C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Sống cuộc đời bạn muốn

S

Mặc kệ người ta nói

Và dám sống cuộc đời mình muốn.

Tóm lại là qua bài viết này tôi chỉ muốn nói nhiêu đây thôi. Nhưng nếu bạn thích một lối diễn đạt dài dòng hơn ( từ 12 từ thành hơn 1000 từ chẳng hạn), cụ thể hơn và có phần mang tính cá nhân hơn, thì đọc tiếp nhé.


Chẳng là nó cứ tái đi diễn lại dù chẳng có gì vui thú cả, nhưng nó khiến tôi nhận ra mỗi lần xảy ra thì cách nhìn của tôi so với lần trước đó dường như khác đi một chút:

Như thường lệ, tôi và bố có một màn đối thoại hơi căng thẳng về chuyện định hướng sự nghiệp của tôi. Chỉ khác là lần này, tôi chắc hẳn đã ăn gam hùm rồi nên mới dám trình bày quan điểm về con đường mà tôi lựa chọn, sau rất nhiều lần trì hoãn chỉ giữ trong lòng.

Không có gì ngạc nhiên, khi nhận lại là nỗi đắn đo, ngờ vực.

Để câu chuyên được rõ ràng hơn một chút, có lẽ tôi nên nói sơ qua về trước ngày mà tôi có cuộc nói chuyện “định mệnh” ấy .

 

Mờ nhạt

Là từ mà tôi nghĩ khá thích hợp để mô tả cuộc sống trước đây của mình. Bởi vì trong một quãng dài (tôi muốn biết nếu có từ nào trong tiếng Việt dài hơn từ “dài”  bởi từ dài hình như chưa đủ dài để miêu tả về quãng thời gian đó), quay lại chuyện đang nói, trong suốt những năm tháng ấy, tôi thực sự không biết chuyện mình đang làm và vì sao mình làm vậy. Chênh vênh. 

Tôi chỉ nhớ rằng những quyết định quan trọng liên quan đến tôi đều hầu hết được quyết bởi “Hội đồng” người lớn trong nhà, dựa trên một viễn cảnh lý tưởng mà họ vẽ ra giúp tôi. Còn tôi thì dĩ nhiên là đồng ý hai chân hai tay. Bởi đơn giản tôi chẳng rõ mình muốn gì để mà phản đối.

Tua nhanh đến một ngày. Khi mường tượng về cuộc sống lý tưởng của tôi (vâng, thuộc về bản quyền của tôi, chưa qua “chỉnh sửa” bởi Hội đồng), từ những nét phác họa mờ nhạt dần hiện lên rõ ràng, sống động và chân thật.

Eureka!

Sau đó tôi biết sẽ phải nói chuyện với gia đình mình sớm hay muộn.

 

Người ta nói

Nhưng cứ lần này đến hết lần khác, mỗi khi được hỏi thì tôi vẫn cố giấu và chỉ đáp vỏn vẹn:

“Con chưa muốn nói.”

“Để con suy nghĩ kỹ hơn một chút đã.”

Tôi cứ lần lữa chia sẻ suy nghĩ này với gia đình. Phần vì tôi biết sẽ không phải ai cũng thấu hiểu. Một phần vì nó khác biệt. Khác biệt, bởi chưa một ai trong gia đình mà tôi biết từng làm một công việc tương tự. Khác biệt với con đường mà tôi được mong chờ sẽ bước đi. Khác biệt bởi tôi chưa bao giờ thể hiện khía cạnh đó trước mọi người. Dù là vì lý do gì, nó cũng khác biệt và khó chấp nhận.

Chúng ta có những mong muốn khác nhau từ cuộc sống này, nhưng lại có quá nhiều thứ, nhiều người muốn gây áp lực để chỉnh chúng ta, để hướng chúng ta theo những cách thức an toàn và được chấp nhận bởi đa số: Học một trường đại học tốt. Tìm một công việc làm ổn định, mức lương tốt….

Vậy nên tôi biết khi nói ra, chắc chắn sẽ có những nghi ngờ, những lời khuyên, những can ngăn.

Dù như vậy, tôi lại tự hỏi:

Là tôi sợ người khác sẽ ngăn cản tôi thực hiện hay là tôi sợ chính bản thân mình không có khả năng, sợ mình nói trước xong rồi bước không qua thì thật ê chề, xấu hổ?
Là tôi không muốn bị chê cười hay là bản thân chưa đủ tự tin, và kiên định để dám đứng lên đạt được những điều mình muốn.

Nếu như tôi không làm được?

Nếu như tôi quá viển vông?

Có rất nhiều người sẵn sàng chuẩn bị một bài phát biểu hùng hồn chỉ ra cho bạn thấy sự vô lý, thiếu thiết thực trong kế hoạch của bạn với hàng trăm ngàn lý do nghe đầy tính thuyết phục. Khi đó nếu bạn kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình, thì hoặc là bạn sẽ bị xem là ngoan cố, hoặc là có lập trường vững chắc. Tuy cùng chung ý nghĩa nhưng với hình thái, sắc thái khác nhau mà thôi.

Còn đầy rẫy ngoài đó, những người tạo nên kỳ tích, những người vượt lên định kiến hay hạn chế của hoàn cảnh để trở nên khác biệt, đặc biệt. Nếu như bạn cũng là một người như thế thì sao?

Người ta có thể nói với bạn bất cứ điều gì. Những điều họ nói xuất phát từ từ vốn sống và hoàn cảnh, cũng có thể là sự bất an nào đó của bản thân họ, chẳng dính líu gì đến vốn sống hay sự bất an nào đó của bạn. Tin hay không, và phản ứng  ra sao: tất cả là ở bạn. Bởi cuối cùng thì người ta sẽ không chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bạn. Dù muốn thì cũng không thể.

Sự che chở sẽ chẳng giúp tôi được mãi mãi, và cuộc sống này chẳng có gì là chắc chắn. Chỉ có mình tôi mới có thể chịu trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình. Tôi biết mọi cái giá đi kèm với lựa chọn của mình, thế nhưng tôi vẫn muốn thực hiện. Bởi vì đó là cuộc sống mà tôi muốn, thay vì một cuộc sống được sắp xếp bởi bàn tay một ai khác.

 

Chắt lọc

Những lời khuyên ấy, không phải là không có lý. Nhưng với người đưa ra lời khuyên nhiều hơn là với tôi, phù hợp với nguyện vọng, với mong mỏi, với hình dung của họ về một cuộc sống mà họ muốn, hơn là nguyện vọng, mong mỏi, hình dung về cuộc sống mà tôi muốn.

Nói thật thì, tôi cũng hơi sầu não vì không được thấu hiểu bởi người thân của mình. Chắc bạn hiểu, rằng đôi lúc ta vẫn mong chờ sự ủng hộ và tiếp lửa bởi từ những người thực sự quan trọng, thế nên khi đáp lại là những ánh nhìn ái ngại, cái lắc đầu, chẹp lưỡi, thì chắc hẳn chẳng vui vẻ gì. Nhưng tôi đã cố gắng hiểu rằng đó là cách họ thể hiện tình yêu thương, quan tâm đến tôi mà tôi.

Chắt lọc lời nói. Giữ lại yêu thương. Thế là đủ.

 

 

Như ở trên, tôi đã có ý: Những điều người khác nói về bạn không định nghĩa con người bạn, đang và sẽ trở thành.

NHƯNG NHỮNG ĐIỀU BẠN LÀM THÌ CÓ.

Sẽ chỉ là lời nói suông nếu như bạn không bắt đầu bằng hành động.

Nếu như bạn muốn, hãy bắt đầu ngay đi. Đừng chỉ dừng lại ở suy nghĩ hay lời nói, hãy bắt đầu từ những viên gạch đầu tiên và đừng để sự nghi ngờ của người khác, hay của chính mình ngăn bạn lại gần với mong ước.
Hãy xây đắp từ những điều bạn có thể làm NGAY BÂY GIỜ, những điều nho nhỏ bạn làm được tích lũy mỗi ngày sẽ phát triển lớn mạnh, và rồi một ngày bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy những điều mà mình đã gây dựng được.

Life is about the journey and not the destination.

(Sống không phải là đích đến, mà là một hành trình)

Và hành trình của tôi bắt đầu tại đây.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM