C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Hãy chợp mắt, một chút thôi.

H


  Sau một biến cố về nhân sự, tôi được chuyển qua làm việc tại nhà, và sẽ có thể làm việc tại nhà trong khoảng vài tuần. Làm việc ở nhà tuy nói là thoải mái thời gian nhưng thực ra kèm theo nhiều bất cập mà tôi tin chắc trong thời gian dịch bệnh vừa rồi khá nhiều người trải nghiệm. Những bất cập bao gồm sự xao lãng, dễ rơi vào trạng thái mất cân bằng khi phải chia sẻ không gian nghỉ ngơi để hoàn thành những công việc, thời gian biểu không cố định, những bữa ăn không đúng giờ giấc hay những buổi trưa họp hành liên miên… 

Tuần vừa rồi đã vắt kiệt sức khoẻ tinh thần và vật lý của tôi, chúng đến từ việc thay đổi sang làm việc tại nhà kèm theo những thay đổi trong cuộc sống sinh hoạt, từ dự án trên công ty đang  giai đoạn nước rút, từ việc lần đầu tiên tự mình chăm sóc cho một bé mèo sau khi triệt sản, và đến cả từ việc vẫn gồng lên duy trì những việc phải làm thường ngày, còn chưa kể cơ thể rệu rã từ bên trong mỗi lần “trăng tròn”.

Tôi hiếm khi cảm thấy rảnh rỗi vì không có gì để làm và thường xuyên cảm thấy quá tải vì khối lượng công việc mà tôi vẽ ra trong đầu. Tôi nhận ra mình làm thế không hẳn vì thích sự bận rộn, có nhiều người thực sự thích luôn có việc gì đó để làm, còn tôi, tôi cảm thấy có lỗi khi không bận rộn. Mỗi lúc nghĩ về bao nhiêu việc mình đã chưa làm tròn hoặc bao nhiêu việc mình sẽ có thể bỏ lỡ càng khiến tôi thêm lo âu và thất vọng: “Vì đã không làm đủ nhiều, đủ tốt.”

Cảm giác này hình như cũng chỉ vừa xuất hiện thời gian không lâu trở lại đây. Tôi cảm nhận rõ trước đây khi còn ở Nhật, tôi từng yêu da diết những buổi chiều nằm dài trong nhà ngắm mây qua khung cửa nhỏ ban công, tôi thích thú loay hoay với công thức bánh mới, tôi khoan khoái những buổi dạo bộ dông dài vào giữa trưa, đi qua đi lại ngắm nghía các loại bánh vừa ra lò, hay thả cuốn sách vào túi mang ra công viên ngồi ngắm người qua lại và đọc nhát gừng. Tôi chẳng thấy mình lười biếng mà ngược lại còn hân hoan vì được nhẩn nha sống cuộc đời không vội vã. Làm việc hết mình nhưng cũng dành thời gian cho phép bản thân nghỉ ngơi. Ngồi hoài niệm quá khứ lại khiến tôi nhớ đến đã từng đọc ở đâu đó rằng “Hạnh phúc đa phần chỉ tồn tại ở thì quá khứ, ở khoảnh khắc ta ngồi ngẫm lại những chuyện đã xảy ra và rồi thốt lên rằng ‘Điều đó mới thật tuyệt vời!’”.

Tôi đã từng bắt gặp bản thân nhiều lần “trì hoãn giấc ngủ để trả thù đời”

Đây là một hội chứng, thường xuất hiện ở người trưởng thành, chỉ hành động trì hoãn việc đi ngủ để dành thời gian cho những hoạt động giải trí hoặc những việc muốn nhưng đã không có thời gian làm ban ngày. Những hoạt động có thể là lướt mạng xã hội, xem tivi, nhắn tin tám chuyện,… 

“Thuật ngữ này trở nên phổ biến sau một bài tweet viral của nhà báo Daphne K. Lee. Cô ấy mô tả đó là điều gì đó xảy ra khi ‘những người không có nhiều quyền kiểm soát cuộc sống ban ngày của họ từ chối ngủ sớm để lấy lại chút cảm giác tự do trong những giờ đêm muộn.’” 

Tôi thường xuyên trì hoãn giấc ngủ trưa, hay nói đúng hơn là đánh đổi giấc ngủ trưa để có chút thời gian làm bất cứ những gì mình thích, thường thì là lướt mạng xã hội vô thức. Có những buổi trưa tôi nằm ngủ và để podcast vẫn chạy trên điện thoại, tôi sợ mình không thu thập đủ tri thức, hay bỏ qua nội dung hữu ích nào đó trong lúc nghỉ trưa. Cứ như thế, tôi bỏ lỡ thời gian chợp mắt quý giá giữa ngày mà tôi biết rõ là có tác dụng rất tốt cho cơ thể mình, chẳng hạn như cải thiện khả năng tập trung và giảm cảm giác căng thẳng trong công việc.

Trong cuốn Đông Phương huyền bí có một đoạn như thế này:

“Loài vậy biết phép nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng ít người biết được phép này… Con  người phần nhiều không kiểm soát được bộ óc của họ, nên hậu quả là hệ thần kinh và cơ thể đều bị ảnh hưởng, và bởi đó họ không hề biết cách nghỉ ngơi thực sự.”

Và có lẽ trong số những vật nuôi thì mèo nổi tiếng nhất trong việc biết tận hưởng, nghỉ ngơi thực sự. 

Coco, cô mèo nhà tôi sau hai ngày phẫu thuật đã bắt đầu ăn uống trở lại và dần hồi phục. Cũng may mắn vì nhờ làm việc tại nhà nên tôi mới yên tâm phần nào vì luôn có thể quan sát tình trạng bé cũng như vỗ về trấn an bé. Nhìn bé nằm yên mắt nhắm nghiền, tôi bỗng cảm thấy an yên kỳ lạ. Giây phút đó, tôi những muốn nằm bên cạnh vuốt ve bé và nghỉ ngơi một chút. Tôi đã tự nhắn nhủ bản thân rằng nếu cảm thấy mệt quá hãy chợp mắt, một chút thôi không sao cả. 


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM