C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Dịch: Chuyện nhà Love. (Phần 2: Love hay Miller?)

D

    BOBBY

Tôi dọn sạch tủ đồ trước khi đi ngủ. Tôi không muốn để lại bất cứ thứ gì. Không số điện thoại, không địa chỉ. Hay một đồ vật nào có thể được dùng để tìm ra tung tích tôi một cách nhanh chóng. Vì từng làm việc ở trạm phát thanh, tôi được phép sở hữu vài bộ trang phục bình thường. Đặt chúng bên dưới lớp quần áo tù, tôi mặc tất cả lên người trước khi lên giường đi ngủ. Chẳng thế chợp mắt nổi đêm hôm đó. Cứ cách 3 tiếng, gác ngục lại tuần tra và đếm đầu người, ánh sáng từ chiếc đèn pin không ngừng hắt lên tường. Cuối cùng mặt trời cũng lên cao, tôi nhảy ra khỏi giường và tát nước lạnh lên mặt. Nhìn lướt qua cửa sổ, tôi thấy đứng chốt ở vị trí cổng chính là viên cai ngục ấy, y là người không bao giờ vỗ quần áo tù nhân để kiểm tra. Tự nhủ: “Là cơ hội này. Rồi mình sẽ biến khỏi nhà tù này.” Tôi bước lên xe và đi xuống ngồi tại dãy ghế gần cuối ngay cạnh lối thoát hiểm. Chỉ còn 5 phút là xe tới khu vực rừng gỗ. Và khi xe bắt đầu đi chậm để dừng lại. Dứt khoát, tôi kéo phăng, mở cánh cửa và chạy biến. Mặc tiếng còi báo động tru tréo phía sau lưng, tôi cắm đầu cắm cổ chạy và không quay lại nhìn. Tôi cởi bỏ bộ quần áo tù màu xanh và mải miết chạy. Mồ hôi bắt đầu túa ra. Bộ dạng của tôi lúc bấy giờ chẳng khác một đống rắc rối, vậy nên tôi cố tránh xa khu dân cư của người da trắng. Mỗi khi đi ngang qua một người anh em da màu, tôi lại hỏi cách đi tới ga Greyhound. Họ bảo: “Cứ đi tiếp đi. Đi tiếp, rồi lại đi tiếp đi.” Cuối cùng rồi cũng đến nơi, tôi may mắn tìm được một người anh em đồng ý mua giúp tôi tấm vé một chiều đến New York. Canh đến phút chót và chỉ nhảy lên xe vừa kịp lúc tài xế đóng cửa xe lại. Tôi len lén vào chỗ ngồi, và chiếc xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi Raleigh. Ngay sau khi xe vào đường cao tốc, cô gái ngồi bên cạnh bắt chuyện và hỏi tên tôi. Suy nghĩ một lúc, tôi đáp:“Bobby Love. Tên tôi là Bobby Love.” Câu tr lời chính thức đặt dấu chấm hết cho người đàn ông tên Walter Miller.

Bobby Love tới New York vào cuối tháng 11 năm 1977. Dù vui mừng vì cuối cùng đã được tự do, nhưng hoàn cảnh lúc ấy của tôi cũng chẳng tốt đẹp hơn mấy. Phải gây dựng lại tất cả từ đầu. Toàn bộ những gì tôi có trong tay là những tờ tiền mệnh giá nhỏ, tổng giá trị 100$, một vài bộ quần áo và một cái tên hoàn toàn mới. Chuyển vào một nhà trọ rẻ tiền, tôi sống qua ngày nh bánh kẹp xúc xích và marijuana (*) trong hai tuần sau đó. Chẳng bao lâu sau, tôi cạn túi và bắt đầu phải ngủ lay lắt trên tàu. Tôi cần tìm chỗ đứng trong cuộc sống. Tôi thậm chí còn không phải một người thực sự tồn tại. Không giấy tờ tùy thân, hay chứng minh nhân dân. Chẳng có gì. Dù hơi khó tin, nhưng thứ đầu tiên mà tôi có được là mã số an sinh xã hội. Tôi bước tới cửa sổ tiếp tân và trình bày với người phụ nữ ngồi đó việc tôi chẳng may đánh mất toàn bộ giấy tờ như thế nào. Và bà ấy cấp cho tôi tấm thẻ, gần như ngay lập tức. Tôi vẫn còn giữ chiếc thẻ đó bên mình đến tận bây giờ. Tiếp sau đó, tôi kiếm được một tờ giấy khai sinh gốc, xóa phần tên và thay vào đó cái tên Bobby Love. Xong xuôi, tôi đem đến tiệm in và sao chép rất nhiều lần cho đến khi tờ giấy nhìn như thật. Không khó để tìm được một người làm việc tại nhà tang lễ chịu giúp tôi công chứng tờ giấy khai sinh đó. Dù không ký tên, nhưng người đó đồng ý đóng dấu cho tôi. Với tôi thế là đủ, bởi vì một người anh em tốt bụng ở Ban quản lý các phương tiện xe cơ giới đã đồng ý bỏ qua thiếu sót đó, nhờ đó tôi được cấp bằng lái. Sau đó tôi tìm trên tất cả các tờ báo và kiếm được công việc tại quán cà phê thuộc trung tâm y tế Công giáo. Đó cũng là nơi tôi gặp Cheryl lần đầu tiên.

Cheryl rất thơ ngây. Hoàn toàn trái ngược với tôi. Đó là lý do khiến tôi bị cuốn hút về phía cô ấy. Tôi không bao giờ muốn hẹn hò với kiểu người giống mình: bia rượu, thuốc lá và có một quá khứ đen tối phía sau. Cô ấy dịu dàng. Trong sáng thuần khiết. Tôi chưa bao giờ kể cho cô ấy nghe về quá khứ của mình, cũng chưa lần nào cô ấy ép tôi. Tôi có nói với Cheryl rằng tôi trước đây tôi sống tại phía Nam- đây là sự thực. Và tôi tới New York đế thử làm mới cuộc đời. Điều này cũng là sự thật. Nhưng, chưa bao giờ tôi nhắc đến cái tên Walter Miller. Tôi thấy việc đó là không cần thiết. Người tên Walter ấy đã chết, cách đây rất lâu trên chiếc xe Greyhound rời khỏi thành phố Raleigh. Con người tôi hiện tại là một người hoàn toàn khác. Tên tôi là Bobby Love. Và nếu như chỉ thế thôi là đủ cho cô ấy vậy thì việc gì phải khiến mọi chuyện rối rắm thêm? Năm 1985, chúng tôi kết hôn. Thời gian cứ thế trôi đi. Chúng tôi cùng nhau nuôi nấng 4 người con. Chỉ là tôi không dám mạo hiểm hiện tại. Gia đình của tôi tại Bắc Carolina liên tục khuyên: “Phải nói rõ ràng. Hãy cho Cheryl biết toàn bộ sự thật.” Nhưng họ đâu biết gì về vợ tôi. Không như cách tôi biết về cô ấy. Cô ấy là một người rất chính trực và ngay thẳng. Nếu thấy một tờ đô la bị đánh rơi trên đường, hầu hết mọi người sẽ nhặt lên đút vào túi. Nhưng Cheryl thì không. Cô ấy sẽ ngăn mọi người lại để tìm bằng được người đã đánh rơi tờ tiền ấy. Cô ấy chính là kiểu như vậy. Làm sao một người như cô ấy có thể giữ kín một bí mật như vậy. Ý tôi không phải là cô ấy sẽ kêu cảnh sát tới bắt tôi. Nhưng cô ấy sẽ tìm mọi cách khiến tôi phải tự thú. Cô ấy sẽ thôi thúc tôi phải tự nguyện làm điều đó. Vậy nên không đời nào tôi có thể kể cho cô ấy nghe về Walter Miller. Hơn nữa, nó cũng không cần thiết. Bobby Love hoàn toàn trong sạch, không tiền án tiền sự. Bobby Love là người đàn ông của gia đình. Bobby Love là con chiên ngoan đạo của nhà thờ. Mỗi Chủ Nhật, Đức Cha đều rao giảng về việc hãy quên đi quá khứ, tha thứ cho chính mình, và nhìn về phía trước. Đó chính là những gì tôi đang làm. Phần đời đó đã được chôn tại Bắc Carolina. Và sẽ không bao giờ trở lại.

CHERYL

Một mảnh ghép còn thiếu. Ngần ấy năm bên nhau, tôi yêu chồng mình. Và chồng tôi yêu tôi- nhưng dường như còn có điều gì đó. Đầu tiên là việc ông ấy không bao giờ muốn xuất hiện trong các bức hình. Và ông ấy luôn nghĩ rằng mọi người đang theo dõi mình. Lúc đó, tôi chỉ cho rằng đó là ông ấy ảo tưởng về mức độ quan trọng của mình. Vậy nên tôi hay nói: “Thôi nào, Bobby. Ông chưa thuộc đẳng cấp đấy đâu.” Nhưng dường như còn chuyện gì đó sâu xa hơn thế. Vẫn có những ái ân tuyệt đẹp. Nhưng ngoài chuyện đó, những cử chỉ yêu đương nồng thắm rất hiếm hoi. Không ôm ấp. Cũng chẳng âu yếm. Không tâm sự nhiều. Chỉ cần tôi tiến đến quá gần là lập tức ông ấy sẽ đóng lại. Thi thoảng khi cãi nhau, tôi xả hết những điều đó, và ông ấy chỉ lầm lũi ngồi đó với bộ mặt cau có. Tôi nghĩ rằng đó là tôi. Và tôi cứ nghĩ rằng “Chắc ông ấy không muốn ở lại đây, trong gia đình này.” Nhưng Bobby là người chu cấp đầy tinh thần trách nhiệm. Ông ấy luôn cố gắng làm hai, ba công việc. Ông ấy nấu nướng, giặt giũ, và dành thời gian cho các con. Tôi tự nhủ: “ Chẳng ai giống ai. Có lẽ mỗi người được nuôi dạy theo cách khác nhau. Và có lẽ những điều này là cách thể hiện tình yêu của ông ấy.” Nhưng mọi chuyện không vì thế mà bớt khó khăn và nó khiến tôi kiệt sức. Tôi đã khóc rất nhiều. Tôi còn nhớ đó là Giáng sinh năm 2014, gối quỳ trong nhà thờ, tôi chắp tay cầu nguyện: “Cầu xin Người. Con không thể tiếp tục được nữa.” Tôi van xin Người làm cách nào thay đổi trái tim chồng mình. Tôi như người chới với, nắm sợi dây thừng trong tay, nhưng đã tuột xuống mép cuối của sợi dây rồi. Chỉ vài tuần sau đó, biến cố ập tới và mọi thứ lao tuột xuống dốc.

Thế giới nhanh chóng sụp đổ quanh tôi. Việc Bobby bị bắt giữ đăng trên khắp các mặt báo. Giống như cả thành phố này đang cười vào mặt tôi. Người ta kéo tôi qua một bên và thì thầm: “Cô biết chuyện này phải không? Chắc hẳn cô phải biết!” Nhưng tôi chưa bao giờ biết. 40 năm chung sống, 4 người con chung, vậy mà tôi thì chẳng biết bất cứ điều gì. Sao tôi có thể ngốc nghếch đến vậy cơ chứ? Tôi muốn trốn đi. Tôi muốn biến mất. Ngày đầu tiên đi làm lại sau sự vụ đó, mọi người túm tụm quanh bàn tiếp tân và ngay khi tôi bước vào, họ im bặt. Nhưng tôi nói: “Đừng đứng đó. Lúc này tôi cần thương yêu. Hãy ôm tôi đi nào.” Tôi hổ thẹn chứ, nhưng trên tất cả là s tổn thương. Bobby đã lừa dối tôi suốt từng ấy năm. Trong ngôi nhà này chẳng có nổi một sự thật. Mỗi ngày, tôi đi qua đi lại trước mặt người đàn ông này. Cùng cười. Cùng đùa vui. Vậy mà ông ấy chẳng hề hé một lời với tôi sao? Tôi cảm thấy tức giận. Nhưng chưa bao giờ tôi ghét ông ấy. Tôi muốn ông ấy yên tâm. Muốn nắm tay ông ấy. Tôi nói với Bobby, “Nhờ đó mà tôi biết tôi thực sự yêu ông. Bởi vì khi mọi chuyện trở nên tệ nhất, tôi vẫn nghĩ cho ông.” Lần đầu tiên vào trại giam thăm nuôi, ông ấy khóc nức nở. Vùi đầu trong đôi bàn tay, ông ấy nói với tôi: “Tôi biết, bà sẽ bỏ tôi đi.” Và tôi nói: “Không, Bobby Love, tôi lấy ông vì những điều tốt đẹp hơn và tôi lấy ông vì cả những điều tệ hại hơn. Chỉ là lúc này, lại là điều tệ nhất mà thôi.”

Tôi phải hành động. Tôi viết thư gửi tới các nhà chức trách. Tôi gửi tới cho ngài Obama. Tôi tập hợp những giấy chứng nhận từ tất cả những ai Bobby quen biết: những đa trẻ ông ấy từng hướng dẫn, những người quen ở nhà thờ của chúng tôi, tất cả những thành viên trong gia đình chúng tôi. Nhân danh ông ấy, tôi đứng ra làm chứng. Tôi không biết Walter Miller là ai. Nhưng tôi kể cho họ tất cả về người đàn ông tên là Bobby Love. Và hội đồng thẩm định đã nương tay. Sau một năm giam giữ trong tù, họ thả tự do, cho ông ấy về với gia đình. Ngay sau ngày ông ấy được thả tự do, tôi bắt ông ấy ngồi xuống nói chuyện, tôi hỏi: “Rốt cuộc là sao? Chúng ta là gia đình nhà Love hay gia đình nhà Miller?” Và ông ấy nói: “Là gia đình nhà Love. Gia đình nhà Love.” Vậy nên tôi bắt ông ấy phải làm thủ tục thay đổi họ tên. Và cuộc sống của chúng tôi tiếp tục tiếp diễn. Tôi vẫn thấy căm phẫn và uất ức. Khi cãi cọ, tôi thầm nghĩ: “Người đàn ông này đáng lẽ ra phải biết trân trọng mình vì mình đã tha thứ cho ông ấy.” Nhưng vấn đề ở chỗ- tôi thực sự đã tha thứ rồi. Đưa ra quyết định ấy, nghĩa là tôi đã chấp nhận toàn bộ những điều khác song hành cùng với nó. Tôi không thể nào khiến ông ấy mặc cảm vì mắc nợ tôi mỗi ngày suốt phần đời còn lại. Đó không phải cuộc hôn nhân mà tôi muốn. Giờ này cả thế giới đều biết sự thật. Chúng tôi chẳng có bí mật nào. Nhưng tôi cho rằng toàn bộ những rắc rối này giúp cho mọi thứ tốt đẹp hơn: cho tôi, cho bọn trẻ, và cho cả Bobby. Ông ấy không cần giấu diếm nữa. Ông ấy có thể nhìn thẳng vào tôi khi trò chuyện. Không chỉ như vậy, ông ấy cũng đã lắng nghe tôi. Tôi đã được lắng nghe. Lúc trước tôi thường phải rất cẩn thận để tránh chọc tc ông ấy. Tôi thường chỉ dám lặng lẽ ở bên cạnh. Nhưng giờ tôi đã nói với ông ấy: “Tôi luôn chào đón ông quay trở về. Nhưng giờ đây tôi không còn tồn tại như cái bóng lầm lũi phía sau ông.” Bởi vì tôi đã có câu chuyện đáng được kể. Tôi còn có thể viết sách về câu chuyện của mình nữa. Trong đời, tôi có thể chưa bao giờ vượt ngục, hay bắt đầu một cuộc sống với thân phận mới, và không hé nửa lời với gia đình mình. Nhưng tôi là người đã tha thứ cho người đàn ông đã làm tất cả những điều trên.

Hết


* marijuana: một loại chất kích thích

Nguồn: Humans of New York @humansofny

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM