C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Tôi viết lại quá khứ

T

Còn tới 3 tiếng đồng hồ trong sảnh chờ để đáp chuyến bay về Osaka, tôi quyết định chọn một nhà hàng nằm trên tầng 2 thuộc khu ăn uống. Thời điểm này, trong quán khá thưa khách, vậy nên rất dễ để lựa chọn một chỗ ngồi lý tưởng. “Hạ cánh” trên chiếc ghế êm ái ở một góc kín đáo, tôi gọi một cốc trà nóng và một món ăn lót dạ, trong lòng thư thái với ý nghĩ từ giờ mình có thể tha hồ đọc sách, viết lách, và nghỉ ngơi cho đến lúc lên máy bay. Sau một hồi cặm cụi chúi đầu vào sách và điện thoại, tôi thấy cần phải thư giãn và rời mắt khỏi màn hình, bắt đầu ngồi quan sát xung quanh. Những bàn trống từ lúc nào đã gần như kín khách. Họ là những cặp đôi, nhóm bạn thân, những cặp bố mẹ trẻ đưa con nhỏ đi du lịch,…Quanh tôi, hầu hết mọi người đều có bạn đồng hành. Nhưng thứ chiếm sự chú ý của tôi hơn cả là các cặp đôi. Ngay phía bên phải cách không xa chỗ tôi đang ngồi là một cặp thanh niên. Chàng trai lúc này đang gối đầu vào lòng cô gái và thiếp ngủ, còn cô gái thì đang lướt điện thoại. Mọi cử chỉ của cô nàng đều rất nhẹ nhàng và thận trọng, như thể dù chỉ một cái động nhẹ cũng có thể khiến cho giấc ngủ của anh người yêu bị gián đoạn. Mặc cho thực tế, giấc ngủ ấy có thể bị gián đoạn bởi nhiều yếu tố khác đến từ khắp xung quanh. Trong lúc ấy, chiếc bàn ở phía trước tôi vừa mới được chọn bởi một cặp đôi khác.

Khác với mọi lần, tôi mỉm cười và cảm thấy một sự an nhiên vừa mới ghé thăm.

Ngồi một mình giữa những nguồn năng lượng yêu thương ấy, tôi ngẫm lại những mối quan hệ tình cảm trước đây và tự hỏi vì sao chúng đều dừng lại theo cách nặng nề như vậy. Cho rằng, biết đâu hiểu được nó sẽ giúp cho mối quan hệ sau này của tôi sẽ tốt hơn. Vậy là tôi bắt đầu đào, đào sâu hơn nữa.

Chữ KHÔNG  

những cảm xúc bị chính bản thân tôi khước từ … trở nên đói khát và bạo lực, và rồi khi được giải thoát, chúng biến thành một con thú dữ muốn lao vào cắn xé tất cả mọi thứ.

Tôi đã tìm thấy chữ KHÔNG mà tôi đã đánh rơi đâu đó trong lúc mải mê đắm mình trong những mối tình.

Đã có những mong muốn cá nhân bị gạt đi không thương tiếc khi chúng xung đột với mong muốn của đối phương, bởi cái mà tôi cho là “tình yêu chân thành”: Trao đi hết mình và không được phép ích kỉ. Rồi dần dần, những nhu cầu cảm xúc sâu lắng ấy, những cảm xúc bị chính bản thân tôi khước từ cứ thế chất chồng trong lòng. Chúng trở nên đói khát và bạo lực, và rồi khi được giải thoát, chúng biến thành một con thú dữ muốn lao vào cắn xé tất cả mọi thứ. Những lúc đó, tôi lớn tiếng trách móc, tôi gào thét, hay giận dỗi khóc lóc. Tôi không ngớt lời đổ lỗi cho đối phương cho sự đau khổ của mình, rằng đó là do sự vô tâm, sự tàn nhẫn của họ; rằng tôi chẳng cảm nhận được cái gọi là tình yêu từ phía họ; rằng thì tôi đã nỗ lực hết mình; rằng tôi cho đi quá nhiều nhưng lại chẳng nhận lại được gì. Tất cả cũng bởi ngân hàng yêu thương trong tôi lúc bấy giờ đã cạn kiệt. Mảnh đất tình yêu cũng đã khô cằn. Tôi đã ngại ngần không dám lên tiếng đòi hỏi những gì mình thực sự mong muốn, không dám thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ. Hay đơn giản là, không dám nói KHÔNG.

Tôi lo lắng rằng nói lên suy nghĩ thực sự trong lòng sẽ khiến tôi đánh mất đi mối quan hệ ấy. Tôi đã luôn lo sợ bị bỏ rơi. Bởi tôi những cho rằng giá trị của bản thân sẽ chỉ tồn tại nếu có người yêu thương mình, không có tình yêu của người yêu thì cuộc sống của tôi chẳng còn ý nghĩa gì. Và vì thế, những câu chuyện tình cứ liên tục nối tiếp nhau không hề có lấy một quãng nghỉ, chưa dứt hẳn với người cũ thì tôi đã thấy mình hăm hở tìm kiếm một mối quan hệ mới mẻ. Liên tiếp yêu, liên tiếp thất bại nặng nề.

Mọi chuyện bắt đầu từ bao giờ

Tôi từng nghĩ rằng có lẽ sự thiếu vắng tình cảm gia đình trong những năm tháng thiếu niên là khởi nguồn cho cách tôi hành xử trong chuyện tình cảm.

Thời điểm đó, tôi sống cùng bố và những người  mà hiện tại là gia đình quý giá của tôi. Sự thật là trừ bố ra, tôi đã không có nhiều thời gian để trở nên thân thiết và thực sự hiểu về những người còn lại trong gia đình cho đến khi chúng tôi chuyển vào sống cùng nhau dưới một mái nhà. Có một sự thay đổi lớn sau khi mẹ ruột của tôi chuyển ra nước ngoài. Tôi cảm thấy hụt hẫng như đã đánh mất một điểm tựa lớn về tinh thần. Bố thì luôn luôn bận rộn công việc, bên cạnh đó, công việc của bố rất áp lực và vất vả.  Thời gian mà chúng tôi chia sẻ với nhau rất ngắn ngủi, và trớ trêu thay đó chính là ngôn ngữ yêu thương của tôi: Thời gian chia sẻ (thời gian mà bạn toàn tâm toàn ý dành cho người mà mình thương yêu). Tôi cũng không phủ nhận, không lâu sau khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu kiếm tìm tình yêu từ bên ngoài. Mặc dù, quanh tôi luôn có những người bạn rất tuyệt vời, nhưng không thể thoả mãn cho sự kết nối sâu sắc mà tôi mong mỏi. Cái mà tôi đã từng nghĩ rằng chỉ có thể đạt được trong chuyện tình cảm lứa đôi.

Tác giả Eckhart Tolle viết rằng:

Nguyên nhân chính của nỗi bất hạnh ở trong bạn không bao giờ là tình trạng nào đó mà bạn gặp phải mà chính là những suy nghĩ của bạn về tình huống đó.

Câu nói sâu sắc này (cùng nhiều tác phẩm khác của ông, cũng như của các tác giả khác mà tôi đọc được trong thời gian qua) đã giúp cho mọi thứ thêm sáng tỏ phần nào. Chính cách tôi chọn lựa ứng xử với những điều diễn ra lúc đó mới thực sự là nguyên nhân. Cũng như chính cách suy nghĩ của tôi về những gì xảy ra trong quá khứ mới là thứ quyết định nên hiện tại, không phải những điều xảy ra trong quá khứ là thứ hình thành nên con người của tôi ngày hôm nay. Tôi hiểu rằng luôn luôn có chỗ cho tôi lựa chọn cách mình suy nghĩ về một sự kiện, tình huống xảy đến. Luôn luôn có sự lựa chọn, giữa “Mình quả là một đứa bất hạnh và chẳng hề được gia đình yêu thương” và “Có lẽ mọi chuyện xảy ra vì chưa có sự thấu hiểu về ngôn ngữ yêu thương giữa mình và gia đình.” ;giữaMình là một đứa thất bại thảm hại trong chuyện tình cảm lứa đôi” và “Mọi thứ xảy ra đều có lý do. Mình đã học được rất nhiều từ những mối quan hệ trước đây, và những mối quan hệ đó đã dừng lại ở thời điểm tốt nhất để mình có thể tiếp tục hành trình.”

Quay lại chiếc ghế êm ái bên trong nhà hàng, trên tầng 2 của sân bay, tôi đã đưa ra lựa chọn, giữa Ôi, cuộc đời mình thật cô đơn, và có lẽ những tình yêu đẹp như thế kia chắc chẳng bao giờ đến với mình.” hoặc “Thật may mắn khi mình có thể cảm thấy năng lượng yêu thương hiện diện khắp quanh đây. Mình tin rằng mình cũng xứng đáng có được tình cảm như thế. Mà có khi, mình đã đang có rồi cũng nên.”Đọc đến đây, chắc bạn cũng biết tôi đã chọn gì.

Khác với mọi lần, tôi mỉm cười và cảm thấy một sự an nhiên vừa mới ghé thăm.

Rồi bỗng nhiên, điện thoại báo tin nhắn đến: “Cậu quay lại Nhật chưa?”.


P/s: chủ nhân của tin nhắn ấy hiện tại là bạn thân, bạn giành đồ ăn, chuyên gia chọc tôi tức điên, … hay nói cách khác, là bạn trai thân  thương của tôi.

1 Comment

  • […] Nhìn khác đi về nghịch cảnh, bất hạnh của bản thân. Tôi nhận ra rằng chính những thời điểm khó khăn nhất, lại trở thành thời điểm đáng nhớ và hạnh phúc nhất của tôi. Sự mất mát ở một mặt của cuộc sống đã đem lại cho tôi sự hỗ trợ và tình thương yêu tràn đầy, trù phú ở những khía cạnh khác. Trong những lúc chông chênh, đã có biết bao nhiêu người thân thương đã ở bên cạnh và khích lệ tôi, những cử chỉ và hành động yêu thương nho nhỏ ấy đã in lại trong lòng tôi những dấu chân tích cực và mỗi lần nghĩ đến tôi lại trào dâng một sự biết ơn vô hạn. (Bài viết tham khảo: Tôi viết lại quá khứ) […]

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian