuyên dương. Hầu hết người khác đều chọn trốn tránh. Người ta cứ làm những thứ vẫn hay làm, rồi cảm thấy bế tắc trong nỗi bất mãn, ước gì họ biết có một cuộc sống khác ít bị giới hạn hơn.

Nhưng bạn thì sao? Bạn đang cố gắng mà. Bạn đang cố nắm bắt cơ hội trở thành những gì bạn muốn, bạn cũng đang hoàn toàn hiểu rằng chẳng có gì là đảm bảo. Bạn thật dữ dội! Dám làm điều đó là bạn ngầu lắm đó. Nhưng bạn nào có thấy vậy.

 Chắc có thể bạn thấy rằng những điều đó chưa đủ, chưa đủ nhanh, chưa đạt yêu cầu nên không đáng được nhắc đến. Bạn trách móc bản thân vì không tiếp thu nhanh hơn, hoặc vì nghĩ rằng đáng lẽ ra bạn phải có một tầm nhìn chuẩn xác hơn, lên một kế hoạch tốt hơn từ đầu.

Thay vì tự thưởng cho mỗi cm tiến về phía trước bạn lại trách cứ bản thân vì khoảng cách đó không phải là 1 dặm.

Cũng có thể không phải là về chuyện theo đuổi một mơ ước tương lai. Có thể đó là một vết thương trong quá khứ.

 Cuối cùng thì bạn đã chấp nhận rằng Nỗi Lo Lắng, Cơn Tuyệt Vọng đang tồn tại mà không cố gắng ngăn chặn chúng bằng rượu bia, bằng thức ăn, hoặc bất kỳ một cách nào khác để phân tâm khỏi chúng. Bạn có thể đang trong một khóa điều trị, cố gắng với tới gốc rễ của những xúc cảm khó đoán, và cố hàn gắn những vết thương thối rữa bị bỏ quên bấy lâu nay.

Một công việc lao tâm khổ tứ mà mấy ai có thể hiểu, bởi vì không có cách diễn đạt hữu hình nào có thể lột tả chân thực được bạn đau đớn sâu sắc đến nhường nào. Cũng không dễ gì để diễn tả được hết sự khó khăn của bạn khi phải đối diện với nỗi đau ấy. Không có bất kỳ cách nào cho người khác thấy rằng mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày bạn cố gắng hết mức để đấu tranh với bóng đêm, thứ dường như đang quyết tâm nuốt chửng bạn. Thế nên, trên tất cả những sự mệt mỏi ấy, bạn luôn cảm thấy hoàn toàn cô độc.

Nhận biết được nỗi đau qua những biểu hiện tinh thần và cảm xúc là một điều dũng cảm vô cùng. Và chấp nhận đối diện với nỗi đau ấy, không kể nó xảy ra bằng cách nào hay vào thời điểm nào thì cũng hãy để chúng tôi khen ngợi rằng bạn xứng đáng được trao một huân chương cho sự phi thường đó. Bạn chính là một anh hùng. Một chiến binh can đảm, dám đấu tranh cho chính bản thân mình. Nhưng dường như bạn không thấy vậy.

Bạn nghĩ mọi thứ diễn biến sao quá chậm. Bạn nghĩ mình quả là nhỏ bé và yếu đuối khi để xảy ra những khó khăn như vậy. Bạn thấy tồi tệ vì lại “ngựa quen đường cũ”, dù thực tế có nhiều lúc khác bạn không hề như vậy.

Thay vì tự thưởng cho bản thân sau mỗi chiến thắng nho nhỏ, bạn lại trách mắng vì cho rằng mình là một kẻ thua cuộc. Như thể bạn chẳng làm được gì ra hồn, và sẽ chẳng bao giờ đủ tốt đẹp, vì ngay lúc này bạn không hề hoàn hảo.

Bởi Chữa lành vết thương, Trưởng thành, Bước tiến tích cực-lại không phải những gì đang diễn ra ở  thời điểm hiện tại- vậy nên không khó để hoang mang lo lắng rằng chúng sẽ không bao giờ tới.

Có vẻ nghe như tôi đang chia sẻ kinh nghiệm cá nhân phải không, đúng là vậy.

Tôi đã trải qua cả một thập kỷ ngập trong tuyệt vọng và chứng rối loạn cảm xúc gây ra rối loạn ăn uống, nhiều năm đó tôi đối xử tồi tệ với bản thân bởi vì đã không sớm lành bệnh, vì đã không biết có một phép thuật nào “hóa phép” biến tôi thành người mạnh mẽ hơn.

Phản ứng lại với những chấn thương thời thơ ấu bằng cách sỉ vả chính mình vì biểu hiện những cảm xúc bất ổn và thất thường, dù cho lúc ấy tôi đang chủ động tìm cách sống tốt hơn, cách giải quyết tốt hơn.

Tự lăng mạ mỗi khi châm một điếu thuốc hay nốc một cốc rượu trong quãng thời gian tôi đang tìm cách bỏ rượu bia, thuốc lá, và mặc dù thực tế trong suốt một thời gian dài tôi đã sống rất lành mạnh, không động chạm gì tới những thói quen độc hại.

Bằng những đòn roi tư tưởng quật vào liên tiếp, tôi càng khẳng định sự hèn kém của mình vì đã không thay đổi nhanh chóng trong khi lẽ ra tôi nên nhìn nhận sự tiến bộ ít nhiều đó cho thấy tôi là một người mạnh mẽ. (…)

Hồi tưởng lại những gì đã xảy ra, mọi chuyện đều có ý nghĩa của nó. Đó là cách chúng ta trưởng thành- không phải qua sự trân trọng tuyên dương mà qua sự trừng phạt. Nghe đến phát chán về những sai lầm thiếu sót của chúng ta hơn là những thành tích, những hành động đúng đắn. Nên là thay vì tự an ủi khích lệ chính mình trong những lúc khó khăn nhất, ta quay ra chỉ trích vì để cho những điều tồi tệ ấy xảy ra. (…)

Sau những năm tháng rơi vào sự khủng hoảng khẳng định bản thân-điều mà tôi chưa từng công khai trước đây, tôi đăng nhiều bài viết hơn trên trang web này.

Tôi hiện cũng đang cố gắng tìm đơn vị tài trợ cho một bộ phim do tôi viết kịch bản, bộ phim mang đậm yếu tố cá nhân, dù biết rằng thuộc dạng phim kinh phí thấp nhưng đó vẫn là một khoản tiền không dễ dàng, có khả năng thất bại cay đắng lắm chứ.

Tôi làm một vài dự án mới với những tổ chức theo hình thức hợp tác 3 bên-một điều tôi cố gắng tránh hết mức có thể, bởi vì tôi là kiểu luôn muốn tự mình kiểm soát và không tin tưởng khi giao trách nhiệm cho người khác.

Tất cả những điều trên đây tôi làm, ở thời điểm tháng thứ 6 mang thai, lúc này xấp xỉ 40 tuổi. Vậy là hơn cả những sợ hãi về rủi ro và thay đổi, tôi đang tung hứng những quả bóng mang tên “nỗi lo lần đầu làm cha mẹ”, “mang bầu ở tuổi tứ tuần” (vâng, chuyện tuổi tác. Tử cung của tôi chắc cũng già đến mức lên chức bà rồi cũng nên.) (…)

Và tôi tự cảm thấy hãnh diện vì điều đó. Một quãng đường dài, từ một đứa con gái luôn tự trách cứ bản thân, đứa con gái chỉ biết lấy khủng hoảng và sợ hãi làm động cơ thúc đẩy.

Nhưng có những thời điểm tôi cũng nghiêm khắc với bản thân. Đó là những khi tôi dự đoán cách mọi chuyện sẽ diễn ra và nếu như đến một thời điểm lý tưởng và mọi chuyện không giống với những điều tôi mong đợi thì tôi sẽ quay ra đổ lỗi cho chính mình. Lùi lại và nhìn vào bức tranh toàn cảnh không phải là cách tôi làm: đó là có nhiều yếu tố khách quan tôi không thể kiểm soát, việc cần làm đó là thích ứng với việc phải tìm cách xử lý chúng. Đó là tiếp thu một điều mới không dễ chút nào, không phải cứ quyết tâm và hết mình thì kỳ tích sẽ xảy ra. Đó là có vài thứ chỉ đơn giản là cần thời gian mà thôi, nó chẳng đánh giá được gì về giá trị hay sự nỗ lực của tôi cả.

Tôi trở nên mất kiên nhẫn. Hoảng lọan. Mông lung và lưỡng lự.

Và rồi nó sẽ kéo theo những điều khác. Tôi khăng khăng rằng mọi chuyện tiến triển quá chậm và không chắc chắn, tôi thúc ép bản thân phải làm cho thành quả xuất hiện nhanh chóng, vì tôi thèm khát được nhìn thấy và cảm nhận nó, và bởi vì tôi sợ nó sẽ không bao giờ xuất hiện.

Tôi mong mỏi sự tự do có được từ những cơ hội mới này. Tôi ao ước cảm giác trọn vẹn khi được đem những tầm nhìn sáng tạo của mình đến cho cuộc đời. Những thứ tôi tự nhủ rằng cần phải đạt được từ mấy năm trước, tôi muốn có chúng ngay lập tức để có thể tận hưởng niềm vui thắng lợi thay vì còn ở đây chỉ trích bản thân vì đã để phí phạm thời gian như vậy.

Nhưng những màn kịch tâm lý trên đây, chúng vô dụng và còn chẳng giúp ích được cho động lực cố gắng cũng như sự chú tâm của tôi nữa. Hết mình để làm một điều gì đó khi trái tim bạn bị bao phủ bởi sự lo lắng và sợ hãi hoàn toàn bất khả thi.

Cách duy nhất để trở nên hiệu quả, đó là chấp nhận chính con người mình, buông bỏ những kết cục có thể xảy đến, xắn tay làm ngay lập tức.

Bước về phía trước, tôi sẽ tự nhắc nhở bản thân rằng tôi đang làm tốt, tốt hơn những gì tâm trí đang cố lấn lướt một cách vô lý rằng đáng lẽ ra tôi phải làm được hơn thế, và đó là lỗi do sự lề mề của tôi và mọi chuyện chẳng có gì tiến triển. Chúng ta, đều đáng nhận được nhiều điều tốt đẹp hơn những gì chúng ta có thể tặng cho chính mình.

Chúng ta đáng được vinh danh vì dám đối đầu với “con quỷ” trong nội tại, vì theo đuổi những điều ta mơ ước, vì sống thật mỗi ngày trong khi “giả tạo” là điều dễ dàng hơn hẳn.

Tạo ra sự thay đổi là điều khó khăn, vậy nên mỗi bước tiến dù nhỏ đều đáng được công nhận, không quan trọng là nó diễn ra chậm chạp, lề mề.

Xứng đáng được công nhận mỗi khi vượt qua được chướng ngại vật nội tâm, dù với người khác chúng chỉ là vô hình hay mơ hồ thì không thể phủ nhận thách thức to lớn của chúng so với những chướng ngại vật do ngoại cảnh mang lại.

Xứng đáng với sự bình yên khi biết rằng con người hiện tại này là đủ. Dù vẫn còn tồn tại tiềm năng phát triển cá nhân, tồn tại những mục tiêu ta muốn đạt được, chúng ta vẫn luôn đủ rồi. Đủ như chính con người hiện tại lúc này.

Lộn xộn, lúc này lúc nọ, phong độ lên xuống cũng có sao. Bất an, không chắc chắn, mất phương hướng, bối rối, và hoảng sợ cũng có sao. (…)

Cuộc sống tốt đẹp nhất là trân quý bất kỳ những gì xảy ra trong quá trình gây dựng nên một thứ một ngày nào đó có thể thành hiện thực. Hết mình với những gì ngay trước mắt và chấp nhận rằng không có sự bảo đảm nào ở đây. Vì hiện tại là khoảnh khắc duy nhất mà ta sở hữu.

Không biết bạn thì sao, nhưng tôi không muốn đến tận thời điểm cuối đời mới đau xót nhận ra mình đã bỏ lỡ sự trân quý toàn vẹn và tận hưởng những điều khi tôi đang có, chỉ vì tôi muốn có nhiều hơn, tôi muốn trở nên tốt hơn.

Vậy nên hôm nay, tôi quyết định sẽ tự hào. Tự hào về ưu điểm, nỗ lực, sự trưởng thành của tôi và về thực tế là tôi vẫn không ngừng cố gắng. Dù có tổn thương, yếu đuối và lo sợ, tôi sẽ lại hồi phục. Bước về phía trước. Phát triển. Hết mình. Bạn cũng vậy. Đó là điều đáng được ca tụng.


Link bài viết gốc

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM