C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Làm thế nào để khao khát những điều sẵn có trong hiện tại?

L

 


 

Ngồi ngẩn ngơ giữa một chiều mưa lất phất.

Cơn mưa dai dẳng kéo từ ngày này qua ngày khác suốt cả tuần nay. Ánh nắng và những buổi chiều vàng rực rỡ từ bao giờ đã trở thành ký ức xưa ơi là xưa. Cái màu xám xịt, âm u phủ lên không gian và thống lĩnh toàn bộ thời gian này đã phần nào làm ta thêm ưu tư và trầm lắng chăng?

Tôi nhìn quanh căn phòng, nơi mình vừa mới chuyển vào được một tuần. Một căn phòng nhỏ nhắn, tươm tất và ấm áp. Chuyển nhà lần thứ n đã giúp tôi có thêm kinh nghiệm cho việc tối giản và lựa chọn được những vật dụng chất lượng, với một số lượng vừa chuẩn. Chẳng hề có việc thừa thãi. Mọi đồ vật đều là tối cần thiết cho sinh hoạt và có thể phát huy hết năng suất của mình. 

Tôi đang làm một công việc liên quan đến điều mà mình thích nhất, trong một môi trường hỗ trợ và toàn người cùng mindset, trong một căn hộ nho nhỏ mà mình có toàn quyền quyết định. Tự do và độc lập. Đơn giản và bình yên. Ấy thế mà vẫn có điều gì gợn gợn. Một điều gì đó chưa vẹn toàn.

Sáng ngày 3/9. Sân bay Kansai.

Chỉ còn vài chục phút nữa là chuyến bay đến Tokyo cất cánh, tôi vẫn cứ lần lữa trước cửa vào khu kiểm tra an ninh. Mọi hành lý đều đã được ký gửi xong xuôi và tôi chỉ việc lên máy bay nữa thôi. Nhưng đầu óc tôi giờ lộn xộn quá. Tôi có nên bỏ hết tất cả, dẹp hết mọi dự định ban đầu mà ở lại hay không? Tôi có nên nghe theo linh tính, nghe theo trái tim, vứt bỏ lý tính sang một bên và chạy đến bên người ấy. Sẵn sàng chuyển mình và bắt đầu suy tính đến một kế hoạch hoàn toàn mới mẻ chỉ vì mối quan hệ với người mình yêu?

… Không có câu trả lời.

Đến tận lúc này, những hình ảnh sống động, những cảm xúc lẫn lộn chứa chan của ngày hôm ấy vẫn vẹn nguyên như mới đây. Có những lúc tôi buông mình vào khoảnh khắc của buổi sáng ngày 3 tháng 9, và vẽ ra trong đầu một diễn biến khác. Liệu hiện tại có dễ chịu hơn, có yên bình hơn nếu như tôi đã lựa chọn khác đi?

… Không có câu trả lời.

Tối hôm trước, tôi xem phần 3 thuộc series Những chàng trai năm ấy. Nội dung phần này xoay quanh việc lựa chọn trường đại học của Lara, điều mà sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cô và Peter. Khi dự định lý tưởng ban đầu tan thành mây khói, Lara buộc phải xem xét và đưa ra lựa chọn: Chọn ngôi trường nhằm mục đích gần bên người mình yêu hay theo đuổi hướng đi của riêng mình, nghe theo đam mê cá nhân và đồng nghĩa với việc yêu xa trong một thời gian dài đằng đẵng? Kết thúc bộ phim, ta biết Lara Jean đã lựa chọn vế sau. Xem đến đoạn đó, tôi tự hỏi: “Liệu Lara Jean có lường trước được rằng kế hoạch thăm nhau sẽ bị lùi vô thời hạn vì một sự kiện nào đó (đại dịch toàn cầu khiến cho việc lưu thông khắp nơi bị đình trệ chẳng hạn). Liệu một thời điểm nào đó khi nỗi nhớ người thương trào dâng trong lòng, cô nuốt nước mắt và thắc mắc rằng phải chăng mình đã lựa chọn sai?”

Như tôi bây giờ chẳng hạn.

“Giá như hiện tại không phải hiện tại.” Đã bao lần tôi nghĩ vậy rồi lại gạt nó đi. “Phải sống trong hiện tại.” tôi tự nhủ.

Mong ước bất cứ điều gì khác không thuộc về khoảnh khắc này chỉ khiến cho tâm trạng thêm âu lo và buồn bã. Phải học cách sống hòa thuận với hiện tại và chấp nhận nó, càng chống đối với hiện tại sẽ càng tăng thêm sự căng thẳng, u uất. Nhưng nó cũng không có nghĩa là lờ tịt đi những cảm xúc xáo trộn trong lòng. Sống trong hiện tại cũng có nghĩa là nhận thấy được điều gì đang diễn ra bên ngoài và bên trong. Hiện diện để nhận biết những cảm xúc hiện tại của mình.

Mark Manson đã viết:

Chúng ta càng né tránh cảm xúc tiêu cực, ngược lại càng khiến những cảm xúc đó ngáng chân mình vào một thời điểm khác… lờ đi cảm giác lo âu và khó chịu khi phải đối mặt với tình trạng không chắc chắn chỉ khiến bạn càng lo lắng về nó hơn.

Khi bước lên máy bay, tôi hẳn đã nghĩ rằng hai ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi. Tôi đã vọng tưởng về một viễn cảnh tốt đẹp sẽ diễn ra, mặc cho thực tế bất ổn lúc bấy giờ. Và tôi đã nhận được một bài học giá trị. Đó là nên bớt khẳng định chắc nịch về tương lai. Chắc chắn tôi vẫn nên giữ niềm tin vào điều tốt đẹp đang chờ đón tôi phía trước, nhưng cũng cần phải chừa ra một khoảng cho sự không chắc chắn, để không bị sốc quá khi mọi chuyện không diễn ra theo ý mình muốn. Nhưng tôi biết có những điều không thể thay đổi, có những quyết định không thể thu hồi, vậy nên thay vì tưởng tượng một hiện tại khác với thực tế, tôi sẽ tập trung vào những điều mình có thể làm được:

  • Nhận diện cảm xúc hiện tại và thấu hiểu lý do vì sao nó có mặt ở đây
  • Duy trì những thói quen lành mạnh
  • Giữ gìn sức khỏe
  • Viết ra những điều mình trăn trở và để nó ở lại trên trang giấy

Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM