C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Trải nghiệm đặc biệt của tôi trong những ngày qua

Trong một bài viết trước đây có tên NGƯỜI ĐẶC BIỆT NHẠY CẢM: HỌC CÁCH YÊU BẢN THÂN, bài viết về những điều học được trong quá trình tìm sự cân bằng và hoà hợp, tôi đã viết điều đầu tiên như sau:

Ngôn từ là vũ khí

Bất cứ điều gì chúng ta tiếp nhận đều trở thành thông tin, vậy nên đối với tôi, việc lưu tâm đến cách tiếp cận nguồn thông tin là điều rất quan trọng… 

Khi đó, tôi đã không nghĩ rằng cơ hội chứng nghiệm những gì mình viết lại tới nhanh đến vậy. Những trải nghiệm trong 1,2 tuần ngắn ngủi trở lại đây, cụ thể là trải nghiệm sau nhiều ngày liên tục cập nhật tin tức liên quan đến vụ việc người cảnh sát da trắng gây ra cái chết cho một người dân thường da đen xảy ra tại Mỹ, sự việc đã thu hút sự quan tâm của dư luận trên khắp thế giới đã chứng minh cho điều tôi đã viết. Trong suốt mấy ngày đó, mở mắt là tôi nghe/xem/đọc về: bạo loạn cướp bóc, cảnh sát sử dụng vũ lực với người biểu tình/diễu hành, lịch sử đau thương của chế độ nô lệ của những người da màu trên đất Mỹ, George Floyd và danh sách những người da đen/ da màu đã bị sát hại trước anh, những âm mưu kích thích bạo lực (có nhiều người chia sẻ đoạn phim cho thấy những chồng gạch được những cảnh sát vận chuyển tới và đặt tại nơi công cộng như một sự ngấm ngầm cổ vũ gia tăng bạo lực, vì trong cơn phấn khích, và giận giữ, ngay trong tầm mắt lại có một thứ vũ khí như vậy thì liệu chuyện gì còn có thể xảy ra? Phải chăng rồi ta sẽ lại có một tin tức mới về hình ảnh xấu xa của người biểu tình). Và tôi cũng bắt đầu nói về đề tài này. Những cuộc nói chuyện ban đầu chỉ là trao đổi thì cuối cùng thành tranh luận, đôi khi gay gắt và mất kiểm soát.

Cuộc chiến thông tin

Sự việc lần này cho thấy một cuộc chiến không cân sức về cách thông tin được chia sẻ hiện nay. Đó là sự mất cân bằng giữa số lượng tin xấu và tin tốt. Một ngày tôi ngang qua một số lượng lớn những tin tức, và mặc dù những tin tức tốt về những hành động nhân văn, những nỗ lực hàn gắn và sửa chữa, những cuộc biểu tình trong hoà bình…vẫn diễn ra, thế nhưng lướt qua 10 tin thì chỉ tôi chỉ thấy 1,2 tin tức tốt lành, và chúng không được chia sẻ rộng rãi. Ví dụ:
1/ Liên quan đến sự việc hôi của và cướp bóc, tôi có đọc được một đoạn phỏng vấn của một người phụ nữ, sau khi chính cửa tiệm của bà bị đánh sập, và bị cướp bóc sau một cuộc biểu tình. Đại khái là “Nếu như việc hy sinh cửa tiệm của mình nhưng có thể tạo ra một thay đổi đáng kể thì nó cũng đáng phải không?” (Theo như tôi hiểu, bà hiểu rằng cướp phá là một phần thường xảy ra trong những vụ bạo loạn như vậy, khi có những người lợi dụng sự kiện biểu tình để thực hiện mục đích của họ. Nhưng việc thay đổi hệ thống xã hội công bằng cho tất cả người dân mới là điều cần quan tâm hơn cả. Rằng bà chấp nhận thiệt hại để phục vụ cho một mục đích cao hơn.)
2/Tại một một quảng trường nho nhỏ, bất chấp cơn mưa xối xả, một nhóm người đứng bên nhau. Người theo đạo Thiên Chúa da trắng tập trung lại, quỳ xuống và xin lỗi về những bất công và phân biệt xảy ra qua nhiều thế hệ mà cộng đồng người da màu, da đen đã phải đối mặt. Những lời cầu nguyện, những lời xin lỗi, những giọt nước mắt hàn gắn những vết thương.

Nguồn: Twitter

3/Một người đàn ông da màu chia sẻ trên mạng rằng sau vụ việc xảy ra với George Floyd, anh cảm thấy sợ hãi khi phải bước chân ra đường, tại chính thành phố mà gia đình mình đã sinh sống cả cuộc đời. Thông điệp ấy được đáp lại bằng tình thương từ những người lạ, những người hàng xóm. Họ đã tụ tập lại và đồng hành với anh trong suốt chuyến đi bộ để anh cảm thấy an toàn.
4/Hay những người dân quyên góp đồ ăn và dụng cụ cho những gia đình gánh chịu hậu quả sau những vụ cướp bóc hôi của, Hay những cộng đồng tổ chức những buổi dọn dẹp trên nhiều miền của nước Mỹ sau làn sóng các cuộc biểu tình ủng hộ phong trào Black Lives Matter.

Nguồn: https://bringmethenews.com/

Và còn nhiều những thông tin tương tự nữa. Nhưng tôi tự hỏi không biết bao nhiêu người được biết đến chúng.

Bản thân tôi, giữa tâm bão về những tin tức tiêu cực về những vụ biểu tình liên quan đến phong trào #BlackLivesMatter, tôi vẫn quyết định tham gia cuộc diễu hành được tổ chức tại Osaka cuối tuần vừa rồi. Và đó là một quyết định không thể đúng đắn hơn. Vì tôi đã có cơ hội được cảm nhận nguồn năng lượng tích cực và tình yêu thương, đùm bọc nhiều hơn bất kỳ trải nghiệm nào trong đời. thấy những người đủ sắc tộc màu da văn minh và ấm áp. Chỉ vài phút trước, trên suốt tuyến đường diễu hành, cả ngàn người (khác biệt ngôn ngữ, màu da, văn hoá, quốc tịch…) cùng hô vang thông điệp chống phân biệt đối xử, nhưng sau khi người điều hành thông báo dành 8 phút tưởng niệm, thì không gian im ắng đến lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng xe cộ lao vút trên đường. Trước khi giải tán người điều hành cũng gửi lời thông báo cuối cùng tới những người tham gia: “Hãy đi về cẩn thận và đừng làm gì mất trật tự để những người cảnh sát phải vất vả xử lý nhé!” Trên suốt tuyến đường 2km, tôi cũng thấy những người cảnh sát lăng xăng, chạy ngược chạy xuôi để chỉ dẫn, điều phối để cuộc biểu tình được diễn ra êm thấm. Tất cả những gì tôi thấy trong cuộc diễu hành ngày hôm đó đều là TIN TỐT. Khác với phần lớn những thông tin được đăng tải trên thông tin đại chúng.

Cuộc chiến của mỗi chúng ta

Dù đã từng biết được thông tin có ảnh hưởng thế nào với người tiếp nhận, chính bản thân cũng đã đề cập đến điều này trong bài viết của mình, nhưng tôi đã không hề nhận ra rằng mình đang bị ảnh hưởng chỉ khi tôi đọc được một chia sẻ trên Instagram.

Hãy nhận ra những tổn thương tâm lý của mình sau một tuần liên tục bị dội vào những  tin tức như sự tàn nhẫn của cảnh sát, sự bất bình đẳng về chủng tộc, bạo lực trong cộng đồng và những sự phân biệt đối xử ngấm ngầm và công khai. Bạn có đang chông chênh bên bờ vực bấp bênh của xúc cảm? Bạn có khóc không? Bạn có thấy tức điên và vô vọng cùng một lúc?

Như một cú tát khiến tôi tỉnh cả người. Sau đó, tôi đã nhanh chóng đưa ra một quyết định: tạm thời mất kết nối với mạng xã hội để kết nối với cuộc sống tại nơi này. Khi nào khoẻ lại thì chiến đấu tiếp với truyền thông. Nói đến đây, tôi tự hỏi: “Liệu cuộc sống của chúng ta có ngày càng khó khăn hơn bởi ngày nay, chúng ta phải không những phải đối mặt với những chướng ngại vật ngoài đời thực trong công việc, mối quan hệ… trong cuộc sống hàng ngày, mà chúng ta còn phải gồng lên, bảo vệ sức khoẻ tinh thần với thế giới ảo,  với xã hội trên mạng với những thông tin tiêu cực luôn được đặt dưới “ánh hào quang”, tâm điểm của sự chú ý?”

Hai ngày vừa rồi, tôi tạm dừng việc đọc tin tức để tự tạo niềm vui cho bản thân mình bằng những việc nho nhỏ như đi leo thác, đi leo núi chơi với mấy bạn khỉ, đi ngắm rừng trúc tre… Trọn vẹn và đầy ắp những ký ức vui vẻ. Hay đơn giản hơn như đi siêu thị mua đồ về nấu món Việt Nam, điều mà khi ở nhà với mẹ là chả bao giờ phải nghĩ nhiều, nhưng khi qua nước ngoài sống thì thành “sự thiết đãi đặc biệt”. Dọn dẹp nhà cửa, đọc sách ngoài quán cà phê,…

“Tự tạo niềm vui”, cụm từ vô cùng quen thuộc với tôi. Theo những cách khác nhau, cả hai người mẹ của tôi đều truyền cảm hứng cho tôi trong việc tự tạo niềm vui cho bản thân: nấu ăn, cắm hoa, dọn dẹp, mặc đồ đẹp bất chấp thời tiết… Hai người mẹ của tôi đều là những người rất giỏi trong việc tìm thấy hạnh phúc ở xung quanh, tự tạo niềm vui cho chính mình. Ngoài hai người mẹ thân thương, bạn trai tôi cũng là một chuyên gia trong việc tự tạo niềm vui. Ví dụ như chúng tôi có thể có một cuộc tranh luận khá căng thẳng, nhưng khi cuộc tranh cãi dừng thì bạn cũng bước ra khỏi dư âm của nó nhanh hơn hẳn, trở lại bình thường và lại vui vẻ với hiện tại xung quanh. Sau thời gian vừa rồi, sau khi hiểu nhiều hơn về những trải nghiệm tiêu cực mà những người như bạn ấy phải trải qua, tôi càng thắc mắc vì sao sau tất cả, bạn ấy có thể duy trì thái độ tích cực, lạc quan và tận hưởng niềm vui như vậy.

Đọc đoạn viết dưới đây, tôi đã hiểu. (Thực tế nó là nửa sau của đoạn chia sẻ trên Instagram mà tôi nhắc đến phía trên.)

Hãy tưởng tượng rằng cơn chấn thương đó, nỗi sợ hãi đó, nỗi buồn đó được chơi như một bản nhạc nền của cuộc sống hàng ngày của bạn. Có những ngày được chơi du dương, những ngày khác thì nó thùm thụp dội vào tai, nhưng lúc nào cũng ở đó. Bạn nhận ra, dĩ nhiên rồi. Dẫu vậy bạn cũng phải làm những gì cần phải làm, bởi không thì còn  gì khác được nữa? Bản nhạc ấy chẳng bao giờ dứt. Bây giờ hãy tưởng tượng rằng nó ảnh hưởng đến cách bạn sống cuộc sống của mình, đến thái độ vui tươi lạc quan của tinh thần, đến cách cơ thể bạn phục hồi nhanh chóng sau những tổn thương và khó khăn.

Đó là định nghĩa về việc là một người da đen sống tại Mỹ.

Nguồn: Instagram

 

Một lần nữa, chân lý Thái độ sống quyết định chất lượng tinh thần và chất lượng cuộc sống lại càng được củng cố mạnh mẽ hơn.

Trên đây là những trải nghiệm đặc biệt của tôi trong những ngày “biến động” vừa qua, và đó đều là những trải nghiệm quý giá đối với tôi. Cảm ơn bạn đã lắng nghe, hy vọng bạn cũng tìm thấy được một điều gì đó ý nghĩa từ bài viết này.


P/s: Qua lần này tôi nhận ra việc chủ động theo dõi, đăng ký nhận những thông tin tích cực hay những blog có tính xây dựng và tích cực đã thực sự phát huy tác dụng trong những thời điểm khó khăn như vừa rồi.

1 Comment

  • […] Lên tiếng khi chứng kiến một sự việc bất bình. Viết điều này khiến tôi nhớ lại một chuyện xảy ra cách đây mấy ngày, lúc chúng tôi đang trên tàu về nhà. Tàu khi đó khá thưa người, tiếng nói chuyện vui cười xôn xao thì bỗng nhiên bạn trai tôi đột ngột quát lên: “Này! Thôi ngay!” Cả toa tàu bỗng im phăng phắc, tôi ngơ ngác quay sang nhìn bạn ấy với một dấu hỏi chấm to đùng trong đầu. Theo hướng  ánh mắt của bạn ấy, tôi nhận ra lời cảnh cáo ấy nhằm về người đàn ông đứng phía trước chỗ chúng tôi ngồi. Bạn ấy đã quan sát và chứng kiến hành động thô lỗ và xúc phạm của người đàn ông đó với người phụ nữ mà anh ta đi cùng, và bạn ấy đã lên tiếng để ngăn người đó. Một lúc sau đó, người đàn ông dù trông vẫn tức tối, đã quay lưng, rảo chân bước sang toa khác. Tôi tự nhủ, giờ thì dù sao người phụ nữ ấy cũng được yên thân, trong một lúc. (Bài viết tham khảo: Trải nghiệm đặc biệt của tôi trong những ngày qua) […]

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian