C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Để mọi thứ tự nhiên

Đ

Khi hệ thống sinh thái, nơi mà chúng ta dựa vào để tồn tại, sụp đổ, thì những mưu toan chính trị hay định hướng phát triển kinh tế sẽ có ý nghĩa quái gì chứ?

Mỗi ngày chúng ta không thôi bất ngờ và thán phục trước sức sáng tạo của con người trong nhiều lĩnh vực. Những thành tựu khoa học mang đến sự tiện nghi hoàn hảo, cuộc sống hiện đại văn minh,  thành công ngoài sức tưởng tượng, biến những thứ đã từng được gán mác viễn tưởng, hư cấu thành hiện thực. 

 

Nhưng liệu chúng ta có đang đi quá nhanh và quá xa?

Sẽ thế nào nếu như những phát triển vượt trội của một giống loài ảnh hưởng đến Tự nhiên và sự sinh tồn của rất rất nhiều giống loài khác?

Nhìn kỹ lại, con người không tồn tại đơn độc trên hành tinh này. Đơn giản là chúng ta không thể tồn tại một mình được. Chúng ta nhận lấy, thừa hưởng rất nhiều từ tự nhiên, từ những giống loài khác một cách có ý thức và vô thức (không khí, nước, ánh nắng tự nhiên,…). Ta buộc phải thừa nhận rằng nhiều thứ ta không thể tự tạo ra được, rằng nhiều thứ ta đang vỗ ngực tự hào rằng do ta tạo ra cũng là vay mượn một phần từ tự nhiên, rằng năng lực của loài người đơn lẻ cũng sẽ chỉ đến một giới hạn nào đó.

Con người từ lâu nay luôn xem nhu cầu, và đòi hỏi của mình là đáng được ưu tiên hơn hẳn. Phát triển khoa học, công nghệ cũng chỉ để thỏa mãn sự tò mò khám phá, hay nhu cầu ăn ngon mặc đẹp, nhà cao cửa rộng,… chúng ta may mắn sinh ra là giống loài bậc nhất, nhưng dường như  trí thông minh chỉ đang được dùng để phục vụ cho cá nhân.

 

Nếu đến một lúc, nơi trú thân, căn nhà của mình tan nát và vĩnh viễn không phục hồi được, thì những danh vọng tiền bạc, những thành tựu khoa học, những phát minh hiện đại sẽ còn ý nghĩa gì nữa không?

Khi hệ thống sinh thái, nơi mà chúng ta dựa vào để tồn tại sụp đổ, thì những mưu toan chính trị, định hướng phát triển kinh tế sẽ là cái quái gì chứ?

Ai quan tâm khi nước sạch không còn, không khí thì ô nhiễm, thức ăn thì khan hiếm,…  Ai quan tâm?

 

Chân lý của Tự nhiên: không nên tồn tại một loài nào chiếm ưu thế quá mạnh.

Sự cân bằng nhất định là yếu tố sống còn cho sự tồn tại, duy trì và phát triển toàn diện. Khi để mọi thứ tự nhiên, tất cả những cư dân đều được thúc đẩy thực hiện đúng vai trò, nhiệm vụ tự nhiên của chúng, để bảo vệ lợi ích lâu dài và sự trường tồn của cả cộng đồng. Sự thống trị vượt trội của một loài chắc chắn ít nhiều gây ảnh hưởng xấu, đe dọa đến sự sống của những loài khác. Sự suy giảm của loài này, vốn là nguồn dinh dưỡng cho một loài khác sẽ dẫn đến kết cục tận diệt của cả hai. Như trò Domino, cả chuỗi sẽ cùng nhau sụp đổ, kết cục cuối cùng không gì khác là sự biến mất của cả cộng đồng.

Sự lưu thông, sự tương tác hài hòa là cần thiết cho sự phát triển bền vững. Ngăn chặn sự sống của những giống loài ấy giống như ta đang tự tay tàn phá, hủy hoại những cơ quan trong chính cơ thể của mình. Đánh bắt cá không kiểm soát, tàn phá rừng lấy đất canh tác… ta nhìn thấy đâu đâu cũng là lời lãi, là lợi nhuận, là tiện lợi mà quên mất rằng tất cả những sinh vật sống trên hành tinh này đều gắn kết với nhau và cùng trên một con thuyền.

Vậy thì hỗ trợ nhau để cùng tồn tại và phát triển chẳng phải sẽ tốt hơn hay sao?

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Cart

Chủ đề

Dấu trang của CHAM

Dòng thời gian