C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Hãy tử tế với chính bản thân mình

H

“Be kind to the most desperate part of ourselves”
(tạm dịch: Hãy tử tế với những phần tuyệt vọng nhất trong mỗi chúng ta)

Một đêm tháng 4

“Đã từng có một khoảng thời gian, mình cho rằng địa ngục chắc cũng không thể nào khủng khiếp hơn những gì đang diễn ra. Cho rằng những chuyện tồi tệ này sẽ không bao giờ kết thúc. Cho rằng nỗi đau hiện tại này sẽ mãi mãi “sát cánh” bên mình. Có lẽ mình sẽ cứ thế này mà chìm, chìm dần, chìm dần xuống, rồi có khi mất hút cũng nên.

Rốt cuộc chẳng điều nào trong những “giả thuyết” ở trên trở thành hiện thực.

Thoát khỏi những tháng ngày đó, mình hiểu được rằng: Mọi thứ đều chỉ mang tính tạm thời.

Những cảm xúc, hay những suy nghĩ tiêu cực khi đó chỉ là tạm thời. Khổ đau là tạm thời (hạnh phúc cũng vậy). Những nỗi đau, dù có lẽ sẽ không hoàn toàn biến mất theo thời gian nhưng đến một lúc rồi cũng chỉ tồn tại như một ký ức không hơn không kém.

Ngoài ra, còn một điều quan trọng khác mà mình đã rút ra được đó là: Giấc ngủ là phương thức chữa lành. Tinh thần rối loạn và thể chất kiệt quệ là một sự kết hợp không thể tệ hơn.

Đó là những bài học thấm thía. Những vết xe đổ không đời nào mình dẫm lên một lần nữa.

Nhưng bây giờ, ngồi đây giữa màn đêm tĩnh mịch, và viết ra những điều này, mình chợt nhận ra mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Không đơn giản là vì mình đã khẳng định chắc nịch với bản thân rằng “không bao giờ” thì có nghĩa là thực tế sẽ không bao giờ xảy ra. Điều gì xảy ra thì nó đã (và đang) xảy ra rồi, không cần biết có sự cho phép của mình hay không.

Và có thể những chuyện này đang xảy ra thật đấy, nhưng không có nghĩa nó xảy ra bởi vì rốt cuộc mình chẳng thay đổi gì cả, hay có lẽ mình mãi không tiến bộ được, hay mình đã quên mất những gì mình được học rồi sao,… Không phải lúc nào nguyên nhân của nó cũng bắt nguồn từ chính mình.

Mà cứ coi như một trong những nguyên nhân là vì mình quên mất bài học cũ thì đã sao? Sai thì sửa, quên bài thì học lại. Học lại rồi quên thì lại học lại lần 3, lần 4… có những kỹ năng cần phải được rèn giũa trong một thời gian dài cho đến khi thuần thục, không phải sao?

 

Giờ này, điều quan trọng nhất mình phải làm là gì? Đúng rồi. Là đi ngủ.

 

Giấc ngủ là phương thức chữa lành.”

Sau khi viết xong những dòng đó, tôi đã chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành.

Giờ đây, ngồi đọc lại những gì mình viết, tôi nhận ra một sự thay đổi trong quá trình ngắn ngủi đó, sự bối rối ban đầu đã được nguôi ngoai khi tôi đặt dấu chấm hết cuối cùng sau khi tự khuyên mình đi ngủ. Viết ra- hành động đã mang lại cho tôi trải nghiệm như tôi đang trò chuyện với một người khác, một người rất gần gũi và thân thiết. Bởi vậy tôi đã hành xử như cách mà tôi sẽ làm nếu đặt trong hoàn cảnh tương tự với một người thân thuộc thực sự. Tôi đã tuân thủ một quy tắc đơn giản:

Là một người tử tế 

Tôi đã đối xử tử tế với chính mình bằng cách lắng nghe, đồng cảm, thấu hiểu và quan tâm.

Gần đây tôi có đọc một bài viết* của Leo Babauta, chủ nhân của blog nổi tiếng Zen Habit về cùng chủ đề này, có những chia sẻ  được truyền tải một cách mạch lạc và rõ ràng và giống với những gì tôi muốn gửi đến qua bài viết này. Vậy nên, tôi sẽ dịch một vài đoạn trong bài viết của anh ấy như dưới đây. Hy vọng bạn đọc sẽ tìm thấy những điều bổ ích.

Sự thật là hầu hết chúng ta hầu như mọi lúc đều luôn tự phán xét, tự tấn công và nhìn nhận gay gắt vào những thiếu sót và hạn chế của bản thân. Đó cũng là lý do vì sao chúng ta thường xuyên căng thẳng, lo lắng, bực bội và thất vọng đến vậy… Thay vì luôn luôn mong mỏi để trở nên tốt hơn, chúng ta cũng có thể tìm thấy lòng biết ơn về sự tuyệt vời đã có sẵn trong bản thân mỗi chúng ta. Thay vì “hạ gục” và vùi dập chính mình, hãy tỏ ra tử tế và thấy rằng mình cũng đã cố gắng hết sức, rằng mình có ý tốt, rằng mình có trái tim lương thiện.

Cũng trong bài này, người viết đã đưa ra một số gợi ý để thực hành việc đối xử tử tế với bản thân.

Hầu hết mọi người đều biết làm thế nào để thể hiện sự tử tế, tốt bụng, bởi vì chúng ta đã từng làm điều đó với những người khác. Chúng ta có thể tử tế với người thân yêu, người lạ, với người bạn, với người hàng xóm. Bây giờ, chúng ta chỉ cần “thử nghiệm” trên đối tượng khác là chính bản thân mình…

– Khi phạm sai lầm, hãy trao cho chính mình sự cảm thông (cảm giác nhân từ trong lòng, cầu mong bản thân được an yên), và để cho sự cảm thông đó xoa dịu nỗi đau của mình.

– Nhìn thấy cái tâm tốt lành của bản thân mình bất cứ khi nào cảm thấy hụt hẫng hoặc cảm thấy mình àm ai đó thất vọng. Nhìn thấy tâm ý tốt bất cứ khi nào bạn chẳng may làm rối tung mọi thứ, hay sai sót. Nhìn thấy rằng, về cơ bản bạn là một người tốt.

–  Hãy tìm thấy vẻ đẹp khi bạn nhìn vào những thiếu sót của chính bản thân mình. Tìm sự biết ơn cho những gì bạn có, thay vì cứ chăm chăm soi vào những gì bạn không có hoặc bạn không thích. Ví dụ, có một cơ thể thế này chẳng phải điều tuyệt vời sao? Tôi yêu việc mình có một cơ thể, một cơ thể có thể di chuyển, có thể hít thở, có thể nhìn ngắm ánh nắng mặt trời và cây cối, có thể nghe thấy âm nhạc và những tiếng cười, có thể cảm nhận nắng trên làn da, và cỏ dưới bàn chân. Thật là một điều kỳ diệu, và chúng ta thường bỏ qua, coi chúng là điều hiển nhiên.

Nhìn thấy những điều tốt ở bản thân. Biết ơn chính mình. Yêu cái tâm lương thiện. Từ bi với chính mình khi cảm thấy tổn thương, đau đớn.

Sau tất cả những điều dông dài phía trên, cái tôi hy vọng sẽ đọng lại trong tâm trí của người đọc có chăng chỉ là một điều đơn giản:

Hãy ghi nhớ rằng về cơ bản, bạn là một người tốt, và hãy luôn đối xử tử tế với chính bản thân mình.


*Link bài viết gốc:

How to Be Kind to Yourself & Still Get Stuff Done

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian