C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Ngừng lo nghĩ và tận hưởng nhiều hơn

N

Không cần nhiều để tạo nên một cuộc sống hạnh phúc, nó XUẤT PHÁT từ bên trong, NẰM trong những suy nghĩ của bạn.” Marcus Aurelius

Tôi nhận ra được một điều rằng có lo nghĩ nhiều cũng chẳng thể giúp ích hay thay đổi điều gì.

Khoan đã. Đợi chút!

Tôi cần sửa lại câu trên một chút, vì lo nghĩ nhiều thực tế có tạo ra sự thay đổi. Sự thay đổi đó khiến cuộc sống của bạn diễn ra theo hướng tồi tệ hơn. Tôi biết có nhiều người hiểu điều trên, nhưng cũng hiểu rằng thực sự rất khó để thôi không bận tâm suy nghĩ nữa.

Sẽ ra sao nếu?

Mỗi khi thức giấc rồi bạn nghĩ ngợi, tư lự, băn khoăn “Sẽ ra sao nếu?”

Sẽ ra sao nếu tôi bị đuổi việc? Nếu anh ấy đá tôi? Nếu như tôi mất tất cả và cuối cùng kết thúc như một kẻ vô gia cư?

Ngày ngày tâm trí bạn quay mòng mòng với những suy ngẫm về tất cả mọi khả năng tồi tệ có thể xảy ra với mối quan hệ hay cuộc sống hiện tại của bạn. Cứ thế, không ai biết được khi nào nó mới chịu dừng lại.

Bạn có cảm thấy mệt mỏi với việc những suy nghĩ không ngưng nghỉ giây phút nào như vậy không? Bạn có cảm thấy mòn mỏi bởi những ám ảnh suy nghĩ chuyện gì sẽ có thể xảy ra? Đâu là điểm dừng, nơi bạn quyết định rằng chấm dứt mọi sự trói buộc trong những suy nghĩ ấy, rồi thực sự tạo nên thay đổi?

Tôi thì có, kiệt sức và biết rằng những suy nghĩ liên tục này đang ăn dần ăn mòn chính mình. Tôi sẽ kể cho bạn một chuyện ví dụ để bạn hiểu rằng tôi hiểu cảm giác đó.

Thực tế, tôi có một người bạn trai tuyệt vời nhất trên đời (đối với tôi thì là như vậy), anh ấy không để mình bị bận tâm vì quá nhiều thứ. Ý tôi là người đàn ông này hạnh phúc và vui vẻ đến 99% suốt quãng thời gian. Tôi ư, không được nhiều như vậy. Anh ấy đã tham gia nhiều cuộc diễn tập vũ trang, khá nhiều trong số đó là cuộc chiến thực sự, thế nhưng anh ấy chưa bao giờ để chúng ảnh hưởng đến mình.

Nhưng làm sao có thể như vậy? Làm sao có thể được bằng một phần như anh ấy? Bạn thấy không, tôi lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung rồi.

Rồi tôi bắt đầu nhận ra điều khiến anh ấy cảm nhận hạnh phúc nhiều hơn bởi anh không phân tích quá sâu về mọi thứ, thắc mắc về mọi điều, lo lắng về tương lai. Và anh ấy có thể chẳng mảy may nghĩ ngợi về làm sao bản thân lại có thể hạnh phúc đến vậy và có cách nào để cảm thấy hạnh phúc hơn nữa.

Đây là chuyện thường xảy ra:

Tôi: “ Liệu anh ấy có yêu thương tôi? Anh ấy sẽ hoàn toàn để tôi được là một phần trọn vẹn trong cuộc sống của anh ấy không? Có phải anh thấy tôi tẻ nhạt không? Tôi cần phải có những thú vui, sở thích mới. Có phải tôi đang kỳ vọng nhiều quá hay không? Thỉnh thoảng tôi lại nổi đóa lên và chẳng hiểu sao ảnh có thể xử lý được tình huống khi đó. Chúng tôi sẽ phải dời đi đến nơi nào? Khi nào anh sẽ phải chiến đấu? Anh ấy sẽ bị điều đi đâu? Liệu anh có bỏ rơi tôi hay không?”

Nhìn về phía anh một cách mong muốn, tự hỏi điều gì đang diễn ra trong tâm trí người đàn ông này bây giờ, nhìn nó hẳn là một việc cực kỳ nghiêm trọng và cấp thiết, chắc chắn anh ấy đang vắt óc suy nghĩ về vận mệnh của hai chúng tôi, hay là sự tồn tại của Vũ trụ, đúng không nhỉ?

Anh ấy rất hiểu ánh mắt này của tôi- ánh mắt khao khát được biết những điều anh đang nghĩ. Nên tôi nói thẳng “Nói ra đi, em cần phải biết!”

“Anh cần vài cái quần mới!” Hoặc đáp gọn lỏn thế này “Anh muốn một bộ khí đốt mới cho chiếc mô tô của anh.” Hoặc một lời tuyên bố chấn động toàn cầu kiểu như  “Chân anh bốc mùi kinh quá!”

Cũng có thể anh không thật lòng nói cho tôi những suy nghĩ của mình, nhưng nếu cho rằng anh ấy cũng lo nghĩ như tôi thì dù thể tôi cũng chẳng thấy anh ấy thể hiện bất cứ điều gì như vậy cả.

Càng bên anh, tôi càng nhận ra mình đã lãng phí cuộc sống này để lo lắng về cái có thể hoặc không thể, thay vào đó chỉ cần tận hưởng khoảnh khắc đó thôi và sống một cách biết ơn tất cả những gì có được.

Người đàn ông của tôi tìm thấy hạnh phúc và hứng thú từ những điều vô cùng nhỏ nhặt, mà tôi thì không làm được như thế vì vài lý do. Đến hiện tại, tôi đã thất bại. Nhưng, tự hứa với mình rằng sẽ tiếp tục cố gắng và thành công. Sẽ thôi suy nghĩ liên tục và cuối cùng thì cuộc sống của tôi sẽ vui hơn nhiều.

Bạn có biết vì sao cứ hay lo lắng quá mức đến vậy không? Nhằm mục đích gì? Nếu không, thay đổi là hoàn toàn có thể. Phương pháp là ở đây.

 1. Thực sự muốn thay đổi

Đã bao giờ bạn ở trong trạng thái mệt mỏi đến phát ốm và lại tiếp tục mỏi mệt chưa? Nếu chưa từng, cứ tiếp tục những việc hiện tại bạn đang làm cũng không sao. Vì có thể những lo lắng ấy có hiệu quả với bạn bằng cách nào đó và bạn chưa sẵn sàng cho những thay đổi. Không sao. Chúng ta sẽ đều thay đổi khi cảm thấy sẵn sàng, và chúng ta sẽ chạm tới những điểm khác nhau những thời khắc khác nhau.

Mong muốn thay đổi sẽ là một khởi đầu mới, được quyết định một cách hoàn toàn tỉnh táo bởi bản thân bạn. Ở một thời điểm nào đó, bạn quyết định rằng bạn muốn làm chủ cuộc sống của chính mình thay vì phó mặc cho dòng đời, cho quá khứ hay cho tâm trí thống trị.

Nghĩ lâu và kĩ. Bạn có thực lòng, thực tâm, thực sự muốn hạnh phúc hơn không? Tôi tin rằng đã có một khoảng thời gian dài vật vã với những chuyện này. Trong đầu, tôi tự nhủ rằng mình khao khát được hạnh phúc nhưng đâu đó trong trái tim vẫn bị phủ bởi sự nghi ngờ.

Hạnh phúc là thứ gì đó ngắn ngủi mà tôi đã có trong tay khi còn ấu thơ, nhưng nó đã vụn vỡ bởi những con người trưởng thành tàn nhẫn. Sẽ ra sao nếu như tôi giành lại được nhưng rồi lại bị cướp đi mất? Trưởng thành rồi, tôi biết thắc mắc này chẳng có một xíu logic nào bởi vì chẳng một ai có thể lấy mất niềm hạnh phúc của tôi, những vẫn còn đó, nỗi sợ hãi.

Nghe quen phải không?

Mặc kệ nỗi sợ hãi này, tôi đã quyết định rồi: tôi muốn được hạnh phúc hơn. Thời gian của tôi chẳng còn nhiều. Thời gian của chúng ta đều đang bị rút ngắn. Cuộc đời đang vang lên tích tắc, cạn dần theo từng ngày, và bạn không bao giờ biết khi nào thì chấm dứt.

Quyết định muốn tận hưởng cuộc sống nhiều hơn.

Quyết định muốn tận hưởng cuộc sống nhiều hơn.

Quyết định sẽ làm gì đó để thay đổi, rồi bạn sẽ thay đổi.

 2. “Nối dây lại” cho bộ não

Đây là phần khó khăn nhất. Tâm trí bạn đã được “lập trình” theo một công thức nhất định, có thể từ những kinh nghiệm tồi tệ, bạo hành, hay sự ruồng bỏ. Có một con đường dẫn bạn từ điểm A đến điểm B thành công chắc chắn. Trước khi biết được điều đó, những kiểu suy nghĩ vô hại như “Liệu anh ấy có thực sự quan tâm tôi?” đã khiến bạn nhớ lại mọi chi tiết chứng minh rằng anh ấy chẳng hề quan tâm đến bạn (hoặc ít nhất thì đó là cách diễn giải sự việc khi đó của bạn), và bây giờ thì bạn đã tự thuyết phục mình rằng bạn nên chia tay.

Thấy cách mọi chuyện diễn ra chưa? Thường thì chúng phi logic và phi thực tế. Bạn tự bịa ra chúng trong trí tưởng tượng bởi vì trí não luôn cố gắng giữ lại, xoa dịu nỗi sợ, nhét chúng vào một chiếc hộp và để cho bạn tận dụng chúng với tất cả những nỗi sợ mang tên “điều ta không biết”.

Thực tế là bạn không biết. Bạn không biết liệu người yêu có rời bỏ bạn không (họ có thể mất đi, hoặc lừa gạt, hoặc chia tay- cũng có thể họ sẽ mãi luôn ở bên bạn). Bạn không biết liệu ngày mai bạn còn sống trên đời nữa không. Bạn không biết liệu bạn sẽ bị mất việc hoặc gặp khó khăn về tiền bạc nhưng cuối cùng lại trúng xổ số chẳng hạn.

Nhận ra mỗi khi bạn đang lo nghĩ quá, rồi quyết định chấp nhận có những thứ bạn không biết, thoát ra khỏi chúng. Thử lần thứ nhất. Lần thứ hai. Làm đi làm lại cho tới khi cảm thấy sự bình yên nho nhỏ. Nếu như thiền có tác dụng, hãy làm thế. Nếu như ngồi trên bãi biển, hay đọc sách giúp ích cho bạn, hãy làm như vậy. Làm bất cứ điều gì mang đến sự bình yên nho nhỏ cho tâm hồn bạn.

Một khi đã mở được một khoảng trống nho nhỏ, cần phải bắt đầu tạo dựng niềm tin. Khi nhận ra mình bắt đầu trăn trở “Liệu người đó có thực sự quan tâm?”, hãy tự nhắc nhở “Người ta biết là người ta có quan tâm đến mình.” Bắt đầu tin vào những gì tốt đẹp thay vì tiêu cực.

Dù cho hành động của anh ấy rõ ràng như vậ, phải mất tận một năm trời tôi mới tự thuyết phục mình tin rằng bạn trai tôi thực sự quan tâm đến tôi. Anh ấy luôn thể hiện điều đó và chưa một lần trốn tránh, những lúc nào cũng vậy, tôi vẫn phải vượt qua sự sợ hãi rằng không người đàn ông nào thực sự quan tâm đến tôi mà họ chỉ lợi dụng mà thôi.

Nếu như người yêu bạn không thể hiện sự quan tâm, đó sẽ là một điều bạn cần chủ động tìm hiểu. Lo nghĩ quá cũng chẳng thay đổi được gì. Chỉ hành động mới có thể.

 3. Học cách yêu những điều giản dị

Tôi hiểu, để làm được đôi khi rất rất khó. Những lúc vô cảm, mệt nhọc, hay tuyệt vọng, thật khó để thấy được mặt tốt đẹp. Nhưng mỗi ngày, luôn luôn tồn tại những chi tiết nhỏ bé có thể đem đến niềm vui dù chỉ trong chốc lát.

Mới ngày hôm qua, tôi dạo bước trên bãi biển vài tiếng đồng hồ. Tắm mình trong ánh nắng, cảm nhận làn gió, và lắng tai nghe âm thanh từ biển, chúng mang lại bình yên cho tâm hồn tôi. Những điều này, tôi luôn cố gắng làm thường xuyên bởi vì nó nhắc nhở tôi trân trọng phút giây được sống trên đời.

Nhìn anh ấy nấu bữa sáng, tôi cảm thấy hạnh phúc. Tôi cần phải học cách ngừng lại, để họ làm một điều gì đó (bất cứ điều gì) cho mình, và giờ tôi ngồi đây, mỉm cười mãn nguyện mỗi lúc anh ấy lật trứng và thịt hun khói.

Có một chú hà mã con ở trong sở thú. Cân nặng khoảng 230 kí, như một quả táo bé con mũm mĩm, “cậu nhóc” lăn lộn tung tăng một cách yêu đời trong làn nước; ngắm nhìn nó khiến tôi vui vẻ.

Tôi quyết định một vài cành hoa trang trí cho căn phòng ngủ, để tôi có thể ngắm những bông hoa vàng nhỏ xinh rực rỡ mỗi ngày.

Tôi đang phân vân mua một chú chó để tôi có một điều gì đó để dồn sự chú ý. Tôi đang cố gắng tìm kiếm niềm vui từ những điều giản dị thay vì “chờ sung rụng”- một sự kiện lớn lao trọng đại nào đó hay khoảnh khắc diệu kỳ của cuộc sống khiến cuộc đời thay đổi và sung túc toàn vẹn hơn, bởi chắc chắn sẽ không có chuyện đó. Hiện thực do chính ban tạo ra, nếu như bạn chỉ ngồi đó mà chờ đợi thì cuộc sống trong sẽ dần dần từ bỏ trôi xa khỏi bạn.

Bạn thì sao? Điều gì mang đến niềm vui cho bạn? Chắc hẳn phải có điều nào đó khiến bạn cảm thấy biết ơn, nếu như chưa, hãy kiếm tìm và tạo ra chúng. Hội họa hay viết lách? Hay bạn yêu động vậy và muốn tham gia tình nguyện tại một trại cứu hộ. Có thể bạn muốn cảm nhận thiên nhiên quanh mình mỗi ngày, dù chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

Nghĩ đến những điều bình dị nhỏ bé đó mang lại hạnh phúc và đảm bảo rằng bạn sẽ làm chúng nhiều nhất có thể. Cố gắng chú tâm vào những khía cạnh tốt đẹp của cuộc sống này, bởi vì một ngày có thể cứ thế mất đi khi ta chăm chăm vào những chuyện không hay hoặc những bất lợi hoặc những điều đáng ra có thể tốt hơn, những thực sự thì suy nghĩ đó chẳng tới đâu ngoài một vòng luẩn quẩn tiêu cực.

Điều quan trọng nhất, đừng bỏ cuộc nếu như bị trượt lại phía sau. Đừng để thế giới ngoài kia khiến bạn cảm thấy mình chưa đủ tốt đẹp nếu như bạn không có vẻ hoàn hảo, những bức ảnh tươi cười hạnh phúc như ai đó trên Instagram. Một bức ảnh không nói lên cuộc đời, và phương tiện thông tin xã hội có thể khiến bạn thấy mình là kẻ thua cuộc khi bạn cho phép nó được quyền như vậy.

Không sao cả nếu như gặp khó khăn. Bạn không cần trở nên hoàn hảo. Bạn trọn vẹn theo cách riêng và miễn là bạn tiếp tục tiến bước về phía trước, tạo ra bình yên trên hành trình của chính mình, bạn đang nỗ lực hết mức và đó là điều bạn cần cảm thấy tự hào về chính mình.

Vậy thì, hãy bước chân ra ngoài. Không để mình bị kiểm soát bởi những lo lắng không đâu, và bắt đầu một cuộc sống thực sự từ ngày hôm nay.


Link bài viết gốc: https://tinybuddha.com/blog/3-ways-to-stop-obsessing-and-start-enjoying-more-of-your-life/

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM