C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Tâm hồn dậy sóng

T

Hai đầu ngọn sóng

Không phải là lần đầu tiên tôi đề cập đến nhân vật này, vì nếu như đã từng đọc một số bài viết trước đây, hẳn bạn đã biết rằng tôi có một sự đam mê “không hề nhẹ” với nhân vật Anne tóc đỏ trong seri tiểu thuyết thiếu nhi cùng tên của tác giả Lucy Maud Montgomery. Tự hỏi lý do của sợi dây gắn bó này phải chăng nằm ở sự đồng điệu – con người được tạo nên từ “tâm hồn, lửa và sương.”, ở đó mọi cung bậc cảm xúc sẽ được khuếch đại lên mức vô cùng mãnh liệt, tột cùng (đôi khi hơi thái quá).

Nếu những cảm xúc mang tính tích cực, quanh tôi sẽ là một thế giới màu hồng, cảm giác như niềm tin yêu cuộc sống, và sự mãn nguyện chưa bao giờ thăng hoa đến như vậy. Mặt khác, khi bị nhuốm màu sắc bi quan, thì trong đầu tôi lúc bấy giờ sẽ là một mớ hỗn độn những lo lắng không đầu không cuối. Chìm đắm trong những cảm xúc tiêu cực để rồi nhận ra mình bị cuốn theo lúc nào không hay, tưởng như bị đẩy xuống một hố sâu, một vực thẳm hun hút, không đường thoát thân. Quả là một thế giới nội tâm đầy phức tạp. Tôi thừa nhận mình nhiều phen khốn đốn và khổ sở với đặc điểm này. Tôi biết rằng mình cần phải làm một điều gì đó.

Ổn định trong sự bất ổn

“Con người thường khó lòng thoát khỏi bản chất thật sự của chính mình. ”

Sự kết thúc của mối quan hệ gần đây nhất đã đưa tôi đến với con đường thực hành thiền và yoga. Với những hứa hẹn là một trong những hình thức giúp tĩnh tâm, tôi rất háo hức và mong chờ rằng từ nay về sau tôi sẽ tránh được tình trạng bị xô đẩy giữa hai ngọn sóng ào ạt và dữ dội tồn tại trong tâm trí bấy lâu nay, để đạt được tự do và cân bằng. Nhưng kỳ lạ thay, sau một thời gian theo đuổi, tôi cũng nhận ra rằng hai phương pháp này đồng thời là cây cầu dẫn lối đến bản ngã, khám phá bản thân và được trở thành chính mình hơn. Bạn hiểu ý tôi rồi đấy. Trong hoàn cảnh của tôi, càng thiền và tập yoga tôi càng thấy rõ mồn hai thái cực dữ dội đang tồn tại trong bản thân mình, càng nhận thức về sự bất ổn định đang trú ngụ trong tâm hồn. Vậy là càng khai thoáng, mở rộng, và bình tâm bao nhiêu cũng chính là tôi đang mở đường sự bất ổn của nó bấy nhiêu.

Thực tế, tôi vẫn luôn sống với những con sóng xúc cảm lên trầm xuống bổng, nhưng chỉ đến khi biết đến thiền, và yoga, tôi mới thực sự cắt nghĩa được những gì đang thực sự diễn ra bên trong tâm trí mình. Mới hiểu được rằng vì sao những lo lắng vun vặt nhỏ có thể khiến tôi mệt mỏi đến vậy, những điều mà người khác có thể bình tĩnh đối mặt nhưng lại có thể khiến tôi bị kích động đến như vậy, và những mâu thuẫn vẩn vơ cũng bị khuếch trương lên đến mức không cần thiết như vậy… Câu trả lời chỉ đơn giản vì “Con người thường khó lòng thoát khỏi bản chất thật sự của chính mình. ” Và đó chính là con người tôi, bản chất thật sự của tôi.

Đổi thay

Khi một người bạn tâm sự với tôi về điều phiền muộn, về bất hạnh mà chính họ đang phải chịu đựng và đối mặt, tôi thường trưng ra một bộ mặt thiểu não và đôi lúc còn rơm rớm nước mắt trong khi chính người trong cuộc lại rất bình thản (điều nay đôi lúc nhìn hơi sai sai…). Tôi vẫn luôn khâm phục và ngưỡng mộ những người như vậy, những người giữ được thái độ bình tĩnh và mạnh mẽ trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Vậy tôi có muốn đứợc giống như họ không?

Tôi đã thấu hiểu được nguồn cơn của những rắc rối thường khiến cho hoàn cảnh của mình phức tạp như vậy nằm ở sự cố gắng thay đổi, từ chối những cảm xúc của mình, chứ không phải do sự tồn tại của những cảm xúc ấy. Vì vậy, câu trả lời của tôi là Sự chấp nhận. Chấp nhận phần tính cách đó như chính mình, một phần không thể tách rời. Có ai muốn từ bỏ những bộ phận trên cơ thể của mình? Cảm xúc không phải như một người lạ nào đó với một cái tên Cảm Xúc, nó chính là tôi. Tôi là niềm vui và tôi cũng là khổ đau. Việc là chính mình, là chính cảm xúc của mình sẽ giúp tôi cảm thấy dễ dàng hơn, nhẹ nhàng hơn thay vì nhìn cảm xúc như ở một ngôi thứ ba nào đó, xa lạ và tách biệt.

Có ai muốn từ bỏ những bộ phận trên cơ thể của mình?

Dù có những ngày bạn sẽ thấy tôi vụn vỡ, chìm nghỉm trong nỗi đau thương và tuyệt vọng, một bầu trời đen kịt và u ám. Và có thể trong những lúc đó chính tôi cũng hối hận, và ước rằng mọi việc sẽ khác đi, “giá như mình không như thế này, giá như có thể bình tĩnh hơn, làm khác hơn…” Nhưng rồi bạn sẽ thấy tôi nỗ lực, đấu tranh để vượt qua những ngày bị cảm xúc tiêu cực ấy bủa vây, để rồi cũng chính là tôi, nhưng trước mắt bạn là một cô gái hạnh phúc và yêu đời đến nhường nào. Lại thơ thẩn và mộng mơ nhìn trời ngắm đất và mỉm cười rực rỡ. Tôi hiểu rằng  “chính cái điều gây ra đau khổ lại trở thành nguồn gốc của niềm vui tinh thần”. Giờ đây khi đã hiểu được ý nghĩa và xác định điều mình mong muốn, tôi cảm thấy thoải mái và tự tin hơn với việc thể hiện bản thân.

Đúng vậy, nếu như nói rằng đã có một sự thay đổi thì không phải là tôi đã chế ngự được những xúc cảm của mình, chỉ đơn giản là hiểu được nó rõ hơn mà thôi. Kể cả sau khi hiểu được những điều này, tôi vẫn sẽ tiếp tục thất thường, tiếp tục lo lắng những chuyện không đâu, suy diễn vẩn vơ rồi chuyện bé xé ra to, nhưng tôi cũng tiếp tục cười mỉm khi nhận được một tin nhắn dễ thương, an nhiên và thư thái trước một cảnh sắc thiên nhiên, tiếp tục sướt mướt khi nghe một câu chuyện buồn. Tôi thay đổi nhưng lại không thay đổi.

Để đến được tới hiện tại này, viết lên được những dòng này, đó là một hành trình khá dài, vật lộn để tiến gần và hiểu thấu. Tiếp theo sau là quyết định chấp nhận. Cuối cùng là (vẫn đang) học cách sống chung hài hòa và tình thương mến thương. Một lộ trình không hề giản đơn, sẽ có những lúc bước chân bạn rã rời, xuất hiện những vật cản tưởng chừng như không thể vượt qua được, và bạn hoang mang không biết có thể bước tiếp hay không. Nếu bạn mệt thì hãy tạm dừng chân, chỉ cần không bỏ cuộc, tiếp tục bước đi, bước đi và bước đi, rồi đến một ngày chắc chắn bạn sẽ thấy thành quả có được quả thực vô cùng xứng đáng.

1 Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM