C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Dùng công việc để biện minh cho sự tồn tại?

D

Tôi có thói quen viết journal mỗi sáng, thói quen đó đã được duy trì khoảng 2,3 năm nay. Mặc dù cũng có những thời điểm tôi bẵng đi một vài ngày không viết. Đó thường rơi vào khoảng thời gian mà công việc bận bịu với hạn deadline đến gần, khi tôi còn làm việc ở công ty cũ. Nếu một ngày làm việc trở nên dài và căng thẳng hơn, giấc ngủ sẽ kéo dài hơn, dẫn đến sáng hôm sau tôi thức dậy muộn hơn, khi quỹ thời gian của buổi sáng trở nên hạn hẹp như vậy, tôi lựa chọn không viết, hơn vội vã viết qua loa, viết cho có kiểu trả bài. Ngoài những lúc đó ra, tôi luôn đều đặn dành ra một khoảng thời gian buổi sáng, để thong thả bày tỏ suy nghĩ, trò chuyện với bản thân, diễn giải những suy nghĩ trong lòng. Đôi khi tôi cũng viết về những sự kiện xảy ra ngày hôm trước, những sự kiện còn ảnh hưởng đến tâm trạng lúc bấy giờ của tôi, đôi khi thì tôi cũng chen vào giữa những suy tư bằng những đoạn miêu tả khung cảnh, âm thanh và ánh sáng… Thường thì, tôi luôn cố gắng chốt lại bằng những điều mình cảm thấy biết ơn, để có thể kết thúc journal ngày hôm đó bằng những cảm xúc tích cực.

Cuốn sổ hiện tại tôi đang dùng để viết journal. Đây là món quà từ những cô bé học sinh cũ thân thương của tôi.

 

Thi thoảng, tôi cũng có thói quen giở lại journal, để đọc lại những gì mình viết, có lúc tôi bất ngờ vì chính những gì bản thân mình viết. Gần đây nhất, nhờ đọc lại journal mà tôi nhận ra một kiểu suy nghĩ xuất hiện tần suất hầu như liên tục mỗi ngày, trong những trang journal.
31/7/2020
“Ngày hôm nay, mình có nhiều việc muốn làm ghê! Trong đầu mình có một danh sách dài những đầu mục công việc mà mình muốn làm trong ngày…”
1/8/2020
“Hiện tại mình đã nhìn thấy được những công việc nào mình có thể cố gắng trong lúc này. Mình sẽ viết bài gửi đi … Mình sẽ tìm hiểu về tính năng và thử nghiệm chuyên mục … trên blog cá nhân. Bên cạnh đó mình sẽ dành thời gian mỗi ngày khoảng 30 phút cho … và dự án….”

Tôi nhận ra rằng thời gian qua, tôi đã để cho những suy nghĩ về công việc lấn lướt những suy nghĩ trong ngày của mình. Trên thực tế, có nhiều dấu hiệu cho thấy sự mất cân bằng trong việc phân chia quỹ thời gian giữa làm việc và nghỉ ngơi mà tôi không nhận thấy. Tuy nhiên, nhận ra sự tồn tại của vấn đề là một chuyện, hiểu được nguyên nhân của nó lại là một chuyện khác. Sau này, đến khi đọc được câu sau đây trong cuốn sách mình đang đọc dở, tôi mới có một lời giải thích tương đối thích hợp cho vấn đề hiện tại của mình:

Tôi làm việc, tôi lấp đầy thời gian, tôi cảm thấy mình có ích, và có thể biện minh cho sự tồn tại của bản thân.

Tôi đã nhầm lẫn công việc với danh tính của mình?

Có lẽ tôi sẽ chẳng bận tâm đến nó quá nhiều nếu như không xảy ra chuyện đó. Buổi tối hôm ấy, khi đang trên đường đến quán ăn, giữa những cuộc chuyện trò vu vơ, bạn trai bỗng quay qua nói với tôi rằng: “Có phải em căng thẳng chuyện công việc thời gian qua là bởi em không coi công việc chỉ là công việc thôi, mà em đã đồng nhất công việc mình làm với chủ thể (chính em) hay không? Rằng khi không có công việc, việc làm thì em cho rằng mình không còn là mình nữa, hay trở nên không rõ mình là ai nữa?”

Câu hỏi ấy đã giúp tôi sực tỉnh.

“Nếu không có gì để điền vào vế sau của “Tôi đang làm việc cho …” hay “Công việc của tôi là…”, thì tôi còn lại gì không?”

Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều này bởi vì lúc đó tôi vẫn có day job (công ăn việc làm), và cho đến trước khi tôi nghỉ việc, tôi cũng đã có một kế hoạch rõ ràng để đảm bảo mình có cái để làm sau khi nghỉ việc. Thời gian vừa qua, do tác động của dịch bệnh, tôi trở nên rảnh rỗi, không có công việc, hay nói thẳng ra là thất nghiệp, không còn gì để tỏ ra bận rộn hay tỏ ra quan trọng, phải chăng vì thế mà tôi trở nên hoang mang và bối rối về sự tồn tại của mình?

Trong cuốn sách Thức tỉnh mục đích sống, tác giả viết rằng:

Khi văn hóa bộ lạc phát triển thành các nền văn minh cổ xưa thì con người bắt đầu phân hoá thành các chức năng nào đó: kẻ cai trị, giáo sĩ, binh lính, nông dân, nhà buôn, người lao động,… Hệ thống giai cấp bắt đầu hình thành. Chức năng của bạn hầu hết là do hoàn cảnh xuất thân của bạn quyết định. Nó quyết định tư cách nghề nghiệp của bạn, quyết định bạn là ai trong cách nhìn của người khác cũng như trong cách nhìn của chính bạn. Chức năng của bạn trở thành một vai trò nhưng lại không được nhìn nhận như một vai trò: Nó trở thành con người của bạn, hay ít ra là cách bạn nghĩ về chính bạn.

Như tác giả nói, dường như, tôi đã nhìn nhận công việc không phải như một chức năng, mà tôi đã xem nó là con người tôi, trở thành danh tính của tôi. Quên mất rằng, danh tính của mỗi người nên được định nghĩa bởi những điều họ yêu thích, mơ ước của họ, những niềm tin của họ, và những người mà họ trân trọng thay vì công việc của họ làm thời điểm đó.

Tôi đã lẫn lộn  giữa việc có một cuộc sống ý nghĩa với việc có một công việc ý nghĩa, thay vì hiểu rằng có một công việc ý nghĩa chỉ là một phần nhỏ thuộc về một cuộc sống có ý nghĩa mà thôi.

Chúng ta đều giống nhau, trên hành trình theo đuổi những công việc mang lại ý nghĩa, nhưng thường thì ta bị mắc kẹt trong những căng thẳng thường nhật khi cố gắng hoàn thành những mục tiêu ngắn hạn thay vì hướng đến những mục tiêu dài hạn. Bạn hãy tự hỏi bản thân những câu chi tiết về thói quen sinh hoạt hàng ngày của bản thân. Hãy nhìn mục tiêu một cách toàn thể, ghi chép về thói quen nghỉ ngơi, làm việc, về khoảng thời gian bạn dành cho công việc, cho người thân, gia đình, hay cho việc chăm sóc bản thân. – Psycholody today

Những ngày này, Vũ trụ đã đặt tôi vào một vị trí cố định, không cách nào cựa quậy hơn mức được phép để có thể thay đổi tình hình theo ý mình. Và cái hay đó là chỉ trong hoàn cảnh hiện tại tôi mới thực sự có thể phát huy, vận dụng được những điều mình được học trước đây, đó là hiểu rằng mọi thứ vận hành theo một quy luật thống nhất của tự nhiên, nếu như tôi ở đây lúc này thì có nghĩa là tôi cần phải ở đây, vì lúc này việc tôi ở vị trí này là cần thiết cho cái Toàn thể, cần thiết cho sự vận hành trơn tru và thuận lợi nhất. Do đó, điều tốt nhất tôi có thể làm lúc này là hoàn toàn chấp nhận hiện tại và luôn đặt sự có mặt trong tất cả những gì mình có thể làm.

Khi đang edit bài viết này, tôi đang ngồi trong quán cà phê, từ vị trí của mình tôi có thể nhìn thấy toàn bộ những gì diễn ra ngoài đường nhờ khung cửa kính to lớn. Một cậu bé mũm mĩm, đoán chừng khoảng 7 tuổi đang đi bộ trên đường, trong chiếc áo phông và quần soóc màu đen, cậu bé mướt mải, ướt sũng mồ hôi. Nó gợi nhắc tôi đến hình ảnh của cậu út nhà tôi khi ở khoảng tầm đó. Mập mạp, đáng yêu biết chừng nào! Bắt gặp ánh mắt tôi, cậu bé cúi đầu chào. Tôi mỉm cười, giơ tay lên vẫy, đáp lại. Ngay lập tức, cậu bé cũng giơ tay lên vẫy vẫy lại. Cảm giác hạnh phúc len lỏi trong tim. Tôi ở đây bởi tôi cần phải ở đây, có thể chỉ để trải nghiệm sự giao tiếp dễ thương và ngẫu nhiên đó. Chúng ta sẽ chẳng thể nào biết được sẽ có những trải nghiệm nào đang chờ đón phía trước, và càng không biết được bản thân mình sẽ thay đổi ra sao nhờ những điều tình cờ ngẫu nhiên đó.

Cuộc sống lúc nào cũng tràn đầy những bất ngờ thú vị!


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian